Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mỗi sớm thức dậy đều thấy đôi phu phu mẫu mực đang đòi chia tay - 每天起床都看到模范夫夫在闹分手Tác giả: Mijia.Edit: └(^o^)┘ Something Cool.Beta: Fuko.Thể loại: Tiên hiệp tu chân, 1vs1, ân oán tình thù, tương ái tương sát, gương vỡ lại lành, HE.Nhân vật chính: Tiêu Minh x Huyền Việt. (Tra thụ x Khổ bức công)Lưu để tự đọc. Sẽ edit nốt khi có hứng T.T…
"Giá mà em chưa từng khát khao, để rồi giờ đây phải níu lấy sắc xanh, đuổi theo vệt nắng trong những thuở tro tàn"- Tên khác: Untitled story- Tác giả: Ak.PíngXíe- Thể loại: vô cp, quân đội, tương lai, học đường, hành động, khoa học viễn tưởng, chiến tranh, OE.- Tình trạng: Chưa hoàn- Bắt đầu: 19/7/2021 - 20:22- Kết thúc: ?…
" Ngươi cho rằng thủ hộ là gì?" " Là mọi thứ ta sẽ làm và có thể làm suốt cuộc đời này..." " Ngươi sẽ bảo vệ họ sao?" " Cho tới khi thời gian của ta kết thúc." " Dù cho có đánh đổi bằng mạng sống của chính ngươi?" " Bất cứ thứ gì ta có!"Cp: Charlos Dreyar x Mirajane Strauss Bạn au lưu ý: Đây là bách! Là nữ x nữ! Không mừng xin quay bước!Các cp khác sẽ được giữ theo đúng nguyên tác bao gồm: Nalu, Gruvia, Gale, Jerza, ZervisCòn muốn biết thêm điều gì nữa...Đọc đi :))…
Lục Cảnh Thâm là vị tổng tài khiến cả thành phố dè chừng. Anh quyết đoán trên thương trường, lạnh lùng trước mọi lời đồn, và chưa từng để ai bước vào thế giới riêng của mình.Cho đến khi Tô Dư An xuất hiện với một hộp bánh bị giao nhầm, một lời xin lỗi chân thành và vẻ mặt cố tỏ ra bình tĩnh dù đang lo lắng đến đỏ cả tai.Từ một cuộc gặp tình cờ, Dư An dần trở thành người duy nhất được Cảnh Thâm kiên nhẫn chờ đợi, cẩn thận chăm sóc và công khai nâng niu như báu vật. Nhưng tình yêu giữa họ không chỉ có những bữa tối dưới ánh đèn và những món quà được chuẩn bị trước.Khi gia đình, truyền thông và những toan tính trong tập đoàn lần lượt kéo đến, Cảnh Thâm muốn dùng tất cả quyền lực để bảo vệ người mình yêu. Còn Dư An phải học cách tin rằng mình được yêu không phải vì thương hại, cũng không phải vì một phút rung động nhất thời.Một câu chuyện tình nhẹ nhàng, có cao trào nhưng không đánh mất sự dịu dàng; nơi một người học cách buông quyền kiểm soát, một người học cách đón nhận hạnh phúc, và cả hai cùng xây dựng một mái nhà thuộc về riêng mình.…
Đúng là thanh xuân của tớ thì chỉ có 3 đường thẳng hàng đó là: trường, lớp học thêm và nhà. Nhưng mà... Tớ cảm thấy rất vui vì đồng hành với tớ có cậu. Tớ cảm thấy rất may mắn khi được làm bạn với cậu. Tớ cảm thấy rất hạnh phúc vì tại thời điểm đó, tớ dành hết tình cảm cho cậu...Người ta thường bảo, tình đơn phương là loại tình cảm đau đớn nhất vì yêu mà không dám nói. Nhưng với tớ... đó là thứ tình cảm đáng trân trọng nhất vì... Vì thích nên hay tìm cách được xuất hiện trước mặt cậu nhiều nhất. Vì nhớ nên hay tìm cách nhìn lén cậu. Vì yêu nên mới không nói để được đồng hành với cậu, được đứng trước cậu, được nâng niu tình cảm của mình đối với cậu giống như một viên ngọc trai đẹp nhất, không dám làm gì mạnh mẽ để nó không vỡ, luôn trân trọng nó vì nó là thứ quý giá nhất của mình.Cảm ơn cậu bạn của tớ nhé...…
