[Edit][Binhee] Khi Hồ điệp vỗ cánh
Tác giả gốc: wildgo_oseWordcount: 18kDrag queen Wonbin x Cảnh sát Sohee, có nhắc đến Hong SeunghanEdit bằng QT và Google Translate, không đảm bảo chính xác 100%Fic có nhiều phần, mình sẽ up dần từng phần...…
Tác giả gốc: wildgo_oseWordcount: 18kDrag queen Wonbin x Cảnh sát Sohee, có nhắc đến Hong SeunghanEdit bằng QT và Google Translate, không đảm bảo chính xác 100%Fic có nhiều phần, mình sẽ up dần từng phần...…
Mình đổi tên truyện thành "câu chuyện của chúng tôi" nha.Ở đây mình sẽ viết ra những câu chuyện về BounPrem do mình tưởng tượng ra nha.*Truyện chỉ do mình nghĩ ra và viết để thảo mãn sự ume chữ ê kéo dài của bản thân*KHÔNG MANG FIC ĐI BẤT CỨ ĐÂU KHI KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉPmặc dù mình viết không hay và cũng như có nhiều thiếu sót nhưng xin hãy tôn trọng công sức, chất xám của mình…
Tác giả: Fimfah-ฟิมฟ้าChuyển verThể loại: BL, Mafia, Hành động, Hài, R18, Ngọt, TụcKhông được đem fic đi đâu nếu chưa xin phép tác giả…
- '' Anh thích em '' - '' Em xin lỗi em chỉ coi anh là anh trai ''Cp chính: Cody Nam Võ x JaysonleiCp phụ: ....⚠️ Không mang ra khỏi wattpad…
Tác giả: Hồi Nam TướcThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Ngược luyến, Nhẹ nhàng, Ấm áp, Đơn phương yêu thầmTrong nhân sinh u ám của Cố Chiếu, nếu nói ông nội cô là ánh trời, bà nội cô là ánh trăng sáng thì Thẩm Quyết Tinh chính là ánh sao Bắc cực vĩnh viễn không bao giờ tắt.Dẫu cho ánh sao ấy không ấm áp như ánh mặt trời, cũng không tỏa sáng rực rỡ như ánh trăng nhưng chính nó đã thắp sáng bầu trời đêm cằn cỗi của cô. Lúc cô mất mát, lúc cô cảm thấy mỏi mệt, lúc cuộc đời cô bị mây đen che khuất, ánh sao ấy đã mang đến cho cô một chút an ủi.Cố Chiếu cũng không che giấu việc mình thích Thẩm Quyết Tinh, nhưng cô cũng không hy vọng xa vời người ấy sẽ thích lại mình.Không phải cứ thích là sẽ được hồi đáp, đây chính là ánh sáng thanh xuân của cô, cô không muốn mang đến cho anh bất cứ phiền não hay gánh nặng nào cả.***Yêu đơn phương là lao đến trong vô vọng, em đứng ở đầu bên này, còn anh đứng ở bên kia dãy ngân hà.Cô gái nhỏ tự ti đáng thương X Soái ca ngoài lạnh trong nóng…
Trước nội chiến giữa gia tộc chính và gia tộc phụ xảy ra, ngài Kron đã cho gọi Usagi về Thái Lan bất chấp sự phản đối của mẹ usagi…
Sẽ thế nào nếu tôi tỏ tình với bạn thân?…
Bounnoppanut (Boun)Tuổi: 30Chức vụ: CEO tập đoàn G-GroupTính cách: Lạnh lùng, nghiêm túc, bản lĩnh nhưng sâu bên trong rất quan tâm và ấm áp.Hoàn cảnh: Áp lực từ gia đình và cổ đông đòi hỏi anh phải kết hôn để giữ hình ảnh và phát triển công ty.PremTuổi: 18Tính cách: Nghịch ngợm, hài hước, fan cuồng của Boun, rất thông minh và nhanh nhạy trong xử lý tình huống.Hoàn cảnh: Một thanh niên bình thường nhưng tình cờ bị kéo vào hợp đồng giả làm bạn trai của Boun.------Boun - CEO lạnh lùng và đầy áp lực từ gia đình và công việc, bị ép phải kết hôn trong thời gian ngắn để giữ vị thế công ty. Prem - một fanboy dễ thương, nghịch ngợm, vô tình bị kéo vào một kế hoạch "hợp đồng tình yêu" giả để đối phó với áp lực đó. Từ sự giả vờ ban đầu, giữa họ dần nảy sinh tình cảm thật, đan xen với những tình huống hài hước, những lần hiểu lầm và drama nhẹ nhàng, tạo nên câu chuyện tình yêu đáng yêu và lôi cuốn.…
Đơn Phương - là thứ tình cảm đau nhất trong tình yêu, nó giống như hai đường thẳng A và B trong toán học, mãi mãi chỉ là hai đường thẳng song song, không bao giờ có điểm giao nhau. Nếu bạn đang đơn phương ai đó. Bạn có thể tâm sự cho nhiều người cùng biết tại đây, trong cái fic này :vvLượt vote và lời tâm sự của mọi người là niềm vinh hạnh của Nhi <3Love you!!!…
