Simmy hentai
...…
...…
Lấy Bối cảnh hiện đại, Ivan braginski là một bác sĩ pháp y đã nghỉ hưu,vào năm 25 tuổi anh đã đạt rất nhiều thành tựu y khoa đáng ngưỡng mộ ở Nga ,được mọi người xung quanh đánh giá cao về phẩm chất thấu tình đạt lý cao đẹp của anh, nhưng chỉ hai năm sau anh lại nghĩ hưu tới Hoa Kỳ để định cư sống để tạo dựng mô hình gia đình lý tưởng riêng cho bản thân và lý tưởng sống là để ăn "thịt",anh gặp được Alfred f jones vô cùng ngốc nghếch tính cách hoạt bát lại làm bên đặc vụ điều tra các vụ án ly kì,song Alfred cũng là bệnh nhân của anh do mắc chứng rối loại nhân cách ái kỷ trầm trọng,và cậu ta coi anh như liều thuốc chữa lành,và chính bản thân anh cũng muốn cậu ta là một phần gia đình của mình,hai con người đồng điệu về linh hồn,tuyến tình cảm cũng như đồng cảm số phận của nhau,sau cùng đối đầu với nhau trong mỗi vụ án tìm ra ai là kẻ giết người.Sau cùng là thưởng thức hương "vị" của đối phương.Afred F Jones 24 tuổi cao 1m75 được nhận xét là thông minh nhưng lại mắc chứng bệnh tâm thần,luôn coi mình là "Anh Hùng" trên vạn người bảo vệ lẽ phải.Ivan Braginski 29 tuổi cao 1m90 theo trường phái ăn thịt,là người thấu hiểu lòng người tận cốt lỗi,coi tâm lý học như thú vui để thấu đạt cảm xúc điều khiển bệnh nhân mình phạm tội,là bác sĩ tâm lí tâm lý của Afred.tôi ước cuộc sống tôi là sự cố gắng.Cảnh báo:Không dựa vào lịch sử,tôn giáo cũng như mọi thứ đều là trí tưởng tượng,OOC,bối cảnh hiện đại.Artist: @鯉刃生 on Weibo…
Mại dô, mại dô ^ ^ nhớ vote ủng hộ nha !…
Vào một ngày đẹp trời Lucy bị chính những người mà cô cho là gia đình đuổi khỏi hội, nhưng...cô đâu biết rằng họ làm vậy là để...Để làm gì...nếu muốn biết thì mọi người hãy đọc truyện nha ( Lưu ý : Truyện này Lucy sẽ không trả thù, sức mạnh của Lucy sẽ có tăng, nhưng không tăng quá nhiều và cũng không quá nhanh đâu nha. ) Nếu thấy hay thì mọi người theo dõi và nhấn⭐ cho truyện của mình nha. Cảm ơn mọi người nhiều .(Nguồn ảnh : Pinterest và google.)…
Nếu cuộc phẫu thuật năm ấy của Kaori thành công.Nếu cả hai có thể thổ lộ và vượt qua lời nói dối.Nếu Tsubaki dần nguôi ngoai và mở lòng hơn.Nếu Watari tìm được người để yêu nghiêm túc.Thì bản giao hưởng của chúng ta có thể tiếp tục chứ?…
Thể Loại: ??? - Nhưng mà nói chung là có H1xAll1xAll nhưng không phải là loại AllTake, AllMi, AllSanzu, AllRanChắc là tôi sẽ không có South trong chuyện tình này đâu. (Và một số char tôi ghéc + không ưa)SAY NO WITH: Thầm thương trộm nhớ (Kisaki - Hinata ; Kokonoi - Akane ) Thế thân ( Kokonoi coi Inui là Akane) Bạch Nguyệt QuangKHÔNG BOY LOVE - KHÔNG GIRL LOVE…