Cô từng là tiểu thư được nâng niu trong ánh đèn.Cũng chính cô, từng bị đẩy vào hồng trần không lối thoát.Khi hoa rơi xuống bùn, người ta chờ nó thối rữa.Nhưng Uyển Nhi lựa chọn... bén rễ.Từ cô gái lưu lạc thành bà chủ giới ngầm,từ kẻ bị phản bội thành người cầm cuộc chơi,thứ cô bán không còn là sắc đẹp-mà là bí mật và quyền lực.Giữa bóng tối, có một người đàn ông vẫn đứng về phía ánh sáng.Anh không cứu cô.Anh chỉ chờ xem-liệu cô có còn muốn bước ra hay không.Hồng trần không hoa.Chỉ có những người còn sống sót.…
Năm 22 tuổi, tôi gặp em ấy. Em ấy như một chú cún nhỏ ngồi lặng lẽ ở góc phố, tôi đã chú ý em ấy từ lần gặp đầu.- Cậu bé, sao em ngồi ở đây ?Em ấy chỉ nhìn tôi, nụ cười thuần khiết của em ấy khiến tim tôi lỡ nhịp- Có vẻ như anh thích đến gần tôi nhỉ ?Lần gặp ấy đã níu chúng tôi ở lại bên cạnh nhau…
Nếu không yêu thì đừng giữ.Nếu không thích thì đừng níu lại.Còn nếu đã buông tay ngoảnh mặt bỏ đi.Thì đừng quay lại làm cho nhau tổn thương.Vì tình yêu một khi không biết trân trọng nó.Tất cả chỉ còn là hư không.…
Thể loại: Sủng, ngọt, HeHắn là người đứng đầu hắc đạo và bạch đạo, là một người vô tình, lạnh lùng và tàn bạo. Hắn giết chết bao nhiêu người nhưng lại không nỡ tay làm hại cô, hắn lạnh lẽo như vậy nhưng lại luôn nhẹ nhàng với cô. Hắn chẳng cần gì nhưng lại cần côCô là Ảnh Hậu nổi tiếng, là một người ấm áp ngây thơ nhưng phải giấu dưới vẻ bất cần. Cô xinh đẹp, tài năng. Cô yêu hắn nhưng lại chẳng nói, vẫn giữ thái độ xa cáchTình yêu giữa họ phải trải qua mọi việc mới cảm nhận được. Cô yêu hắn, hắn yêu cô"Em chỉ cần biết một điều đó là: Tôi sống thì em sống, tôi chết thì em chết"…
Mười sáu tuổi, em vẫn còn là một giấc mộng chưa tỉnh.Trời cao rộng, tiền đồ như gấm, một đời còn dài, khát vọng còn chưa kịp cất lời.Trong vòng tay song thân, em được nâng niu như bảo vật, chưa từng biết thế nào là nhân gian bạc bẽo.Người đời nói, từ mười tám đến hai mươi lăm... bất quá chỉ là bảy năm thanh xuân.Nhưng với Lâm Ngọc Kiêu-Đó là một kiếp.Năm em mười tám, mệnh số xoay vần.Một bước sa chân, vạn kiếp trầm luân.Em bị kéo vào vòng xoáy của hắn-Không hỏi em có nguyện hay không,Không cho em đường lui.Từ đó, đúng sai đảo lộn, thiện ác mờ nhòa.Đến cả chính mình... em cũng không còn nhận ra.Em không biết-Rốt cuộc là yêu hắn đến tận cốt tủy,Hay hận hắn đến muốn cùng hắn đồng quy tận diệt.Em đến, vốn chỉ là một lần lỡ bước.Nhưng đi... lại thành chuyện cả đời không thể.Có lúc em sợ hắn, sợ đến tận xương tủy.Có lúc em oán hắn, oán đến khắc cốt ghi tâm.Nhưng dây tơ mệnh đã buộc-Một khi vướng phải, chính là vạn kiếp không rời.Đời này của em,Chỉ có thể cùng hắn chìm nổi trong cùng một cơn ác mộng.Không lối thoát.Cũng không hồi đầu.Còn hắn-Đối với hắn, em không phải là người.Em là tín ngưỡng.Là chấp niệm.Là tâm ma.Là thứ hắn cúi đầu sùng bái,Cũng là thứ hắn phát điên muốn chiếm đoạt.Hắn dùng cả một đời để giữ lấy em-Lại dùng cả một đời... để tìm lại em.Chỉ là-Thanh xuân năm ấy,Vốn nên như hoa nở dưới ánh dương.Vậy mà đến cuối cùng...Chỉ còn lại một mảnh hoang tàn(Truyện vẫn đang xào nên mng thoải mái cmt góp ý nha)…
