Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"sợi tơ duyên đứt đi rồi, có nối lại được không?"otp: thám tử kiên x hai mẫn. context: fanfic xây dựng một số tình tiết phát triển thêm từ bộ phim. warning: - 18+, kinh dị. - mọi câu chuyện, hệ thống nhân vật đều là giả và trong khuôn khổ fanfic, nói không với ship nhân vật ngoài đời.…
【 vô tình mỹ nhân thụ X giai đoạn trước ghét bỏ thụ hậu kỳ thật hương điên phê công 】Mai Hoa trang trang chủ Thẩm Nghệ ở cùng Ma tông tông chủ Bùi Cầm Mạch ở đỉnh núi quyết chiến trung song song rơi xuống huyền nhai, chặt đứt khí.Đại đệ tử dục đối sư phụ Thẩm Nghệ thi thể mưu đồ gây rối, chính cởi sư phụ quần áo, không ngờ tắt thở quan người trong bỗng nhiên mở mắt!Đại đệ tử thấy sư phụ xác chết vùng dậy hoàn hồn, sợ tới mức đương trường quỳ xuống đất.Nhưng mà, hắn không biết chính là, lúc này sống lại Thẩm Nghệ trong cơ thể sớm đã đổi thành ma quân Bùi Cầm Mạch linh hồn.Bùi Cầm Mạch ngoài ý muốn mượn xác hoàn hồn ngày thứ ba, đối Thẩm Nghệ các đệ tử quan tâm cảm thấy bực bội không thôi, nổi lên sát tâm:"Này đó phế vật đệ tử ồn ào đến bổn tọa đau đầu, chi bằng toàn bộ giết chết tới thống khoái!"Nhưng mỗi khi động thủ là lúc, hắn tay đều sẽ không tự chủ được chuyển biến phương hướng, âu yếm các đệ tử đầu.Bùi Cầm Mạch:...... Bổn tọa đây là trúng cái gì chú?!Ở hắn không thể nề hà hết sức, bên tai bỗng nhiên truyền đến quen thuộc thanh âm: "Bùi tông chủ, ngươi nếu là còn dám thương tổn ta đệ tử, ta mặc dù là hồn phách tách ra cũng muốn cùng ngươi đồng quy vu tận."…
Thiên nhai nơi nào vô soái ca, làm gì đơn phương yêu mến nhất chi thảo?!Cố tình nàng chính là hết hy vọng mắt, trong mắt trong lòng chỉ dung hạ của hắn thân ảnh Ở mặt ngoài là cái xúc động nhà bên tiểu muội, nhận của hắn quan tâm cùng giúp Ngầm ôm ấp khác thường tình tố, vô tư vì hắn thâu tâm lấy phế Hoàn toàn không lo lắng tre già măng mọc người theo đuổi, không rời không khí đi theo hắn Bất đắc dĩ hắn chính là không ra khiếu, nhìn không thấy của nàng thâm tình cùng trả giá Vì được đến hắn chân chính đáp án, nàng quyết định dứt bỏ rụt rè chủ động phóng ra......Ha ha, nàng thật sự là bội phục chính mình trải qua không ngừng tôi luyện hảo hành động Lấy tránh né song phương tộc trưởng bức hôn làm như lấy cớ, cùng hắn đạt thành giả kết hôn hiệp nghị Cũng đánh thiết thừa dịp nóng, biết thời biết thế lớn tiếng tuyên cáo hắn từ nay về sau thuộc loại nàng sở hữu Tằm ăn lên nuốt trôi của hắn cuộc sống cùng tình cảm, còn không quên đem hắn ăn làm mạt tịnh Nguyên tưởng rằng rốt cục có thể được đến của hắn thật tình hưởng ứng, thường đến hạnh phúc ngọt Không nghĩ tới nàng sắm vai hắn muốn sở hữu nhân vật, lại đã quên sắm vai dường như mình Kỳ thật hắn chưa từng có có yêu nàng, bọn họ trong lúc đó chính là một hồi âm mưu......---------Truyện hay, cảm động…
