Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một câu chuyện về tình yêu giữa hai con người tâm đầu ý hợp, bỗng nhiên bị phá vỡ bởi một người khác. Nhưng khoan đã, cái gì được gọi là tình yêu? Là thoáng kinh diễm in đậm vào trí óc đến bao ngày tháng sau vẫn không thể quên được hay người bên ta sớm sớm chiều chiều từng khuôn hình cử chỉ đã in sâu vào trong tim? Từ bao giờ trong tim ta toàn là hình bóng của nàng vậy? Nàng tàn nhẫn như vậy? Không đợi ta đưa ra lựa chọn quay đầu lại sống với nàng trăm năm đầu bạc đã quyết tuyệt ra đi. Nàng vốn là người dứt khoát như vậy, hay ta đã tổn thương nặng quá nhiềuTruyện có ngược. Hãy cẩn thận…
Sự kiện diễn ra ngay sau khi Lucian cứu Senna ra khỏi lồng đèn của Thresh, Senna quyết định đi tìm và tiêu diệt Vua Vô Danh để chấm dứt sự thống khổ của cư dân Runeterra một lần và mãi mãi. Trong chuyến hành trình cùng với Lucian, Senna ngộ ra được nhiều điều, về bản chất con người mình, nguồn gốc của mọi chuyện, và kẻ thù lớn nhất mà cô tìm kiếm, Vua Vô Danh.Số chap: 5Ngày ra chap mới: thứ 2 hàng tuần…
Gun là một người khá dụt dè và nhút nhát, ưa sự chỉnh chu, đôi lúc lại rất tinh nghịch và ham vui.Off một con người lạnh lùng từ ngoài vào trong nhưng đối với Gun lại có gì đó thích nhường nhin.Bọn họ có thể gọi là gắn bó với thanh xuân của nhau và bên nhau trải qua nhiều biến cố. OffGun chính là ngoại lệ của nhau.…
Tác giả: Lạc Thiên.Trạng thái truyện: chưa hoàn.Nội dung: Bên nhà chị đại: Một người là Đại tiểu thư, đích thị là Đại tiểu thư, nắm vững sự nghiệp của cả gia tộc trong tay. Tính tình ngay thẳng, bình tĩnh, phẳng lặng như nước, giống như Vương Hinh Nhã nhận xét là:" không một thanh kiếm nào có thể chém đứt được chị ấy!" Một người là Nhị tiểu thư, thích nhất là đi du lịch, tính tình ham chơi, người lớn đích thị là trẻ con, hoạt bát đáng yêu vô cùng. Hai chị đại nhà này" song kiếm hợp bích" làm bao trái tim cuồng nhiệt vì vẻ đẹp vừa sắc sảo vừa lung linh; nhưng cũng làm người ta hận vì đùa vui tình cảm đến mức thái quá. Nhưng nếu ai tinh ý sẽ phát hiện ra, bọn họ chỉ là muốn thử lòng lũ đàn ông, để xem trên đời còn bao nhiêu kẻ chung thủy một lòng. Bên nhà lão đại: Một soái ca lạnh lùng cổ điển, khiến bao cô gái phải mơ mộng nhưng không bao giờ dám đến gần. Luôn có quyết định táo bạo, là người đàn ông hàng đầu trên thương trường. Một người rõ là playboy không ai bì kịp, soái ca này rất thích gần gũi nữ sắc, số bạn gái có thể in thành quyển sách dày. Hai lão đại quyết định" bắt tay hợp tác" để ngăn chặn "âm mưu xấu xa" của hai chị đại. Kết quả chặn thì không được mà dính thì thôi rồi. Đây là truyện Hài, có 2 cặp đều là chính. Đôi lúc mơn mơn man man, ai không thích vui lòng không lọt hố. Đọc truyện vui vẻ <3…