Tác giả: Hoa Sắc Mãn Kinh [花色满京]Thể loại: Kinh dị, khủng bố, vô hạn lưu, dị văn truyền thuyết, tính cách hiếu kỳ tinh thần có vấn đề công × nhát gan nghiêm túc thụTình trạng: Hoàn (111 chương & 2 phiên ngoại)Tình trạng xếp chữ: On-goingXếp chữ: Jane***********Văn án:Những kẻ có tính cách hiếu kỳ thường truyền tai nhau một vài câu chuyện kinh dị, có chuyện kể về một vị bá tước dùng máu tươi của trinh nữ để níu kéo vẻ thanh xuân, có chuyện lại kể về một đêm hội đàm trong ký túc xá của trường Đại học, có chuyện về bạn...có chuyện về tôi, về tất cả chúng ta.Trong mỗi câu chuyện kinh dị sẽ luôn có kẻ A may mắn trốn thoát, và cũng sẽ có kẻ B C D xui xẻo chết thảm. Mà những câu chuyện kinh dị này sẽ được truyền lại từ lời kể của kẻ may mắn A ấy, không chân mà chạy, tin đồn lan nhanh, sau đó được ghi chép vào "Quyển sách kinh dị".Vào cái ngày mà Sở Dương Băng từ trên giá sách của thư viện vô tình rút ra một quyển sách, từ đó về sau đã trở thành nhân vật A B C D của quyển sách này.Để trở thành kẻ may mắn A mà không phải là B C D xui xẻo, tín ngưỡng trong cuộc đời của Sở Dương Băng chính là: cái cần sợ thì phải sợ, tuyệt đối không cố quá thành quá cố.…
Thể loại: Hiện đại, cuộc sống hôn nhân, HEEdit: Nguyệt SắcTình trạng : HoànĐối với đàn ông mà nói, vợ cưới về là muốn ôm có thể ôm, mỗi ngày sớm chiều có thể nhìn thấy, luôn hiền hòa, tâm tính tốt, là nơi có thể giúp ta cảm thấy bình yên.Địch Ấp Chấn cưới cô gái này ── Phương Đề Lê, lại hoàn toàn không có chuyện như vậy, đương nhiên là anh yêu cô thật sự, càng muốn đem cô che chở nâng niu trên tay, nhưng cô gái này thật không còn gì để nói, làm công việc hướng dẫn du lịch mười ngày nửa tháng không thấy mặt, muốn ôm không được, ôn nhu thì chỉ là ngẫu nhiên mà thấy.Rốt cục anh đã nhẫn nại đến cực hạn, lúc này nhất định phải hảo hảo giáo huấn cô, nói cho cô đại nam nhân nào cũng có "Nhu cầu", làm chồng thì nên được hưởng quyền lợi gì......…
Trên đầu chữ sắc một con dao nhọn" câu này quả là không sai một chút nào. Nếu nói đàn ông có sức mạnh là một ưu điểm mà thánh thần ban cho, thì đàn bà tuy yếu nhưng bù lại nhan sắc của họ cũng chính là một lợi thế. Nhan sắc ở đây có một sức mạnh phi thường, nhiều khi nó còn vượt quá cả cái sức mạnh của đàn ông con trai chúng ta, y như trong câu nói "sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành". Không chỉ có thế, sắc đẹp đôi khi lại được định nghĩa dựa theo quan điểm, cách nhìn của mỗi con người. Nói gì thì nói, đa số là phụ nữ quan tâm và chú trọng rất nhiều vào sắc đẹp của họ, vì đàn bà tin rằng, sắc đẹp đồng nghĩa với tất cả, có sắc đẹp là có tất cả. Chắc chắn không