Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ở một vũ trụ tồn tại những chiến binh, họ chiến đấu vì lí lẽ của mình. Và tại Trái Đất, họ biết đến với cái tên OverMan luôn sát cánh cùng quân đội, chiến đấu vì tự do của hành tinh mình trước mối nguy xâm lược từ đế chế thiên hà Drared hùng mạnh.…
TẤT CẢ ĐIỀU LÀ HƯ CẤUDư quan tàn ảnhÁnh sáng còn sót lại trong mắt của kẻ lạc lốiKẻ phải chuộc tội cho lỗi lầm của bản thânKẻ thì lạc lối cố gắng níu kéo chút tình thương từ thế giớiTìm thấy nhauđây là một triều đại không hề tồn tại ở việt nam mọi thứ điều không có thậtTẤT CẢ ĐIỀU LÀ HƯ CẤU…
Một ngày nắng tinh khôi. Một chiều mưa lặng lẽ. Một sớm mai tươi tắn. Một tối muộn bình yên. Dù là bất cứ khi nào, trái tim ta đang rung lên những nhịp nhẹ nhàng. Nhẹ như cánh hoa trắng mỏng tang rung lên trong gió. Và hãy thật khẽ nâng niu lắng nghe những cảm xúc mong manh nhất!Tản mạn về những nỗi niềm!…
Một tình yêu mà chỉ có mình em vun đắp thì sẽ như thế nào? Nó thật sự rất mệt mỏi, em chỉ có thể nhìn theo anh mà không nhận được bất cứ ánh mắt nào của anh cả, đến lúc nào đó em không thể chờ được nữa, em quyết định buông tay rồi anh lại níu lấy như vậy có nghĩa gì nữa? Chúng ta kết thúc rồi...…
duyên gái "huấn văn""ủa em lan sao em không đi lấy chồng mà cứ bám theo tui để mần chi năm nay em cũng 18 tuổi rồi chớ còn 15,16 nữa đâu không lấy chồng mốt ế cho coi à nghen"Lan nghĩa nghĩ hồi rồi nũng nịu đáp:"em hông thích lấy chồng đâu thà ở giá mà nuôi thân béo mầm còn hơn chị ạ mà em hông có ế được mô chị đừng lo có ế chị cưới em nghe"…
neu duoc yeu them lan nua!lieu em co con yeu anh ko? khi mat di moi biet quy trong.lieu con kip ko!den khi mat em roi moi phat hien anh da yeu em roi,lieu con kip nua ko.de niu giu em lai hay nen mim cuoi chuc em hanh phuc ben ai khac! lan dau viet truyen neu xin moi nguoi gop y cho mk nha! cam on nhieu 😃😃☺️😊…
Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát,Ngồi trên cồn cát, ngắm nhìn ánh trăng.Ô thì ra không phải nó đang ngắm trăng, mà đang đợi cô nương chăn cừu trở về.....Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, sưởi nắng.Ô thì ra không phải nó đang sưởi nắng, mà đang đợi cô nương cưỡi ngựa đi qua…
Ngày khai giảng năm ấy...Tôi đã gặp một người con trai lớn hơn tôi 5 tuổi...... và cũng là bạn trai tôi.Người đã cho tôi rất nhiều kỉ niệm, cảm xúc.....tôi luôn trân trọng, nâng niu những kí ức ấy.......mãi cho tới ngày tôi biến mất.…
Buông tay đôi khi cũng là một điều tốt, có khi buông tay sẽ khiến người mình yêu được hạnh phúc thì hãy nên buông tay, đừng cố chấp níu kéo lại cũng chẳng được gì, trong tình yêu chẳng thể miễn cưỡng... thôi thì cứ để người đó được hạnh phúc.…
"Tôi nhớ lắm những ngày tháng còn thấy được nụ cười của em.."------"Họ đánh mắng tôi, họ sỉ nhục tôi một cách không thương tiếc, dù vậy khi tôi nhìn thấy đôi mắt anh, ít nhất còn có chút thương cảm..."Truyện được 2 người kể và được xưng hô ngôi thứ nhất nên lưu ý!…
nguyễn phúc quang vẫn cố chắt chiu chút hơi ấm còn sót lại giữa hai người, giữa mối quan hệ đã dần nguội lạnh. nhưng "vợ" của hắn lại chẳng màng níu giữ.…
chỉ vì ấp ủ 1 ý tưởng mà chờ lâu quá , thôi tự tay viết luôn cho rồi ( với hụ hụ sao với con fic hạn định 10 năm đây trời , bị xì chét bị mất bản thảo viết tay!!!! )…
em muốn nuôi dưỡng ngôi nhà của chúng mình bằng tình yêu thương, mang cho nó đúng nghĩa của từ "nhà" - nơi luôn có sự ấm áp níu chân em lại mỗi lúc đi, thôi thúc em về vì có anh chờ…
