BLACKPINK (ảnh )
đơn giản như cái tênbạn thích thì bạn vô coi…
đơn giản như cái tênbạn thích thì bạn vô coi…
Just me rambling about words. I might change between two languages, English and Vietnamese, depending on which I feel more comfortable to ramble with…
Có những giấc mơ tỉnh lại vẫn cảm thấy chân thật.Nhưng thế nào cũng chẳng thể là thật.Tôi từng mơ rất nhiều..Cứ tưởng sẽ đem những giấc mơ kết thành những điều ngọt ngào nhỏ bé mỗi khi nhớ lại.Nhưng tôi may mắn có thể nhớ hết giấc mơ khi tỉnh dậy không có nghĩa tôi sẽ có thể nhớ mãi.Minh chứng là đến giờ tôi không thể nhớ hết những giấc mơ trước đây nữa.Hoa bỉ ngạn nghìn năm hoa nở,nghìn năm hoa tàn.Có lá thì không có hoa,có hoa thì không có lá.Hoa lá vĩnh viễn không thể thấy nhau.Vì vậy,dù mộng và thực vĩnh viễn không giao nhau một lần nữa nhưng nếu ghi lại có thể là kí ức không???…
Nếu một ngày nào đó, em rời xa tôi để đi tìm hạnh phúc mới, thì tôi sẽ đứng trước mặt em và nói rằng, không ai có thể cho em hạnh phúc nhiều như tôi.----------------------------------- - Tiêu Minh Dạ, anh nhẫn tâm gạt bỏ em hay sao?Tiêu Minh Dạ quay đầu về phía sau, ôm lấy cậu vào lòng, ghé sát bên tai, giọng anh ấm áp, mang theo ngữ khí ngạo kiều.- Lạc Lạc, gả cho anh đi!* * *Nhất kiến chung tình, thấu tình đạt lí, hiểu chuyện, hiểu tâm tư đối phươngÔn nhu công - Nhẹ nhàng thụCông sủng thụChuyện nhẹ nhàng, thỉnh thoảng ngược tẹo teo, không ngược nặng nề. Dễ thương, đáng yêu lúc đi chung với nhau.Nhiều couple…
Kelsey Moor va Drew la doi ban than. Kelsey song o pho Fear, noi hang ngay nghe rat nhieu chuyen kinh di nen Kelsey tu thay minh vung chai, thay chang co gi dang so nua. Hai em cung gia dinh di bien nghi mot tuan - roi to mo boi cai may boi toan - va moi chuyen bat dau tu day.....…
Tác giả Han JieunThanh Xuân Quý Giá Của Tôi…
-Cậu đừng cố tỏ ra mình là nữ hán tử nữa. Không phải là con trai bọn tớ không ai mạnh mẽ bằng cậu, mà vì cậu không bằng lòng tin tưởng ai cả, cũng không nguyện ý dựa dẫm vào người khác thôi!...Không ngờ tên nhóc này lại biết đến chỗ tuyệt vời như này.Mấy cái tiết tập trung này thật chả có ý nghĩa,thà thay bằng tiết thể dục còn tốt hơn.Dưới sân trường, người người mặc đồng phục trắng đang nhốn nháo qua lại tìm chỗ ngồi, ánh mắt cô dừng lại trên người một nam sinh.Anh không hề khác biệt với những người học sinh khác nhưng chỉ với một cái nhìn cô đã biết ngay là anh.Cô thầm tính toán anh sẽ đi về ghế số chín.Đúng rồi!Cô biết ngay mà.Nhưng anh đột nhiên đứng dậy đi sang dãy lớp khác,nói với bạn nữ nào đó rồi quay về chỗ ngồi.Nếu tính về phía trái,theo thứ tự mỗi lớp hai hàng thì đó chính là lớp của cô?Anh là đến tìm cô sao???Cô vui vẻ,tiết tập trung toàn trường sau chắc chắn sẽ lên đây trốn tiết lần nữa!...-Bà à!Cô ấy cái gì cũng thấy rõ chỉ là những thứ ở gần cạnh,ngay trước mắt lại không nhận ra.-Người ta gọi đó là viễn thị con ạ!-Đúng rồi!Là viễn thị.Chắc nặng lắm rồi,khó chữa lắm đây.Bà lão đi xa,Yên Nhi không khỏi bật cười, đá vào tên lưu manh bên cạnh:-Ai bảo tôi viễn thị hả? Còn cái gì mà khó chữa lắm hả?Này.Anh bao tuổi rồi còn cướp kính của bà lão nữa???…
không đồng ý với việc chuyển ver…
fic rất thiếu chất xám mong mng góp ý ^^…
tác giả. kim phượng…
Đây chỉ là tâm sự của mixu thôi…