Fairy Tail luôn là nơi chào đón những pháp sư đến từ khắp nơi trên vương quốc Fiore.Sau một đợt huấn luyện đặc biệt, bốn pháp sư trẻ được gửi đến Magnolia để gia nhập hội.Elaria Vesper - một cô gái tốt bụng, luôn cố gắng hết mình nhưng lại hiếm khi nhận ra giá trị thật sự của bản thân.Kurohana Sohwa - mang vẻ ngoài dịu dàng và điềm tĩnh, nhưng ẩn sau đó là một con người khó đoán cùng những suy nghĩ mà ít ai có thể hiểu được.Virex Kealyr - lạnh lùng, ít nói và không mấy hứng thú với thế giới xung quanh, ngoại trừ những người mà anh thật sự quan tâm.Kron Vaelith - một người đàn ông bí ẩn với sự hiện diện khiến người khác vô thức dè chừng, dù chính anh hiếm khi để tâm đến điều đó.Từ những nhiệm vụ đơn giản, những trận chiến đầy thử thách cho đến những người bạn mới tại Fairy Tail, cuộc sống của cả bốn dần thay đổi theo những cách mà chính họ cũng không ngờ tới.Đây là câu chuyện về tình bạn, sự trưởng thành, những cuộc phiêu lưu và những khoảnh khắc đáng nhớ dưới lá cờ của hội pháp sư mạnh mẽ và náo nhiệt nhất Fiore.Một hành trình mới bắt đầu tại Magnolia.…
"HOA ẤM TRÁI TIM" - HÀNH TRÌNH YÊU TỪ NHỮNG ĐIỀU KHÔNG LỜITrong thế giới của những trái tim non nớt, nơi ánh mắt chạm nhau cũng đủ làm rung động cả vũ trụ, Hoa Ấm Trái Tim mở ra một câu chuyện tình dịu ngọt nhưng đầy day dứt giữa Khang - chàng trai nội tâm với trái tim đầy vết nứt, và Thuận - chàng bạn học ấm áp luôn nép mình trong vỏ bọc tinh nghịch.Khi những tin nhắn chưa gửi, những cái chạm tay vụng về và nỗi sợ bị từ chối trở thành ngôn ngữ riêng của hai tâm hồn, tình yêu không cần lời nói để tồn tại. Từ góc thư viện lặng lẽ đến trò chơi trốn tìm đầy hồi hộp, từ nụ cười lấp lánh buổi hoàng hôn đến giọt nước mắt đêm khuya, hành trình của họ là bản giao hưởng của những xúc cảm chưa kịp đặt tên.Liệu Khang có dám bước qua bóng tối tự ti để nắm lấy bàn tay ấm áp của Thuận?Liệu Thuận đủ can đảm tháo bỏ lớp mặt nạ vui tươi để lộ trái tim thật sự đang rỉ máu?Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng, dành cho những ai từng yêu thầm, từng đau đáu một mối tình đơn phương, và tin rằng trái tim - dù rạn vỡ - vẫn xứng đáng được hát lên khúc ca riêng của nó.…
"Anh An ,anh có tin vào duyên tiền kiếp không ?".-Giữa những cánh cửa đang mở có một sợi dây trôi lơ lửng .Nguyễn Khắc Duy thấy nó ngay từ lần đầu gặp Phó Viễn An .Một sợi tơ đỏ sẫm ,không lung linh nhưng phát sáng .Và sợi dây ấy đang nối vào ngón tay áp út của cả hai người .Viễn An không biết gì ,cậu chỉ biết có người luôn xuất hiện đúng lúc mỗi khi cậu gặp nguy hiểm đó là Khắc Duy .Khắc Duy chưa từng nói ra điều này với Viễn An .Vì có những duyên phận chỉ cần nói ra sẽ đứt đoạn .Trong những góc khuất của thành phố ,giữa bệnh viện bỏ hoang ,con hẻm ngập nước ,lớp học không còn học sinh và gánh cải lương cũ kĩ vắng người có những cánh cửa vô hình lặng lẽ xuất hiện .Nó không khóa tuy nhiên người sống không thể vào trong .Phó Viễn An không biết chuyện gì đang xảy ra .Chỉ biết là từ ngày trở về Việt Nam ,bóng tối bắt đầu bao trùm lâu hơn ,chiếm lấy ánh sáng yếu ớt .Trong những giấc mơ bắt đầu xuất hiện nhiều người xa lạ và có thứ gì đó luôn đi theo