Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Hoa Anh Thảo Dưới Ánh Trăng"Tôi yêu em - một tình yêu lặng lẽ, day dứt, và không bao giờ được hồi đáp.Những cánh hoa anh thảo bắt đầu nở rộ trong lồng ngực tôi, đẹp đẽ nhưng cũng rút cạn từng hơi thở. Tôi biết mình sẽ chết, nhưng tôi thà đau đớn mà nhớ em, hơn là sống mà quên đi tình yêu này."Anh yêu em, nhưng em không cần phải bận lòng."…
Tôi hỏi cậuHạnh phúc có màu gì?Tôi hỏi cậuĐau buồn có màu gì?Tôi hỏi cậuLiệu tôi trong mắt cậu có màu gì?Như thế nào mới là màu của yêu thương, như thế nào là màu của cô độc, liệu màu sắc trong mắt tôi và cậu có giống nhau không?…
Giữa Sài Gòn phồn hoa, mảnh hồn của hai kẻ làm nhạc được kéo gần đến nhau. "Em thích ngắm sao nhưng từ khi gặp anh, em biết hàng vạn ngôi sao trên trời cũng không bằng đôi mắt anh."…
series drabbles / đoản / một cái gì đó rất ngắn về 2 cậu trai tên jeon wonwoo và kwon soonyoungtất cả mọi thứ trong này đều không có thực và đều không thuộc quyền sở hữu của mình, bao gồm cả 2 cậu trai.…
hôm nay, lớp Lai Bâng có một học 'xinh' mới chuyển tới. Cậu bạn này như thế nào mà anh chàng họ Thóng phải thốt lên từ 'xinh' nhỉ? bộ fic thanh xuân vườn trường aka bộ fic chữa lành cái mỏ hỗn của Jiro=))…
"Giữa hàng tá người đông đúc trên sân cỏ, tôi vẫn nhận ra bóng dáng cậu. Nếu ánh mắt có lướt qua nhau, mong cậu mỉm cười cho cơn sóng trong tôi dịu lặng..."…
Tên truyện: Chậm rãi yêu anh khi hoa tàn cỏ dạiTác giả: Phúc PhễuThể loại: Hiện đại, từ thanh xuân đến đời thường, lãng tử quay đầu, thầm mến, nhẹ nhàng, HESố chương: 16 chươngTình trạng: Đã hoàn 2/2020Giới thiệu:Khi tôi gặp anh,Ánh nắng cũng dần trở nên nhạt màu, cuồng phong như một ông cụ già không hiểu chuyện thích lẩm bẩm bên tai, mực vẽ dường như trở về gam màu nguyên thuỷ của chúng, ngọn rau cải mầm chớm nở âu yếm với cả những cọng cỏ dại bên cạnh,Mọi nguyên tắc đều bị phá vỡ, mọi định kiến đều trở nên vô nghĩa, mọi can đảm đều hèn nhát nấp sau cái vỏ rụt rè.Khi tôi gặp em,Cả thế giới cũng phải ủng hộ chúng tôi đến với nhau.…
Chỉ là một câu chuyện nói về những suy nghĩ trong lòng một thiếu nữ cấp ba khi lỡ thương thầm một cậu bạn học lớp bên cạnh. Cô gái rất muốn nói hết cho chàng trai biết tình cảm của mình thế nhưng lại sợ...một thứ cảm giác rất hiển nhiên mà ai yêu đơn phương cũng biết đó là sợ bị từ chối. Đến cuối cùng tình cảm từ từ ngày một lớn, mỗi ngày cô chỉ mong gặp người đó một lần cũng cảm thấy thỏa mãn rồi.... Tình cảm không thể nói ra khiến cô cảm thấy có chút vướng nên cô muốn viết nó thành một câu chuyện và thỏa sức ảo tưởng đến những điều tưởng chừng như không có thật... Và lại thêm nhiều diễn biến khiến cô không thể đoán trước được...…
Prem là con riêng của ông Cha (Chawalitrujiwong) với một người phụ nữ khác, nói một cách chính xác mẹ cậu là tiểu tam xen vào hạnh phúc gia đình người khác. Sau khi sinh ra Prem, bà đã bỏ rơi cậu trước cửa một trại trẻ mồ côi. Ông Cha vì ân hận trước những sai lầm tuổi trẻ, đã dùng cả phần đời còn lại để bù đắp cho người vợ chính thức và không ngừng tìm kiếm đứa con mang một nửa dòng máu là của mình.Con trai lớn của ông là Mark, vốn là người không dễ gần, đột nhiên một ngày ông mang về một đứa nhóc mười mấy tuổi bên ngoài bắt gọi là em trai Mark đương nhiên là khó chấp nhận. Ban đầu, thỉnh thoảng vẫn hay bắt nạt, sai bảo và nặng nhẹ. Nhưng đến một ngày Mark nhận ra Prem như một cái cây con vậy, rất dễ uốn nắn khiến cho một người cuồng kiểm soát như anh rất hài lòng, sinh ra chiếm hữu.Thoáng qua, Prem đã vào đại học, tính cách cậu không hoạt bát, nhưng may mắn gặp được những người bạn tốt và làm quen được một số đàn anh, trong đó có Boun. Nhưng đây không phải là người cậu thân thiết nhất, anh rất lạnh lùng, khô khan, khó gần. Nhưng lâu dần cậu cảm thấy có gì đó lạ lắm... Boun cũng không hẳn là người không có cảm xúc. Khi cả hai bắt đầu tiến xa hơn thì rào cản lớn nhất chính là người anh trai của Prem. Liệu rằng Boun và Prem sẽ có được cái kết viên mãn chứ?…