Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: KDLàm L 4 năm và đó cũng là khoảng thời gian mình ship hunhan nhưng cho đến tận bây giờ mới viết cái fic đầu tiên cống hiến cho cái thế giới này! Vậy nên bây giờ sẽ bắt đầu viết haaaa!!!!!!!!!!!!!Nếu bạn thắc mắc vì sao tên fic lại là Khuyết danh 1 thì là do mình muốn để các bạn đọc và cảm nhận xong thì để lại cái tựa cho tác phẩm này. Có thú vị không? Và tương lai cũng sẽ có nhiều Khuyết danh khác nữa nhé!Còn về Khuyết danh 1 này, nếu để mình mô tả thì chỉ gói gọn trong một câu thôi: "Anh sẽ trở về tìm em vì lời hứa!"Charector: hunhan và sẽ cố lôi bằng sạch 10 anh em còn lại vàoFollow để tiện theo dõi fic nha :)Đón đọc và ủng hộ nhé…
12 chòm sao- 12 con người- 12 số phận - 12 tính cách khác nhau. Họ đã gặp nhau trong một trận chiến chống lại tên Quốc Vương độc ác của đất nước Zodiac - Xà Phu để dành lại độc lập và công bằng cho dân chúng. Họ là những vị thần bậc cao với sức mạnh phi thường. Họ là những người cao thượng, giúp ích cho đời sống và cho con người. Dù họ có sức mạnh phi thường nhưng không phải lúc nào họ ra chiến trường cũng thắng. Họ là những con người biết đứng dậy sau thất bại. Họ mạnh mẽ, kiên cường, bất khuất. Nhưng để chống lại tên quốc vương độc ác 12 chòm sao của chúng ta phải hạ phàm để tìm ra 24 vật bảo hộ của chính mình, sau đó kết hợp chúng lại và đem sức mạnh của 24 món bảo vật ấy để đánh bại tên quốc vương hung ác. Nhờ chuyến hạ phàm đó 12 chòm sao đã hiểu nhau hơn, và họ đem những tình yêu nồng nàn đến cho người mình yêu.…
Tác giả: Cố Bất NgữThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Trọng sinh , Hỗ côngNguyên Thừa cùng La Siêu là người yêu với nhau, ở cảnh khốn đốn chung sống nương tựa lẫn nhau, nhưng sinh hoạt ngày càng khó khăn, Nguyên Thừa sau khi phát hiện mình bị bệnh rốt cuộc đã tuyệt vọng..Nguyên Thừa trọng sinh, trở lại mười bốn năm trước, lại phát hiện bởi vì kiếp trước tầng hầm bị khóa , chính mình không có bất luận cái gì bàn tay vàng, trở thành trọng sinh giả phế nhất.…
---Giới thiệu tác phẩm【Song nam chủ + Vô hạn lưu + Thủy tiên】【Bất chính, giả vờ làm người tốt, trọng sinh, điên cuồng, cứu thế chủ hắc hóa 】"Ding dong , thời gian chơi của ngài đã bắt đầu rồi~"Trò chơi kinh dị giáng xuống thế giới, Dung Hướng Vãn thức tỉnh dị năng, dùng máu thịt nuôi quỷ.Máu thịt của anh là thức ăn hoàn hảo nhất, không một con quái vật nào có thể cưỡng lại được.Dị năng cấp cứu thế đã đưa Dung Hướng Vãn lên 1 vị trí cao, anh trở thành thủ lĩnh loài người, chịu đựng nỗi đau để sống tiếp, cuối cùng bị chính những người mà anh bảo vệ phản bội và nghiền nát.Dung Hướng Vãn chết rồi, Dung Huyết sống lại.Vị vua đứng tronh máu, nở nụ cười âm u giữa đám quỷ dị, sự dịu dàng năm xưa đã sớm không còn.Trên thế giới này, không ai có thể để lại dấu vết trong mắt anh - ngoài chính anh.Dung Huyết nhìn Dung Hướng Vãn vô tri trước mặt, bóp chết hắn ? Dung Hướng Vãn:?…
Thể loại: Tiểu thuyết hư cấu!Waring!: Có thể sẽ không liên quan đến tên,Bí nên ngắn.Lưu ý một số chi tiết mà tôi đã từng Thấy sẽ được thêm vào truyện. Chúc các bạn đọc vui vẻ!.…