sau lưng cậu .Nhưng Khắc Duy thì khác ,cậu ta biết rõ những thứ mà Viễn An đang phải chứng kiến .Bởi vì khác xa với Phó Hùng bố của Viễn An ,đôi mắt của Khắc Duy rất đặc biệt .Cậu nhìn thấy những thứ người khác không thể thấy bằng đôi mắt bình thường .Mỗi cánh cửa là một tội lỗi ,mỗi con quỷ là một con người từng sống và chết đi bởi chính tội ác đại diện cho cánh cửa họ từng gây ra .Có linh hồn đã chết và tham lam sự sống .Có linh hồn ích kỷ chỉ biết nghĩ cho bản thân mình .Khi kiếp trước tìm đến để đoạt mạng kiếp sau .…
Xin chào! Tôi là Nguyễn Phan Xuân Thương hoặc có thể gọi tôi là Teresa cũng được! Và ngày hôm nay tôi lại vô tình rơi vào một thế giới mới với rất nhiều vịt!Ngày tạo: 16/9/2025Ngày đăng chương đầu: 16/9/2025Ngày kết thúc: ?/??/????…
Haru: Truyện này ở nhà kyhuyhoang đã post, tui chỉ là cập nhật thêm phiên ngoại thôi, phần 1 sẽ là chính văn mà kyhuyhoang post, phần 2 tui post phiên ngoại ~=================================<[K+ tống mạn ] luận Kusanagi Izumo thuộc tính > vũ mậuKusanagi Izumo vẫn cho là chỗ có chuyện cũng đã chấm dứt, vua của hắn, nghỉ ngơi. nhưng là đem làm hắn lại mở mắt thấy đến cái kia bôi chói mắt tóc đỏ lúc, đem làm hắn lại đụng chạm đến hoàn hảo tiểu quầy bar thời gian. . . hết thảy, lại sẽ có cái gì bất đồng? "Hoan nghênh về nhà, các ngươi đám người kia." chú ý: Này văn tống mạn, chủ yếu Đi K nội dung cốt truyện, có...khác nguyên sang [bản gốc] tình tiết. 2. Bài này nhân vật chính Kusanagi Izumo, tính cách tận lực không sụp đổ, Cp không hạ quyết định3. Không tiếp thụ cố tình gây sự hình phụ phân bình luận, có cái gì sai lầm có thể vạch ra, nhưng không Muốn lãng phí tác giả vất vả cần cù kết quả. 4. Trước 20 chương đại khái, căn bản là K thế giới hằng ngày, không muốn xem bình thường thông thường người có thể theo thứ hai thế giới khởi đầu xem. sưu tầm bình luận cái gì mau tới đi ~(≧▽≦)/~người văn cần biết: Bài này không định giờ đổi mới, nhưng sẽ không hố. [ sưu tầm cái gì mau tới ]…
Thịnh vân thư trăm triệu không nghĩ tới, mới vừa xuyên qua đến hậu cung, nàng liền thành tân vào cung tú nữ.Thiên hạ to lớn, hay là vương thổ, trốn là trốn không thoát đâu, chi bằng bàng thượng hoàng thượng làm sự nghiệp.Tưởng làm giàu, trước lót đường, chủ đánh một cái ùn ùn không dứt kịch bản.Tinh diệu xảo ngộ, nhẹ phẩy đào nhan, từ đây bạo quân đối nàng ân sủng có thêm.Hậu cung phi tần nổ tung nồi, từ trước đến nay lấy quốc sự làm trọng bạo quân, thế nhưng ngày ngày sủng nàng.Tưởng tranh sủng, đấu không lại.Tưởng vu oan, phản bị hại.Thịnh vân thư khi thì hồn nhiên, khi thì kiều mị, có khi còn sẽ làm bộ nhu nhược.Càng là như thế, bạo quân đối nàng càng là tràn ngập tò mò, ham muốn chinh phục càng thêm mãnh liệt.Nàng cười, hắn truy, hắn có chạy đằng trời.Phàm là thịnh vân thư muốn, nhất định có thể được đến, mặc kệ là người, vẫn là tâm.Thâm cung bên trong, thịnh vân thư một đường trí đấu, từ sủng phi đến thống ngự hậu cung.Bạo quân: Nguyên lai trẫm có thể cam tâm tình nguyện sủng ái nàng cả đời.…