"Em thích chị,.. thích suốt 4 năm trời, từ những bản nhạc đầu tiên cho đến khi chị đứng giữa ánh đèn sân khấu còn em thì chìm trong bóng tối. Chưa từng nói ra, chưa từng đến gần, nhưng cũng chưa từng ngừng thương. Đây là câu chuyện về một người yêu lặng lẽ, yêu đến quên cả lý trí, yêu đến mức chỉ cần chị mỉm cười bấy nhiêu đó cũng đủ để em mang theo nỗi buồn ấy cả đời."…
"Tránh ra, xán lại đây làm gì!" - "Nhưng Gun muốn nắm tay anh~""Đừng có ôm anh! Nóng!" - "Gun chỉ muốn động viên anh thôi mà!""Yahhhh, thằng nhóc này, đừng hôn!!! Không được hôn anh! Có hiểu không hả???" - "Gun muốn anh biết là Gun yêu anh lắm!"Truyện chỉ được đăng trên wattpad và ao3, từ chối các hình thức chuyển ver và reup. Hoan nghênh góp ý, chúc mọi người đọc truyện vui <3…
• tên : nơi mà trái tim ngự trị• tác giả : 𝐩𝐡.𝐠𝐢𝐚𝐨• main : 𝐬𝐡𝐢𝐛𝐚 𝐭𝐚𝐤𝐞𝐫𝐮 × 𝐬𝐡𝐢𝐫𝐚𝐢𝐬𝐡𝐢 𝐦𝐚𝐤𝐨• nếu đây là trang sách cuối cùng. vậy thì trước khi anh đi, có thể nào để em viết lại chuyện tình mình được không? •…
Năm mười bảy tuổi, tôi học được cách gói gọn toàn bộ thế giới của mình vào một bóng lưng.Người ta nói tình yêu tuổi học trò như một cơn mưa rào mùa hạ, dẫu có bị cảm lạnh thì người ta vẫn muốn đắm chìm trong đó một lần nữa. Nhưng đối với tôi, cậu không phải là cơn mưa rào, cậu là khoảng trời xanh thẳm mà tôi chỉ có thể đứng từ xa ngước nhìn. Có những lời nói chưa kịp gọi thành tên đã phải gửi lại cho gió thanh xuân, có những tình cảm rõ ràng là của hai người nhưng suốt mười mấy năm dài chỉ có một người biên kịch, một người diễn và một người đau.Thanh xuân của tôi không có tiếng pháo hoa rực rỡ, chỉ có tiếng thở dài rất khẽ sau làn áo trắng sân trường.…
chuyện mik viết khá nhạt nên mong mn thông cảm nhee…
"Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình áiAnh chỉ là người say bên đường em nhìn thấyEm đi đi người điên không biết nhớVà người say không biết buồn"Mùa đông ở Sa Pa cứ thế bủa vây lấy tôi. Cái lạnh bấu chặt vào da thịt, rét buốt như những lời chưa kịp nói ra. Anh biến mất, chỉ để lại một bức tranh trên giá vẽ, như một vết cứa lên khoảng trống trong lòng tôi. Tôi biết anh sẽ rời đi. Chỉ là, tôi đã hy vọng... Một điều gì đó. Một sự lưu luyến. Một chút lưỡng lự. Nhưng không có. Anh để lại bức tranh, còn tôi để lại chính mình. Tôi đứng đó, nhìn những sắc màu loang lổ, tự hỏi: Có phải tôi đã yêu một kẻ chưa từng dừng chân? Có phải tôi đã yêu mùa đông của anh?…
4 năm cấp 2 , tới chỉ dám thích cậu trong thầm lặng .Mỗi ngày đến trường tớ chỉ lén nhìn cậu từ xa tim tớ đập nhanh hơn một nhịp . Tưởng tới với cậu không học cùng trường là hết,ai ngờ lại gặp lại nhau ông trời lại đưa tới về với cậu .Thanh xuân của tớ có thể trả nợ một lời cho cậu không?…
Câu chuyện là hành trình nhìn lại mùa hạ năm mười bảy tuổi đầy trong trẻo nhưng cũng không ít vụn vỡ của một cô gái trẻ. Từ những rung động đơn phương thầm lặng bên dãy bàn học, những lá thư không bao giờ gửi, cho đến sự trưởng thành sau những lần đổ vỡ và chia ly, tác phẩm là lời tự sự chân thành về việc học cách buông bỏ quá khứ. Không chỉ là hồi ức về mối tình đầu khó quên, đây còn là hành trình ta học cách dịu dàng với chính mình, để rồi sau tất cả, ta nhận ra rằng: những người từng đi qua thanh xuân vốn dĩ không phải để ở lại, mà là để dạy ta cách trở thành phiên bản trọn vẹn hơn của chính mình trong mùa hạ của riêng mình.…
Tấn Khoa × Hữu Đạt (top × bot) | Có nội dung, yếu tố R18- Nội dung Fic là trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng đừng toxic hay bình luận ác ý…
nhà em không có gì ngoài màu hường của đôi gà pông này à lâu lâu sẽ thoang thoảng mùi giấm made in Thái Lẻn 1 tí của 2 con người nào đấy :3 " anh không hứa sẽ cùng em mãi mãi, nhưng chắc chắn bên em lâu nhất có thể ... "" anh ấy là một người ấm áp, luôn quan tâm em và em thích được ai đó quan tâm như vậy "…