cần phải nêu ví dụ thì bạn đọc cũng thấu hiểu được lời mà tôi muốn nói ở trên. Trong câu truyện dưới đây, đại ý sẽ nói về một bạn gái có nhan sắc tuyệt trần, duy chỉ có điều bạn gái này đã bị cái sắc đẹp của chính mình làm cho mờ mắt. Thế gian này, cái gì giúp cho người phụ nữ giữ được sắc đẹp lâu nhất? Chỉ với môt câu hỏi đơn giản như vậy, mà ta có được vô vàn câu trả lời. Tuy nhiên, thứ có thể làm cho phụ nữ giữ được sắc đẹp lâu dài nhất sẽ được tìm thấy ở cuối câu truyện này. Nhân đây, tôi viết câu truyện này cũng tạm coi như là một lời cảnh báo tới tất cả những người con gái nào mà đang cố tìm cách nĩu giữ sắc đẹp của họ, mà đôi khi, họ thậm chí còn đánh mất đi cái giá trị hay như tính cách bản thân của mình. Không có cái gì là tồn tại mãi mãi cả, rồi thời gian sẽ xóa đi tất cả mà th…
Leng kengỞ ngoài cửa bước vào là một nam sinh tuấn tú, cơ thể cao ráo, cường tráng. Cậu ta đi quanh cửa hàng một vòng rồi dừng lại trước một cái lồng kính ở góc phòng.- Cậu muốn mua con chó này sao?Cô chủ tiệm lấy con chó trong lồng kính ra, đưa cho cậu.- Cháu mua nó.Cậu trai đó sau khi trả tiền, định đi ra ngoài thì đột nhiên bị ai đó níu ống quần lại. Nhìn xuống chân, một bé con khoảng mười tuổi, khuôn mặt trắng noãn, hai má phấn nộn, đôi mắt buồn buồn đang nhìn chằm chằm vào con chó trên tay mình.- Con buông ra cho anh về đi, ngoan nào.Cô chủ tiệm dỗ dành bé con, nhưng bé con nhất quyết không chịu buông tay.- Bé con, muốn gì sao.Cậu trai hết cách đành ngồi xuống dỗ theo.- Tôi là đại nam nhân, không phải bé con.Đôi mắt đáng thương khi nãy bây giờ trở nên giận dữ, nhưng vẫn rất đáng yêu.- Rồi rồi, đại nam nhân muốn gì.- Con chó...con chó ấy...Bé con nhìn xuống con chó trên tay cậu trai, khuôn mặt liền dịu xuống, tay nhỏ vuốt vuốt lông con chó, đôi môi anh đào khẽ mím lại…
Sự giao cảm đồng điệu. Đêm đen tĩnh mịch đến đáng sợ như muốn nuốt chửng mọi thứ mà nó bao trùm. Hai người một nam một nữ anh tuấn phi phàm, dịu dàng thoát tục. Họ đối diện nhau như đại diện của hai thế giớ đối lập. Bởi vì ánh sáng và bóng tối không thể giao hòa cùng nhau. Cô gái mỉm cười bất đắc dĩ. Đôi tay nhỏ nhắn nắm lấy bàn tay chai sần rắn chắc của anh dần buông lơi. Giọt nước mắt hồng nhan rơi trên mu bàn tay anh nóng hổi. Nụ cười đau khổ như đóa quỳnh hương tàn trước bình minh của cô khiến lòng anh như siết lại. Đau đớn.-Mặc Phi, xin lỗi! Tôi và anh không thể tiếp tục như vậy. Tôi còn có gia đình, bạn bè, người thân. Tôi ở bên anh sẽ nguy hiểm đến họ. Chúng ta ban đầu biết chắc sẽ có ngày hôm nay vậy cớ gì anh phải níu kéo những điều vốn không thể vãn hồi.Anh nghe mà huyết mạch sôi trào. Phải chăng thế giới sống trong bóng đêm của anh đã làm hoảng sợ và vấy bẩn lên tâm hồn trong trắng của cô. Điều gì làm cô thay đổi thái độ trước sau như một cùng anh? Khi nói lời chia t…