Tần Hoan và Cố Phi Trần là hai anh em nuôi. Do công ty ba Tần Hoan phá sản, cô được ba của Cố Phi Trần là Cố Hoài Sơn nhận về nuôi từ năm mười sáu tuổi. Cùng sống trong một nhà nhưng Cố Phi Trần luôn tỏ ra lạnh lùng với Tần Hoan. Điều này khiến cô thực sự cảm thấy bức bối. Và nhất là khi cô cảm mến anh, cô càng muốn anh để ý đến cô. Cuối cùng tình cảm của cô cũng được đáp lại.Mối tình tuổi thanh xuân của Tần Hoan và Cố Phi Trần nhẹ nhàng mà cũng thật ngọt ngào. Nhưng mọi chuyện dường như chấm dứt và biến thành thù hận khi Tần Hoan phát hiện ra rằng anh không hề yêu cô, anh thậm chí còn lợi dụng cô như một quân cờ trong cuộc chiến thương trường của anh. Cố Phi Trần được điều anh muốn, nhưng anh đã gây sự tổn thương sâu sắc cho Tần Hoan. Tần Hoan cố gắng chôn vùi những kí ức đau buồn đó bằng việc hẹn hò với Nghiêm Duyệt Dân - một bác sĩ tuyệt vời và dành cho cô tình yêu chân thành. Nhưng lúc nào trong đầu cô cũng toàn hình bóng của Cố Phi Trần. Mười mấy năm trước, khi cô chỉ mới trở thành thiếu nữ, Cố Phi Trần trong mắt cô tỏa sáng như một thiên thần, cô đã luôn nghĩ rằng mãi mãi mình cũng không chạm tới được. Và hiện tại, dù trong mắt cô là dáng vẻ thanh tú nhưng lạnh lùng đến cùng cực đó, vẫn đẹp như một vị thần.Có một chàng trai từng nhắc mình rằng không được yêu người con gái đó, nhưng lại cứ muốn giữ cô bên mình. Và một cô gái, với vẻ đẹp khiến người ta mê mẩn cứ mãi đắm chìm trong một tình yêu không hồi kết. Giận hờn, thù ghét, những lời nói lạnh lùng, mỉa mai, nhưng mãi mãi trong lò…
"Những chuyện rắc rối luôn xảy ra xung quanh chúng ta, không có nhiều thời gian cho bản thân thật thoải mái. Có vui, có buồn có đau đớn, có đổ máu, có chết chóc, có nước mắt, vì tình mà phản bội nhau, vì tình mà tổn thương nhau. Chúng ta đã mất quá nhiều, người thì tàn phế, người thì mất tích, và đau buồn nhất là chúng ta đã mất đi một đồng đội quý giá, cậu ấy là thành viên của đội, là một người luôn nỗ lực cố gắng, luôn mang lại cho chúng ta những điều bất ngờ, và đặc biệt là người có số phận bi thương nhất, chúng ta không thể bảo vệ cậu ấy, ngược lại cậu ấy đã hi sinh bản thân để bảo vệ chúng ta và chúng ta đã đánh mất cậu ấy, người anh em dũng cảm đã hi sinh của chúng ta xin hãy an nghỉ ở thế giới bên kia. Ban đầu chúng ta chỉ muốn một cuộc sống yên bình, nhưng mà khi chúng ta trở thành lính đánh thuê rồi thì tỉ lệ nguy hiểm đối mặt với tử thần sẽ càng cao. Liệu chúng ta sẽ ở bên nhau bước qua tuổi trung niên và chết cùng nhau một cách tự nhiên? Liệu... tình yêu của chúng ta sẽ được gọi là trường tồn đến hết một đời người? Tôi chỉ hi vọng những người anh em sẽ bước tiếp với tôi, cùng sống thật tốt để không phụ lòng những người đã khuất, hi vọng mỗi cặp đôi trong chúng ta sẽ luôn tìm được hạnh phúc của riêng mình, đừng như tôi... đã đánh mất tình yêu của đời mình, đừng như anh chàng đã đem lại sự bi thương trong cuộc đời của vị đồng đội đã ra đi kia, cũng đừng như hai chàng trai trẻ đã thất lạc nhau không thể tìm đường quay về!"…