Tác giả: Cá ướp muối.Thể loại: Đam Mỹ, ngược trước ngọt sau.Sói già đế vương điên cuồng chiếm hữu công x cừu con nô lệ đáng thương thụ.*Mốc thời gian không ăn khớp với sự tiến triển của lịch sử.Cre ảnh: Pinterest___________Sâu trong ngõ nhỏ chốn phồn hoa, lại một sinh vật nhỏ bé nằm co quắp đang cố níu kéo chút hơi tàn.Những cuộc rượt đuổi không hồi kết khiến cậu mệt lả. Đói chết đi được."Còn sống không" một giọng nói trầm thấp văng vẳng bên đôi tai gần như ù đi, con ngươi khó khăn nhất một khẽ nhỏ. Cậu chỉ trong thấy thứ ánh sáng phát ra từ người kia, cơ thể bỗng cảm nhận cỗ ấm áp bao trùm.Sau đó, cậu mất ý thức ngã trên nền đất lạnh lẽo một lần nữa. *Lần mở mắt tiếp theo, quang cảnh ấy tuy thật lộng lẫy nhưng có lẽ cậu không cần nữa. Cậu sợ hãi chúng. Lại vươn mắt nhìn những bụi hồng trắng xoá đung đưa theo hương thơm nồng nặc, suy nghĩ trong đầu không kìm được giằng xé lên nhau, những ý nghĩ viễn vong về một kiếp sống an nhàn, vui vẻ lại một lần nữa thôi thúc cậu. Không chết..tôi phải thoát...tôi phải sống!!*"Ngươi ổn không?"*Ha..Đừng chơi đùa trên giới hạn của ta!"*"Giết tôi đi"*"Ta sai rồi"…
Toke cô ta có một luật cấm.Đó là cấm bất kì ai làm níu loạn khi cô ta đang trong trạng thái yêu đời.---Hằng ngày yêu thương em trai là chính, làm bất luong là phụ.Bất lương thương em trai, bảo vệ nâng niu, chăm sóc, quả là một bất lương có tâm.Ngày ngày khuôn mặt bất cần không cảm xúc, có em trai lại diệu dàng muôn ngàn."Toke Tam Trưởng nghe đâu thương em trai cực""Đúng vậy, ngày nào cùng lạnh nhạt nhưng khi có em trai lại bật mo tê diệu dàng""Diệu dàng lây luôn cơ! ai xung quanh cũng hưởng ké""wao"--Giới bất lương được nghe tin Sói hoang có em trai thì lạ, biết Sói thương yêu em trai thì chấm hỏi, biết nốt Con Sói Hoang đó cưng em trai như trứng mà hứng như hoa thì loạn!.-------Thể loại: Np, xuyên, đn, ngôn lù, tỷ tỷ khống.Tác giả: Sanzu;-;Lưu ý: Hay sai lỗi chính tả, lâu lâu lặp từ và cực không thích ai bê truyện không xin.…
Tôi từng cảm thấy tự ti, các chị của tôi: Spring, Summer, Autumn và Winter, ai ai cũng đều là những viên đá quý lấp lánh. Còn tôi chỉ giống như một viên sỏi xấu xí, nằm bơ vơ trên đường. Nhưng các chị ấy lại bảo dưỡng tôi như một báu vật, nâng niu từng sợi tóc"Em không phải viên sỏi, bọn chị cũng không phải đá quý. Chúng ta là gia đình"Tôi có thể không theo kịp họ, nhưng họ sẽ không bao giờ bỏ tôi lại phía sau…
Giữa cái nóng oi ả của mùa hè, Hương An, một cô gái nghèo ở cuối làng Đông Ô, phải sống trong những ngày tháng tối tăm. Mẹ hiền lành nhưng bất lực, cha chìm trong men rượu và cờ bạc, nợ nần chồng chất, còn cô thì bị coi là kẻ vô dụng. Đòn roi, những lời chửi rủa và sự xua đuổi đã khiến tuổi thơ của Hương An đầy rẫy bóng tối và tuyệt vọng.Một đêm hè, khi bị cha đánh đập và xua ra khỏi nhà, Hương An ngất lịm bên vệ đường. Khi tỉnh lại, cô thấy mình nằm trong một căn phòng xa lạ, trước mặt là một chàng trai cao ráo với ánh mắt lạnh lùng. Anh tên là Anh Đạt, người đầu tiên đưa tay níu cô lại khi cả thế giới đều quay lưng.Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng chỉ thoáng qua nhưng lại trở thành bước ngoặt cho cả hai. Anh là làn gió mát giữa mùa hè oi bức, là người khiến cô nhận ra cuộc đời vẫn còn một chút ấm áp để níu giữ.Đây là câu chuyện về nỗi đau, về những giọt nước mắt tuổi học trò, nhưng cũng là hành trình đi tìm niềm tin và hy vọng. Bởi đôi khi, chỉ cần một người chịu dừng lại, mọi tuyệt vọng cũng có thể đổi thay.…
Đoạn duyên này vốn nghịch thiên trái đạo. Vốn dĩ bị nhân gian tiếu ngạo. Cớ sao còn níu giữ?... Chỉ vì một đoạn nghiệt duyên của hai ngươi khiến cho nhân gian loạn thế, tam giới náo loạn, chúng sinh lầm than...Có đáng hay không?...…