Ô Long Matcha - Suối ĐáTrích:01Huy dựng xe ở cổng trường, từ từ bước đến chỗ tôi."Mặc dù hơi muộn nhưng mà bạn có thể dùng cái này để tránh bị sẹo." Huy cười tươi, đưa cho tôi tuýp thuốc Contractubex, "Còn đây là trà sữa tớ mua để xin lỗi việc hôm trước. Tớ biết lời xin lỗi của tớ hơi muộn nhưng mong cậu nhận." Ánh mắt anh sáng rực, đầy mong đợi, tay giơ cả hai món đồ cho tôi cầm.Mặt tôi ngờ nghệch cả ra có thể nhìn thấy rõ, miệng như bị điểm huyệt cứng đờ, mãi mấy giây sau mới bập bẹ:"À tớ cảm ơn, không có gì đâu!" Tôi đưa tay nhận lấy tuýt thuốc từ tay Huy, chắc phải tìm hiểu kĩ lắm, Contractubex làm mờ vết sẹo siêu tốt lại còn đúng lúc tôi đang tìm mua nó nữa, "Tớ chỉ nhận tuýp thuốc này thôi được không?""Được, nhưng còn trà sữa, đây là cái cốc chứa đựng những lời xin lỗi chân thành nhất của tớ đấy."Tôi chỉ biết cười ngại, lấy tay vờ gãi đầu, quay ra chỗ khác né tránh ánh mắt của Huy. Như cảm nhận được sự bối rối của tôi, Huy đã tinh tế bỏ cốc trà sữa vào tay tôi rồi nói: "Coi như bạn nhận lời rồi nhé!"Tôi gật đầu mỉm cười."Vậy tớ đi được không?" Một câu hỏi vô tri, nhưng tôi lại thấy dường như Huy muốn gạt bỏ khoảng cách ngượng ngùng của tôi với anh."Được, đi cẩn thận nhé." Tôi cười híp mắt."Tớ về đây." Huy bước đi nhưng vẫn quay đầu lại vẫy tay.Tôi đứng nhìn mà không khỏi bật cười, năng lượng tích cực tôi nhận được từ Huy đã làm tôi quên đi chuyện vài ngày trước. Người gì đâu mà đã dễ thương lại còn đẹp thế không biết....__________…
Tôi vừa đứng chỗ cột đèn vừa nghe máy Khôi:"Mình đang ở ngay cột đèn giao thông nè!" Tôi nói xong thì vẫy tay chào Khôi đang đứng đối diện tôi bên kia đường."Khoan đã, Linh đừng qua. Mình... mình không muốn chúng ta tiếp tục mập mờ nữa. Một là chúng ta cùng nhau hai là đợi khi đèn đỏ xuất hiện chúng ta dừng lại." Khôi đứng bên cột đèn đỏ đối diện lên tiếng.Lúc nghe Khôi nói tôi đã nhìn lên cột đèn đếm ngược đang chuyển đến số 4 trong trạng thái màu xanh. Tôi bất động suy nghĩ có nên chạy qua không. Tôi lùi lại một bước trong vẻ nhút nhát lo sợ. Tôi sợ rằng nếu như tôi bước về phía cậu ấy thì liệu tôi sẽ có thể bị bỏ rơi và như một cơn gió lướt qua nhẹ nhàng rồi sẽ bị lãng quên như bao cô gái khác trong cuộc đời của cậu ấy chăng ? Giữa con tim và lí trí tôi nghĩ lí trí của tôi không thể thắng được con tim. Vì đó chính là con người của tôi chứ không phải ai khác. Tôi biết rằng cái điều đó sẽ làm tôi tương lai sẽ rất đau khổ, nhưng mà tôi cảm thấy thà khổ tâm như vậy còn hơn là buông bỏ một ai đó hay là một thứ gì đó.[Các nhân vật, sự kiện tình tiết trong truyện đều là hư cấu và không có hành vi xúi giục hay khuyến khích làm theo nào mong độc giả cân nhắc có cái nhìn tích cực khi đọc truyện]---------------------Truyện được đăng đồng thời trên 2 app: Mangatoon và Wattpad…
" Có thể gặp lại?" " Hoặc là không"…
"Chuyện tình của tớ với Trường Hải thật ra cũng giống với những câu chuyện của các cặp đôi khác. Bọn tớ gặp nhau thương nhau và cưới nhau. "…
Yato lang thang trong viên trang của gia tộc Iki, thoáng nghe tiếng gọi trong vắt, nhưng xa, xa lắm : - Yato!Anh quay đầu lại, mái tóc đen dài khẽ vụt qua rồi tan biến....…