Người đời thường nói, trăng non là khởi điểm của một vòng nguyệt, là khi ánh sáng còn yếu ớt, nhưng đẹp một cách thuần khiết, không vướng bụi trần.Năm đó, khi y lần đầu gặp hắn dưới bóng trăng non, y chỉ là một thiếu niên áo vải, ánh mắt trong trẻo, tay ôm một con thỏ trắng, miệng cười ngây ngô gọi hắn là "ca ca".Hắn khi ấy là thế tử của một dòng họ quyền thế, áo choàng trắng như tuyết, trên vai đeo mùi phong trần, ánh mắt nhìn y như nhìn một tia sáng le lói giữa kiếp nhân gian bạc bẽo.Một là trăng non vừa ló rạng, một là trời đêm nhuốm máu giang sơn.Một người mang ấm áp như mùa xuân, một người gánh nặng cơ nghiệp đẫm mùi gươm đao.Mười năm trôi qua, thiếu niên ngày ấy lớn lên, bước vào triều đình, trở thành một tên quan nhỏ bên cạnh hắn, hắn bấy giờ là bậc đế vương ngự trị cửu trùng.Y vẫn nhìn hắn như ánh trăng đầu tháng: xa vời mà trong trẻo.Còn hắn... có lẽ đã không dám nhìn lại, bởi trong lòng đã nhuộm quá nhiều sương tuyết, máu lửa và tiếc nuối."Nếu có thể, ta chỉ mong kiếp này mãi mãi không tròn. Là trăng non, là khởi đầu, là mộng đẹp chưa tàn."…
Tên truyện: Không Cưới Không Được Tên Hán Việt: Phi Thú Bất Khả Tác Giả: Tuý Hậu Ngư Ca Thể Loại: Giới Giải Trí, Nguyên Sang, Ngôn Tình, HE, Ngọt Sủng, Đô Thị Tình Duyên, Hào Môn Thế Gia Độ dài: 46 chương Nguồn Convert: Ánh Nguyệt (wikidich) Tình trạng convert: Hoàn thành Tình trạng: Đang edit Editor: Mii Bìa: Tiểu Thanh XuânGiới thiệu vắn tắtTính tình gàn dở, thích chèn ép người mới, phẫu thuật thẩm mỹ và có con riêng.Tiếng xấu của thiên hậu An Ca ùn ùn kéo tới không dứt.Nhưng An Ca vẫn nổi đình nổi đám như thường.Bởi vì cô có ông trùm chống lưng.Con riêng: Hay chú lấy mẹ cháu đi?Ông trùm: Không đời nào.Con riêng: Được thôi, vậy cháu sẽ ăn vạ.Ông trùm: ...An Ca là kiếp số của Chu An Diễn, là kiếp số mà anh không tránh được.Chu An Diễn là chấp niệm của An Ca, là chấp niệm giúp cô sống sót.Giới thiệu truyện được edit bởi chị Sườn Xào Chua Ngọt, cám ơn chị đã giới thiệu! ♥︎Editor có lời muốn nói: Không có con riêng, mọi người yên tâm nhảy hố. Sẽ cố gắng edit sớm!Thân, cu gái thích đào hố.Truyện được đăng tải tại wattpad: @miivoyage, https://miilavoyage.wordpress.com/…
Tuổi trẻ bồng bột day dứt của hai năm trước khiến cô mất đi sự thuần khiết chỉ trong một đêm. Có lẽ suốt cuộc đời này cô cũng không thể thấu được, người đàn ông mà cô trân trọng gọi là "trai bao" khi gặp ở quán bar đó là người thế nào ?! Cuộc sống du học bôn ba xứ người đã vô tình đẩy đưa cô chạm mặt hắn. Cơn ác mộng lật lại hồi ức xa xưa, phá vỡ hạnh phúc hiện tại vốn có! Người đàn ông lạnh lùng khẽ nheo tròng mắt , khóe miệng nâng lên , thoáng hiện tia cười quỷ dị :"Thì ra là lần đầu tiên !"Ánh sáng của ngọn đèn ngủ rọi thẳng vào gương mặt người đàn ông anh tuấn. Trong không gian mờ ảo, ngọn lửa vàng len lỏi vào hình ảnh đang phản chiếu trên bức tường, khắc họa một đường cong quyến rũ. "Thiên Ưng, đau em..." Cô gái với khuôn mặt nhỏ nhắn và làn da mềm mại không ngừng vặn vẹo. Những ngôi sao trên bầu trời đêm tượng trưng cho sự thuần khiết cũng giống như giọt máu đỏ tươi đang lan ra trên giường, đánh đồng với việc phụ nữ đã không còn trinh. Lần đầu tiên của cô gái ấy nhẹ nhàng mất đi như thế...…
