Thế vương tử xuất giá
…
Chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả vui lòng không mang ra khỏi đây 🎱🥀…
mập mờ: một mối quan hệ không tiến cũng chẳng lùi.…
Tác giả: Đường Gia Tam ThiếuEditor: Yeon WooTình trạng bản gốc: Đang ra.Giống như tiêu đề, phần này edit quyển 16 - 18 của truyện, bắt đầu từ chương 898. Mỗi ngày dự kiến là ra 2 chap. Đến ngày phát hành sách truyện thì sẽ bạo chương. M dự kiến edit 2 chương/ngày, lúc bạo chương cũng vậy. M làm bản edit này dựa trên bản convert ở Tàng Thư Viện và Mê Truyện Chữ, có tham khảo bản tiếng anh trên tangsanbooks.com. M không biết tiếng Trung và từ bản convert cũng có độ lệch nhất định nên chỉ đảm bảo được 80-90% nội dung.Truyện được up duy nhất trên wattpad. Các bạn vui lòng không re-up lên bất cứ nơi nào khác!Hiện nay m phát hiện có ai đó đã lấy bản edit của m đăng lên một số trang khác. M xin nhắc lại là truyện chỉ được UP DUY NHẤT TRÊN WATTPAD. Mong mọi người hãy ủng hộ m ở trên này nha! Cảm ơn mọi người.…
- dịch fanfic Lạc Vi Chiêu Bùi Tố- bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả…
Một cô gái đi tìm kiếm điều còn thiếu trong trái tim mình...…
Rai căn tỏ pẻ nỉ, mỏ sạp ráp pu sóm thi ní a du síp sạp bi khưn pài, ạt nì pha, xiểng, tưa nứa hả thi tong chài wit cha ra da dan, rai can ráp xổm pú sùm thì ni à dúp noi ea sịp sạp pì, khủn đe nạp khảm nét namLần đầu viết textfic nên coá dì sai sót thì thông cảm nha các tình yêu..…
" Chuyện chúng ta đã kết thúc từ ngày đó rồi"" Nhưng anh mong em sẽ dựa vào anh nhiều hơn"…
Chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả vui lòng không mang ra khỏi đây 🎱🥀…
Đây là tác phẩm F/M huấn văn đầu tay của mình.Release: 21/10/2023…
Tác phẩm: Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhàTác giả: Lưỡng Điểm Nhất HiệnSố chương: 100 chương + 5 phiên ngoạiEditor: meimei (với sự trợ giúp của qt và AI)Thể loại: Niên hạ, hào môn thế gia, tình hữu độc chung, ABO, nhẹ nhàng.Nhân vật chính: Khương Ánh, Trình Khanh Ngôn.Tóm tắt một câu: Nghe lời vợ thì được ăn ngon.Lập ý: Tự lực cánh sinh, cuộc sống nằm ở sự nỗ lực, kiên quyết không bỏ cuộc.…
cái này tự viết off để tự mình đọc không khuyến khích có người đọc…
Firstone là một thiên tài ngôn ngữ bẩm sinh nhưng mang linh hồn của một "con mèo lười" chính hiệu, tôn thờ việc ngủ nướng và tự do. Cuộc sống lý tưởng năm ba của cậu hoàn toàn bị đảo lộn khi rơi vào tầm ngắm của Tiến sĩ Tle - vị giảng viên trẻ tuổi vừa từ Pháp về nước, nổi tiếng cuồng công việc và kỷ luật thép bậc nhất khoa Khảo cổ.Để lôi kéo bộ não xuất sắc này vào dự án dịch thuật cổ tịch Hoàng gia, Tiến sĩ Tle đã đưa ra đặc quyền khó từ chối: Miễn toàn bộ bài tập và báo cáo trên lớp. Đổi lại, Firstone phải dọn đến căn hộ công vụ của anh, ký vào "hiệp ước không gian sống" nghiêm ngặt để tiện chạy tiến độ nghiên cứu. Sống chung với gã đàn ông hoàn hảo đến từng milimet, Firstone thầm nguyền rủa ông thầy hắc ám là một cái máy bóc lột sức lao động.Thế nhưng, đằng sau vẻ chỉn chu của Tiến sĩ Tle lại là những đêm mất ngủ kinh niên và áp lực nặng nề từ giới học thuật. Và đằng sau vẻ bừa bãi của Firstone lại là một trái tim thuần khiết, sẵn sàng thức trắng đêm vì những ký tự cổ bám bụi thời gian.Mọi chuyện chao đảo khi những biến số xuất hiện: là bát cháo ấm giữa ban trưa, chiếc áo thun vương mùi hương tuyết tùng, và cái gục đầu nương tựa nhau giữa đêm giông bão mất điện của Bangkok. Khi quân bài domino đầu tiên đổ xuống, cả hai nhận ra mối quan hệ này đã vượt qua ranh giới thầy trò. Phá vỡ những quy chuẩn khô khan, Firstone chính là "bản dịch độc quyền" duy nhất mà Tiến sĩ Tle muốn dùng cả cuộc đời để giải mã và trân trọng.Trí thông minh của em rất xuất sắc, Firstone, như…
Chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả vui lòng không mang ra khỏi đây 🎱🥀…
"Tớ đang đau đây," cô nghiến răng nói, người khom lại, cơn đau nhói lên, nước miếng bắt đầu ứa ra trong miệng. Cô nuốt xuống. Cô sẽ không chịu đựng chuyện này ở đây. Họ có biết hay không cũng chẳng quan trọng nữa. Cô cần về phòng và "hóa kiếp" trong yên tĩnh. "Đến kỳ của tớ rồi."Mắt Usopp trợn tròn, Sanji há hốc mồm, còn tay Zoro thì nắm chặt lấy chuôi kiếm. Luffy nghiêng đầu."Đến kỳ?" Cậu ta suy nghĩ một giây, trước khi nở một nụ cười rạng rỡ. "Ồ, giống như sinh nhật hả! Hóa ra đó là lý do Nami muốn ăn kẹo! Sanji, làm bánh kem thôi!"Sanji lắp bắp định nói gì đó, và cơn buồn nôn lại ập đến, lời cảnh báo cuối cùng trước khi Nami nhào tới lan can, nôn thốc nôn tháo xuống biển.Hay nói cách khác: Nami tới tháng lần đầu tiên kể từ khi gia nhập băng Mũ Rơm, và mọi chuyện diễn ra "tuyệt vời" lẫn "kinh hoàng" đúng như người ta có thể tưởng tượng.…
Thay vì chuyển đổi với Kim Rok Soo, điều gì sẽ xảy ra nếu có một dòng thời gian khác, nơi nhiều vị thần đề nghị thỏa thuận với Cale Henituse. Không có Kim Rok Soo. đây chỉ là Og! Cale thuần túy.Đây là cơ hội thứ hai của anh ta để đối phó với White Star và lần này, hãy giết anh ta trước khi anh ta đạt được điều mình muốn. "Tôi sẽ giết anh và tốt hơn hết là anh nên chết đi, đồ trắng trợn." * Cảnh báo * sẽ có những lời nguyền rủa và thô tục. Vì Cale không còn quan tâm đến các thủ tục nữa. * Tôi không sở hữu Thùng rác của gia đình Bá tước *Hình ảnh được tìm thấy trên pinterest. tôi không sở hữu nó. nếu chủ sở hữu muốn tôi gỡ nó xuống, hãy gửi tin nhắn cho tôi.Tác giả gốc: @lndixgoBluedash…
Tác Giả : Tiểu VIThể Loại : Đam mỹ, Ấm áp văn, cường công mỹ thụ, 1x1, HE. Có H nha mấy chế =)))Tô Tử Long vốn là phó chủ tịch tập đoàn Long Đằng, Long Đằng học viện chỉ là một trong những phần lớn sản nghiệp của anh, giáo quy mặc dù nghiêm, nhưng chủ tịch đích thân biện hộ cho, hẳn là có thể thông cảm đi.Còn Lâm Ngôn lại là học sinh trong Long Đằng mà cậu lại còn bị chứng mù phương hướng, không biết nguyên nhân gì mà lại khiến hai người bọn thọ quấn lấy nhau....…
"Cậu Út Lâm! Cậu gọi em ra đây có chuyện gì?""Sao hôm nay xưng hô lạ thế? Tôi làm gì để Nguyên giận tôi à?""Cậu à, em chỉ là thằng lái đò trên bến sông quê thôi, sao dám gọi thẳng tên cúng cơm của cậu!""Nguyên đừng nói vậy, tội nghiệp thân tôi! Người ngoài không hiểu chẳng lẽ Nguyên không biết hay sao?""Em với cậu Út thì cũng là người ngoài thôi mà. Em không muốn hiểu gì hết! Cậu về đi! Trời đêm sương xuống lạnh lắm!" - Em quay lưng, cố kìm lại giọt lệ sắp chảy tràn đôi bờ mi."Đuổi tôi đi về hay lo lắng cho tôi vậy Nguyên!" Cậu Út Lâm Anh của em thì thấy lạ lắm, cậu rất muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra với người thương nhưng có lẽ phải tìm cách khác rồi, người trước mặt đang cố tình né tránh cậu. Lâm Anh nắm lấy cổ tay trắng nõn đang run rẩy sau tay áo vải thô..."Cậu làm gì vậy?""Từ từ hẵng về! Ở lại với cậu một chút đi, Nguyên ơi!" Lâm Anh kéo tay em về phía lồng ngực rắn rỏi của mình rồi ôm thật chặt. Cậu chỉ sợ em đau chứ thực lòng muốn dùng hết sức lực khảm em vào da thịt, không bao giờ rời xa được nữa. Dù em có căm giận, xua đuổi hay bất kì ai nói ra nói vào về mối quan hệ mập mờ không lối thoát giữa cái làng này; em Nguyên của cậu thì sẽ mãi là ngoại lệ mà cậu út Lâm Anh dung túng.…