Alice lọt vào trong một nơi gọi là Wonderland. Nhưng đây không phải xứ sở thần tiên - mà là một mê cung đẫm máu, nơi mỗi trò chơi đều có luật lệ kỳ quái và cái chết là phần thưởng dành cho kẻ thua.Cô không nhớ vì sao mình đến đây. Cũng không biết ai đã viết nên những luật chơi tàn nhẫn này.Chỉ biết rằng cô phải tiếp tục - vì người chị Millie.Nhưng càng tiến sâu, Alice càng hoang mang trước chính những gương mặt cô tưởng mình từng quen thuộc. Trí nhớ của cô bắt đầu rạn nứt, ký ức và ác mộng trộn lẫn thành một...Trong thế giới nơi mọi sự thật đều bị bóp méo, đôi khi kẻ đáng sợ nhất... lại chính là bản thân mình.…
Tĩnh Nguyên và Huy Nhật gặp nhau lần đầu tiên trong một quán cafe nhỏ trên phố Hà Nội. Ngay lúc đó, Huy Nhật đã bị cô thu hút bởi dáng vẻ xinh đẹp kiều diễm thoáng qua trên khuôn mặt tưởng chừng như là ngây thơ của cô.Nhưng anh nào biết được rằng cô không những học giỏi mà còn biết chơi violin, học Karate. Còn Nhật thì lại biết chơi piano và còn mới lấy đai đen Teakwondo khi cậu vừa tròn mười lăm tuổi. Người ta thường đồn đại rằng Nhật là redflag vì anh có cả ngàn mập mờ cũ nhưng rồi đến cuối cùng anh thế mà lại vì cô mà từ một học sinh cá biệt trở thành học sinh nhất khối. Suốt cả cuộc đời này cũng chỉ nguyện yêu một mình cô.Nhưng rồi đến năm hai người họ 22 tuổi thì Tĩnh Nguyên lại bỏ lại Huy Nhật, bỏ lại thời niên thiếu rực màu nắng, bước đến nơi đất khách quê người để bắt đầu một cuộc đời mới mà chẳng biết bao giờ mới gặp lại nhau...…
Khi Khôi Nguyên nhìn trộm ảnh của bạn thân Nhật Minh , hắn đã say mê vẻ đẹp thanh khiết cuả nó .Gặp nó lần hai ở Đình Thôn , hắn thấy dáng vẻ nhiệt huyết và sôi động mà lại đính chính tình cảm .Dù hắn đã có cô bạn gái khoa khôi học lớp 12 , nhan sắc xinh đẹp tuyệt trần nhưng vì nó mà hắn đã tuyệt tình phũ bỏ .Dù hắn có danh sách bạn gái dài như tấu sớ , gái xếp hàng dài , em nào em nấy cũng xinh như hoa nhưng hắn cũng tuyệt tình từ chối .Dù hắn có cả một gia tài bạc tỷ nhưng cũng nguyện giơ hết cho nó .Dù là một người cao ngạo , yêu cho vui nhưng vì nó mà hắn đã chăm chỉ học hành và trở thành một good boy chính hiệu hơn cả " bạn thân " của nó .***Nó phụ lòng hắn , đem lòng yêu Nhật Minh mà đến 5 năm sau mới đồng ý lời tỏ tình của hắn ._____________Truyện viết mang tính chất giải trí .Cấm reup dưới mọi hình thức .…
"Nếu cuộc đời là một cuốn sách, thì tuổi mười bảy của tôi chính là chương nhiều nước mắt nhất. Tôi cứ nghĩ sẽ chẳng ai đủ kiên nhẫn để đọc hết những trang buồn ấy. Nhưng rồi... cậu xuất hiện - Nguyễn Gia Nhật Minh. Một người lặng lẽ lật từng trang đời tôi, rồi dịu dàng viết tiếp bằng mực của yêu thương."Mai An Vy - là một cô nàng mỏng manh, gương mặt sắc nét khiến ai cũng phải ngước nhìn, dù tính cách khá trầm lặng nhưng rất được lòng những người khác, chớ thay