Tình yêu tuổi học trò nó là một cái gì đấy có chút dụt dè bỡ ngỡ có đó có những sự ngây ngô pha chút hông nhiên tinh nghịch và cũng không kém phần lãng mạn Cô là thiên kim tiểu thư nhà giàu nhà cô có truyền thông về ngành giáo dục cô là người tài sắc vẹn toàn vừa xinh đẹp học sinh giỏi về nhà giúp đỡ cha mẹ bà con hàng xóm tự túc tự lập Chàng là con trai chủ tịch là chủ nhân tương lai của một tập đoàn lớn cậu có phần hơi trẻ con không chịu lo học sinh mà chỉ ham chơi Hai người gặp nhau tưởng trường như hai đường thẳng song song nhưng có tính trẻ con của anh bù lại cho cái tính nóng nảy của cô Những tình huống dỡ khóc dỡ cười được tiếp diễn bên cạnh đó có những khúc mắc về thân phận thật sự của 2 người dần đc hé lộ Truyện được lấy ý tưởng từ phim ngắn : ê: nhỏ lớp trưởng -lalashooll Truyện có nhiều chap nha mn khi nào tui bí thì kết thúc truyện nha =))Nhớ ủng hộ tui nha mấy pà…
Ai mà chẳng đau lòng khi chia tay người mình yêu thương sâu đậm. Thế nhưng, sau những tổn thương, chịu đựng... ta buộc lòng phải rời khỏi người mình yêu, vì đó là cách duy nhất để trái tim không còn đau đớn. Cùng với những câu nói hay chia tay người tình được viết trong làn nước mắt với bao nỗi day dứt, khổ đau.…
Gặp nhau là một mảnh duyênTiếc rằng chẳng đặng thuyền quyên, anh hùng Những mong một dạo tương phùng Mà rồi mỗi ngả, muôn trùng cách xa.Người xa kia hỡi người xaKiếp này chẳng thể gọi ta với mình.Mẹ tôi gặp cha trong cơn hoạn nạn, binh biến. Mẹ đặt tên tôi là Hạnh Duyên, với ngụ ý tôi chính kết tinh của đoạn duyên ngắn ngủi mà cả đời mẹ luôn nâng niu, trân quý. Hạnh Duyên, ấy cũng là nguyện ước mẹ dành cho tôi. Hạnh Duyên, là những mong tôi gặp được mối duyên tốt đẹp, là hy vọng tôi hạnh phúc bên người mình thương yêu.Nhưng vào phủ nhà họ Ngô, con gái đều lót chữ Ngọc. Một chữ "Hạnh Duyên" bỗng dưng trở thành sự khác biệt đau đớn so với phần còn lại của chị em trong phủ, là khoảng cách thân phận tôi không thể vượt qua. Chữ "Hạnh Duyên" mang tôi đến những lần gặp gỡ bất ngờ. Chữ "Hạnh Duyên" cũng vô tình chia cắt tôi với những người tôi thương yêu, trân trọng, đưa chúng tôi bước tới những ngã rẽ không ngờ mai sau. Để rồi đến cuối cùng, dẫu ngã rẽ ấy là chọn lựa hay bất đắc dĩ - Hạnh Duyên, chỉ còn là những mảnh duyên dở dang, đứt đoạn, chỉ là những cuộc trùng phùng ngắn ngủi để lại biết bao thương tổn, đớn đau...…