Cậu thích cô từ hồi bé, những cái nhìn hay cái nắm tay của cô đều khiến cậu thổn thức, quyết định tỏ tình khi lên 8, nhưng cô lại không cho cậu câu phản hồi.Cô không nhận ra được tình cảm của mình khi bé, đến lúc nhận ra thì thứ tình cảm đó đã không thể kiểm soát được, bồi hồi, thấp thỏm khi gặp lại cậu, mặt nóng, tay run, không dám thổ lộ.Liệu cậu còn tình cảm với cô, hay chỉ do cô tưởng tượng?…
Tác Giả: Hạc Tuyết Di"Cô không sao chứ?" Bạch Hoán hỏi với giọng nói dịu dàng và đưa tay ra định giúp cô đứng dậy. Nhìn thấy bàn tay đeo chiếc vòng thật quen thuộc, Linh Di ngước mắt lên nhìn người đang đưa tay ra muốn giúp cô. Không chỉ có chiếc vòng tay nhìn quen thuộc, từ đôi mắt với đồng tử thật đẹp cùng với cái mũi cao và sống mũi thẳng tắp cho tới bờ môi anh đào và làn da giống như đang tỏa sáng ấy đều quen thuộc đến không ngờ. Phải rồi, chính là anh. Chàng trai mà cô đã theo đuổi suốt hai năm, khiến cô ngày nào cũng mơ đến, chạy hết chỗ này chỗ kia chỉ để ngắm anh từ xa và rồi giảm tới hai mươi hai kí lô gam vì nghe có người nói anh thích những cô gái dáng người nhỏ bé, cho đến khi anh tốt nghiệp khỏi trường liên cấp và đi du học Mỹ...."Được gặp lại anh...thực sự rất vui."…
Tác giả:Tiêu Tương Đông NhiThể loại:Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Cổ ĐạiNguồn:thuynguyetdai.wordpress.com[**Lưu ý đây là bản độc quyền mình lấy đc từ web thuynguyetdai.wordpress.com nên các bạn đừng sao chép bản chính nha**]Độ dài: 191 chương + 13 ngoại truyệnDịch: WhitenavyBìa: hoaquynh123Beta: kirowanTóm tắtCô là quân chủ bài của sơ quân tình 11 cục bảo an, sở hữu trí tuệ hơn người, là quân sư sắp đặt các hoạt động tình báo trong và ngoài nước một cách tinh vi chặt chẽ khiến các quốc gia đối định phải đau đầu, là định hải thần châm* của cục, thế nhưng khiến người ta còn kinh ngạc hơn đó là dung mạo tuyệt sắc của cô.Yến thế tử kinh tài tuyệt diễm gặp tai họa cửa nát nhà tan. Bọn họ có nên sóng vai vung đao mở đường máu? Đồng hoạn nạn, chung đau khổ, nhẫn nhục cầu sinh, họa phúc cùng hưởng, ai bảo thời loạn thế không thể có được hạnh phúc cả đời*?*Nguyên văn là 'Tương nhu dĩ mạt' = điển tích trích trong "Trang Tử. Đại tông sĩ". Hai con cá sa vào vùng nước cạn, để sinh tồn mà đã dùng miệng hà hơi ấm cho nhau, tình cảm ấy làm cho người ta cảm động, nhưng sinh tồn như thế thật tội nghiệp. Đối với hai con cá, hạnh phúc là có thể tự do bơi lội tung tăng, mỗi con có một thiên địa thuộc về mình, mỗi con ở một phương, quên đi lẫn nhau, quên đi những ngày dựa dẫm nhau mà vui vẻ tiến về trước."Chỉ cần còn sống là đủ. Sao phải sợ sống không bằng chết, nhất định phải sống sót, đừng quên bản thân còn rất nhiều tâm nguyện phải thực hiện."Mong các bạn ủng hộ truyên của mình nhé mong các bạn thích nha ~!!…
Thanh xuân là một vở kịch không diễn tập trước bạn cứ diễn mà không quan tâm đến thứ tự lên sân khấu của bất kì ai---Thanh xuân của tôi là những ngày tháng không ngừng bỏ lỡ, không ngừng liều lĩnh cũng không ngừng tùy hứng nhưng tuyệt đối không biết nói câu hối hận…