cũng vì cái sắc ấy mà không may gieo cho mình nhiều rủi ro.Quá khứ nhiều tổn thương khiến cô gái ấy dần học cách giấu nỗi đau sau những nụ cười gượng, học cách im lặng để không ai nhận ra trái tim mình rạn nứt.Nhưng bên trong vẻ ngoài yếu mềm ấy là một tâm hồn khát khao được yêu thương, được chở che và được chữa lành.Và rồi cô gặp được Minh, người con trai duy nhất cứu rỗi được trái tim lạnh buốt ấy ra khỏi nơi đáy vực sâu tăm tối lạnh lẽo kia.Nguyễn Gia Nhật Minh - là học sinh nổi bật của lớp với thành tích học tập giỏi, tính cách hoạt bát, nhiệt tình và luôn mang lại cảm giác ấm áp cho mọi người xung quanh. Ở Minh có một sức hút kỳ lạ: sự tự tin pha chút tinh nghịch, nhưng sâu thẳm lại là một trái tim rất chân thành và bao dung.Nhật Minh giống như ánh mặt trời - tỏa sáng, xua đi bóng tối, và cũng là người đủ kiên nhẫn để đến gần, chạm vào những vết thương mà An Vy luôn muốn giấu kín.Hai con người mang cho mình môi trường cuộc sống và địa vị trong xã hội hoàn toàn đối lập nhau, liệu mối tình duyên chớm nở này sẽ đi đến…
Ddsdxdxdxfdtrdtfchgfcfgffhgcbghgggdydysgtegeyegreyhrueueeiejiwiekscjjncjdnchdfhdf(dbdhdgfhdbfhbdhqwbqqgggqhgwqgwftwftrewtrrttrwtywyeuwysahshshsbnsnsnasnashbshdhhdfebjadvhjwqkdhqwuihqgvaexawgvuqdvgjgghghuhutyawAasdihhcds2ss111233457895vfgvfgjvgdfgvcagffbuiuerjrjjjjnjhhhgh7hvhggjghhghhiguhgghuyuyyuyuyuyuuyuyytytyfgvvvb/hhh*bhgggbg*gvggggbbyghyyyuuiookhh=gggggggvvgdhfg&4v đfhvhfhfhđùhhchjdfhuhhjdihvùuùhhhghfhfhrfrh&/4((&hbcdhcbjhdcbdhcbhjiewhuciuwdhcuhvfubviuecurfhuferghfhfbdehf=/gcbbgvcdhfbvhfbfhbh bbgvgvgvvvvvvvhgvgyvhygvcfhjvhdihuwfwffwckjhgcfifewjugjeifhurfffjjbhdffjbhrjnujfefibjifjfhrhfreugfgrudytufg65&₫&oiufgiShudbcshcnGsgdGyggftfcfcvcvcvcccfcffvffffcfdf📱📱🙂📱😄📱😇📱😇📱📱📱🤣📱📱📱📱📱😝📱🧐📱😒📱😎📱😙📱📱📱🤩📱🤩📱😖📱📱📱tvgfyyhrgfhgfyrfrgryeghgyegdygeryegyedgyegyegrgegdgedggefdgegdtgrtegdtegdtegtrtetdetdyetydteytdtetrtetrtetetefrtfeetfegfdgsvdgsvcbvbxbcvcgdgdgdfdtefdtfđtfdgèdgèdgdfcdfcfgs&₫*(((*(*(*(*(***********(*(*(*&(₫hđhdvcdcgdgdgevcgèeegehbdhhvđhbdhsbbdhsvfgvsdgdvgđgggdbcht tôi là người phápHghdvfgdvfgdfvhfbhbfhefgegdghgehbchxcbdhvcgdgfgggdgfgdgfgdgfhdgfgghdvfgdgfgdgfgdfggdgdgegdhegdyegffhegfhegfhdgfhdgfhegfhegfhdgfgdgfgdvfgdvfgefggdvfgdgdbgegdgevfgegdhegdhsgf(dhbchfb hfbvdchdbchdbchdbchdbxhbzxjhj hc7ncndbcndbchcbchxbchvccgdb nxbhdxbdxddxsdhgsxgbmshbxqhsgshwggwfshgshdhgshgdhkjdvkjhsvudhisahsGiehdvjghssdvdasghifvgjahdsvdihgdashfghjadshd huáhduhawhgsajđvđacccghádcchgkdvchgaksdchgkadscvhgksdvdkghsdavghjsđghkcxvákjvácd kgchkjvhacsdkjanssvckjgsdVhdvcjgvkcds8"=*+@èndkahjewfdaejtsgf shatkfdhjkfaewdhjkdfkhskafdhhskfdhhavsdgfdvjhfasdvdhfasjdvdfgksavdkfhgvvgvvkvchgkđffhhkvsdrfghksdrvfggvdrfggkvẻggkdrfgkvfkggđvfsggndvffvvcdffvmsdgfdsvahsefdfheda(&3₫₫(32*₫(2(&₫2&5#2+#(2&₫2()*₫8₫*)*)bhh((-(+/;₫=/(₫/₫(7&*3(9843(&)'hdrfoiheefauihaeroiugdfvsgsđfhjbvhzdbjvbhhk🙃😂😎☺️😗🙂💰🙃😉💓😗🙃☺️🙃…