[Naruto] Song SinhCategory: FanfictionWarnings: Rating T, crackcanon, OOC.Disclaimer: Ngoại trừ OC thì tất cả đều là nhân vật của tác giả Kishimoto Masashi.Status: On-goingNgày đào: 2021Author: mael_irisQuả bìa chiến đét đến từ @MoniesunLưu ý: Nội dung tác phẩm KHÔNG CÓ yếu tố INCEST nên mong mọi người đừng để những chương đầu đánh lừa!Vui lòng không reup, tâm huyết của tôi chất xám của tôi đừng đem đi đâu cả.Tác phẩm chỉ đăng duy nhất tại Wattpad!---Summary.Một mối lương duyên không thể cắt đứt, một đoạn tơ hồng không thể vứt bỏ.Tôi và em sống để trả thù nhưng em lại khác xa với tôi, một người hiền lành xinh đẹp, em nhẹ nhàng như đóa bồ công anh mong manh trước gió. Nào đâu có khí chất cao lãnh của gia tộc, nào đâu có tư chất mạnh mẽ tài giỏi. Em chỉ mong muốn được sống như một con người bình thường, được sống hạnh phúc bên người em yêu thương.Còn tôi thì cũng chỉ là một kẻ đâm đầu luyện tập để trả thù mối hận năm xưa, bàn tay nhuốm máu biết bao sinh mệnh, cảm xúc nhạt nhòa nhuốm màu bi ai. Chỉ vì hoàn cảnh bi thảm thưở bé khiến tôi và em có chết cũng không tách ra được.Đôi lúc tôi thấy em... thực sự rất phiền phức.Nếu được ban cho nguyện vọng ngay lúc này đây thì tôi xin ước rằng em không nên được sinh ra thì hơn em à. Thứ lỗi cho tôi Ayame vì có lẽ người như em nên được sinh ra ở một thế giới tốt đẹp hơn.…
Cổ nhân có câu "anh hùng khó qua ải mỹ nhân". Nhưng nàng không phải anh hùng, ấy vậy mà một ải này lại chẳng thể bước qua...Đời này của nàng có một chuyện không thể phân định đúng sai, có một nữ nhân không nguyện dứt tâm buông bỏ, cũng lại có một đoạn sử lưu mặc kệ hậu nhân phán xét. Nàng tâm cao khí ngạo...Nàng cuồng vọng bá nghiệp thiên thu...Nàng nghịch thiên trái đạo nữ nhi tam tòng...Khép mắt lại, một kiếp trôi qua, đến cuối cùng điều duy nhất khiến nàng ân hận cũng chỉ có mình nàng ấy.…
Có một kiểu người, không ai hiểu hắn, không ai quan tâm hắn, tất cả đều cho rằng hắn là kẻ không ra gì, đều sợ hãi hắn. Nhưng, luôn có một người sẽ không như vậy.Và người đó sẽ trở thành một người cực kì đặc biệt, bởi vì người đó khác với những người kia, sẽ không xa lánh hắn, sẽ gần gũi, quan tâm hắn.Tần Lâu từ nhỏ đã là một người điên như thế và cũng có một người con gái không hề sợ Tần Lâu.Và người con gái đó chính là mối tình đầu của hắn.Chỉ là, sau đó, mối tình đầu chết đi, Tần Lâu càng điên đến "vô pháp vô thiên".Cho đến một ngày nào đó, người con gái vô cùng giống mối tình đầu xuất hiện. Tần Lâu đem cô đoạt về làm trợ lý tư nhân cho mình, bị mọi người đồn đại rằng bọn họ càng là tình nhân. Những người xung quanh đều tội nghiệp cho Tống Thư: Tần Lâu vô cùng cưng chiều cô, sủng cô tới tận trời rốt cuộc chẳng qua chỉ xem cô như thế thân.Trong cuộc họp thường niên, Tống Thư bị vài đồng nghiệp nữ trêu đùa: "Thế thân, cô thật đáng thương."Tống Thư cũng thật sự phối hợp, mặt mày trầm xuống lã chã chực khóc: "Không sao cả, tôi nguyện ý chịu thiệt thòi, cho dù anh ấy chỉ thích khuôn mặt này của tôi."Thanh âm chưa dứt, cô đã bị người đàn ông phía sau kéo vào trong ngực.Cảm giác choáng váng lại tới, người đàn ông từ trước đến nay bất cần đời lại hướng ở trên mặt cô cọ cọ, ánh mắt âm trầm, thanh âm lại ủy khuất giống như một đứa trẻ: "Tống Thư, chơi trò giả chết vui lắm sao?"*Sau này có người hỏi Tống Thư: "Năm đó cô thật vất vả mới trốn thoát đ…