Xin chào nhé là Oikawa_Zun acc kia để đọc còn acc này để viết.Dù là AllTakemichi nhưng sẽ không có MiTake nhé, bởi vì tớ anti Mikey ạ =))) Truyện không liên qua đến cốt truyện chính, nhân vật thuộc về Ken Wakui nhưng số phận của học thuộc về tớ.…
MỘT ĐÓA ĐỖ QUYÊN(Tên cũ: Nắng còn chưa rọi đến nhành Đỗ Quyên)Tác giả: Bích VyThể loại: Ngôn tình, sủng, ngược, cường thủ hào đoạt, chiếm hữu*Trích đoạn*:Có lẽ Khải Danh sẽ không thể nào ngờ được, ngay tại thời khắc ông vẫn miệt mài đứng đợi dưới bầu trời mờ sương, thì cô gái nhỏ mà ông luôn nâng niu trong lòng lại đang chìm sâu vào cơn say ái tình giữa vòng tay kẻ khác.Nghe mới cay đắng làm sao...-.....-Khi đứng trước dáng vẻ khổ sở của Thục Quyên, bản thân Louis còn đau đớn hơn gấp trăm vạn lần.Chỉ vào lúc cận kề với sống chết, khi sinh mạng nhỏ như hạt bụi có thể dễ dàng biến mất khỏi tầm tay thì hắn mới hiểu rõ được...Thì ra, hắn đã yêu Bông nhỏ nhiều hơn những gì mà hắn biết...Nhiều hơn cả chính bản thân hắn gấp vô số ức.Không có lý do gì cả, chỉ là vừa nhìn thấy đã yêu, càng lúc càng nhiều, hơn cả ngày hôm qua và ngày hôm trước, như thể từ một đời nào đó hắn đã dành tình cảm cho cô.Lâu dần mọc mầm đâm rể, trở thành căn bệnh nan y mãn tính.Tương tư...-.....--"Ngài Khải Danh, thật đáng tiếc, ngài chậm một bước rồi".Nhạc đề xuất có thể nghe trong lúc đọc truyện: Người đứng sau hạnh phúc (giọng nam)(Mọi yếu tố đều là sản phẩm của trí tưởng tượng).VUI LÒNG KHÔNG ĐỌC TRUYỆN Ở CÁC TRANG REUP, TÁC GIẢ XIN PHÉP KHÔNG CHỊU TRÁCH NHIỆM TRƯỚC NHỮNG THÔNG TIN KHÔNG THUỘC KÊNH CHÍNH CHỦ. CẢM ƠN MỌI NGƯỜI.…
***Văn Án*** Giữa một Luân Đôn ẩm lạnh và tấp nập , Aimee chỉ là một bóng ma vô hình, không gia đình, không bạn bè thân thiết, một cuộc sống lay lắt và cô độc đến mức chẳng ai buồn rơi nước mắt nếu cô biến mất. Lẽ sống duy nhất níu giữ cô sau những giờ làm việc kiệt quệ là "Ánh trăng của sa mạc", một cuốn tiểu thuyết giả tưởng về đế chế tàn khốc. Nhưng rồi, một vụ tai nạn máy bay thảm khốc đã xé toạc bầu trời, ném cô rớt xuống cõi chết, để rồi tỉnh dậy giữa cái nắng thiêu đốt của lục địa Ashkar. Chào mừng đến với Azharan. Đế quốc của nắng, gió và cát, nơi khắc nghiệt đến mức con người phải giành giật từng ngày để tồn tại. Nơi đây, sinh mạng vô cùng rẻ rúng, và chân lý chỉ thuộc về kẻ mạnh. Đứng trên đỉnh cao quyền lực ấy là gia tộc Ahrimaz, một hoàng tộc tự xưng là những kẻ được thần linh lựa chọn để cai trị. Nhưng ẩn dưới vỏ bọc huy hoàng đó lại là một vương cung ăn thịt người, một ổ dã thú không ngừng cắn xé lẫn nhau trong những ván cờ chính trị thâm độc tột cùng. Trở thành một kẻ ngoại lai thấp bé lạc bước vào hoàng cung, Aimee vốn dĩ chỉ muốn tìm cách lẩn trốn bánh răng định mệnh để giữ lấy mạng sống. Bởi đây là điều cô luôn làm tốt nhất và cô biết rõ, thế giới này tàn nhẫn đến mức nào. Trong tâm trí Aimee, Sharifa từng là ánh sáng rực rỡ nhất. Nàng là nguồn cảm hứng kiên cường, một người luôn mang trong mình quá khứ đau thương mà bước đi chưa từng dừng lại, giống như ánh bình minh rực sáng không ngừng vươn lên từ góc tối thế gian.…