Tác giả: Phỉ Ngã Tư TồnChuyển ngữ: Đông Y LâmThể loại: cổ đại...Nguồn: hanlangcac.wordpress.comMười bốn tuổi năm đó, ta vẫn chỉ là một tiểu cô nương, nhìn cuộc đời như một dải lụa hồng, biết bao nhiêu là mơ mộng!Sống chết ngàn xaCùng người thề nguyệnChàng nói ta hãy chờ chàng. Ta vẫn một lòng ngây ngốc ôm kỷ vật của chúng ta đợi chờ. Chờ chàng đem kiệu hoa đến rước ta về, chờ đợi ngày hạnh phúc mà chàng nói. Thế nhưng, ta đợi mãi, đợi cả tuổi thanh xuân qua đi, đợi cả cuộc đời héo úa, tại sao chàng không đến?Thì ra, cây chủy thủ hẹn ước mà chàng trao ta, cũng chính nó đã chặt đứt dải lụa hồng của đời ta.Trở về trong đêm nguyên tiêu năm ấyTrở về trong cơn mưa tuyết năm ấyTrở về trong quán rượu nhỏ năm ấyChàng có thấy chăng, có một người con gái ngốc nghếch là ta, vẫn ngồi chờ nơi đó?Định Thuần, ánh trăng tịch mịch làm sao, lạnh lẽo làm sao, trăng lạnh như sương, thấu tận tâm hồn, tận trái tim ta!Giới thiệu 2:Sống chết ngàn xaCùng người thề nguyệnNắm tay trọn kiếpBên nhau đến già**************************************Bước chân vào chốn hậu cung sâu hút tựa bể, được che đậy bởi những cung điện lầu dài xa hoa mỹ lệ, nàng dường như đã lầm lạc giữa dòng xoáy của tình yêu và nỗi thù hận, đã định trước cả cuộc đời này sẽ chỉ mãi âu sầu phiền muộn.Một hồi chuyện xưa này của Phỉ Ngã nơi đất cổ đại, vẫn luôn gắn liền với những tình tiết câu chuyện đẹp đẽ đến lạ thường như vậy, nhân vật vẫn luôn thanh lịch tao nhã là thế, còn có cả một bầu ưu thương đau…
Tình yêu tuổi 17, chắc có lẽ sẽ có một người mãi mãi ở tuổi mười bảy. Tôi chính tôi là một người đã đặt hết tất cả những gì mình có, tuy đôi lúc nó vụng về, không hoàn mỹ nhưng đó là tất cả những gì tôi có vào thời điểm đó, vào thời điểm còn chưa nặng nề nghĩ nhiều về tương lại. Nhưng, điều gì càng thân thuộc càng trở thành thói quen thì nó lại càng dễ đánh mất, dễ chia xa. Còn cô ấy là một người có thể nói là khá hoàn hảo trong mắt và trong tâm trí tôi. Một người mà có thể làm tôi quên đi tất cả những quá khứ khá tồi tệ của tôi. Thực ra ngay từ đầu tôi cũng biết mọi thứ sẽ như thế nào và đi về đâu, nhưng cũng chẳng nghĩ rằng mình lại có thể nhớ cái cảm giác xé lòng đó lâu đến như vậy. Đã từng rất cố chấp, từng hạ cả cái tôi của mình chỉ để van xin dù chỉ là một sự thương hại. Và rồi chợt nhận ra nó đã chấm dứt từ rất lâu, rất rất lâu. Mãi đến sau này thì chấp niệm này của anh rất lớn, cũng chỉ mong em mãi yên vui. Có thể đã quen với nhịp sống này, nhịp sống không có cô gái từng là động lực của anh. Đã có thể quen những cô gái khác. Nhưng không ai có thể chia sẻ để anh có thể tâm sự một ngày của anh như nào cả. Quá nhiều từ giá như trong suy nghĩ này. Anh không nuối tiếc không giữ được em, chỉ tiếc kỷ niệm. Nó sẽ mãi là quãng thời gian đẹp nhất mà anh đã từng sống, ít nhất là đến bây giờ. Dù sau này có gặp lại nhau, hay không bao giờ thấy nhau nữa. Thì mong em sẽ đừng quên rằng, anh đã rất yêu em, rất rất yên em.…
"Bởi vì chấp niệm duy nhất của ta là ngài! Đừng đi..." chất giọng trầm ấm khàn khàn, ngập tràn tuyệt vọng của Trường An cất lên khiến căn phòng trở lên u ám theo. Cậu run rẩy cố níu lấy đôi bàn tay trắng muốt của người kia, đôi mắt từng chứa đựng cả bầu trời sao, lúc này chỉ còn lại một màu xám xịt của tro tàn, trống rỗng và đong đầy sự tuyệt vọng tận cùng. Cho dù là như vậy, người kia dù đã khựng lại giây lát nhưng rốt cuộc vẫn dứt khoát hất tay ra, bước đi nhẹ nhàng lạnh như băng, bỏ lại thiếu niên tuyệt vọng, cô đơn ở căn phòng ấy.Cre bìa :Artist : 画画的慕白 https:// www.weibo.com/p/ 1005052038573012…
Chuyện tình từ thuở nít ranh ngây ngô chưa biết yêu là gì tới khi lớn to đầu mới nhận ra đã bỏ lỡ nhau nhiều năm như thế.Hai người đều là ánh trăng sáng trong lòng nhau, cho dù đi qua bao nhiêu thăng trầm trong chuyện tình cảm vẫn mãi day dứt với rung động đầu đời trong sáng vô tư.…
"Anh có nhớ không , năm 17 ấy ?" là câu chuyện học đường đầy cảm xúc giữa hai con người mang những vết thương riêng . Tống Dĩnh Như - cô gái mới chuyển trường , sống khép kín , và Lục Nhượng Thành - lớp trưởng lạnh lùng , mang trong mình giấc mơ trở thành bác sĩ . giữa những ngày mưa rơi lặng lẽ , ánh mắt họ vô tình chạm nhau , để rồi cảm xúc chớm nở , nhẹ nhàng mà day dứt như mùa xuân lỡ hẹn . một mối tình đầu dịu dàng , vừa đau đáu .…
Trần Ngọc Hạ Nhi-một cô gái vui vẻ, tính tình hòa đồng, nhí nhảnh và luôn tràn đầy năng lượng, nhưng luôn cảm thấy mình kém cỏi so với mọi người xung quanh, đặc biệt là học bá kiêm hotboy lạnh lùng và thông minh-Lê Hoàng Bảo Khang.Mối quan hệ của họ bắt đầu vào từ một lần gặp gỡ ngẫu nhiên vào chiều mưa hè phảng phất bay. Hạ Nhi cùng nhóm bạn thân đi hái xoài, trong lúc nghịch ngợm, cô vô tình ném trúng chiếc dép vào người Bảo Khang khi cậu đi qua. Mặc dù họ không biết nhau là ai, nhưng sự việc này đã để lại ấn tượng sâu sắc cho cả hai.Từ ngày ấy, Hạ Nhi không chỉ ganh tị với Bảo Khang vì cậu luôn là người giỏi nhất lớp mà còn muốn cạnh tranh để vượt qua cậu trong học tập. Nhưng qua một thời gian dài tiếp xúc với cậu nhiều hơn, Hạ Nhi nhận ra rằng Bảo Khang không chỉ là học sinh giỏi với vẻ ngoài lạnh lùng kín đáo, mà sâu trong lòng anh cũng có những nỗi đau day dứt, những vết nứt tâm hồn mà không ai thấy được. Cô dần dần cảm thấy mình không chỉ ngưỡng mộ anh mà đã yêu anh từ lúc nào không hay.Và đôi lúc Bảo Khang cũng xem Hạ Nhi là một đối thủ trong học tập, nhưng sau bao lần tiếp xúc anh nhận thấy rằng cô là người có thể hiểu anh, giúp anh xoa dịu nỗi no trong lòng. Cả hai đã trải qua bao sóng gió ngọt ngào để đến được bên nhau...…