CHUYỆN MỘT NGƯỜI
Đôi khi tình yêu chỉ là chuyện của một người...…
Đôi khi tình yêu chỉ là chuyện của một người...…
Victoria đứng lặng giữa hành lang lát đá cẩm thạch của ngôi trường Wynthorne nhìn bầu trời xám tro bên ngoài như phản chiếu tâm tư mình. Yên ắng, tĩnh lặng nhưng nặng trĩu đến nghẹt thở, bên tai vang vọng lời nói lạnh lùng, sắc sảo, luôn biết cách khiến cô cảm thấy mình chưa bao giờ đủ tốt. Những cuộc tranh cãi, những đêm dài ẩn trong chăn ướt đẫm nước mắt, những bí mật thầm thì trong bức tường ngôi biệt thự Carrington.. tất cả đã để lại trong cô một vết hằn sâu, không thể lành bằng thời gian.Cô từng là một đứa trẻ sáng rỡ - lanh lợi, bướng bỉnh, thậm chí có phần kiêu ngạo. Nhưng kể từ ngày cha mất, kể từ khoảnh khắc cô tình cờ lật mở một bức thư không dành cho mình... Victoria đã thôi là đứa trẻ đó.Cô trở thành người mà mọi người mong đợi: lặng lẽ, xuất sắc, mẫu mực.Nhưng bên trong, cô chỉ là một cơn bão chưa từng được gọi tên.Và rồi... Henry Hartwell xuất hiện.Không ai ngờ rằng một chàng trai với đôi mắt ấm như nắng sớm và nụ cười nửa nghiêm túc nửa tinh nghịch ấy, lại có thể bước vào cuộc đời cô nhẹ nhàng như một cơn gió - mà để lại ảnh hưởng như một cơn bão thật sự.…
đây là 1 ngôi trường bình thường thui…
Khoa, cậu học sinh nhút nhát, luôn tru trú trong nhà phải rời ngôi nhà thân yêu đến một ngôi trường rất xa để học. Ngôi trường mới của cậu được vài người đồn đại là nhà tù giam cầm thanh xuân, là nơi chôn vùi tuổi trẻ. Vì tương lai tươi sáng hơn, vì ước mơ, vì khát vọng bay cao hơn của ba mẹ mình. Cứ tưởng những tháng ngày ấy sẽ trôi qua một cách buồn chán, nhưng cậu lại gặp được người ấy...Vĩnh Tường học sinh ưu tú đứng top đầu trường× Đăng Khoa học sinh hướng nội mờ nhạt trong lớp cuối.Bối cảnh lấy cảm hứng từ trường cũ của tác giả, tất cả mọi tình tiết trong truyện là sự tưởng tượng bay cao của tác giả và không liên quan đến bất kỳ cá nhân nào.…
Đây dường như không chỉ là 1 câu chuyện mà còn là cả tuổi thanh xuân của 1 con người:))))))_Tác giả:Thất Mộc…
Một vài mảnh vụn cảm xúc…
"- Thầm yêu một người cảm giác như thế nào? - Là khi còn chưa gieo hạt đã ảo tưởng sẽ nở thành 1 vườn hoa."…
Chắc hẳng ai cùng đã từng đọc qua các loại truyện về tình yêu, yêu đơn phương. Đa số các nhân vật chính điều được crush thích lại. Nhưng đó chỉ là truyện do các tác giả tạo ra, muốn tạo ra cấu chuyện tình đẹp, dễ thương,.... Nhưng đời không như truyện, không có một mỹ nam nào mà lại thích 1 cô gái bình thường cả. Một cô gái bình thường như tôi sao lại có được tình yêu của một mỹ nam cơ chứ. Thật hoang đường.…
“Tại sao em không chịu hiểu , tại sao em cứ ngu ngốc không cảm nhận thấy?” Sao em không nhận ra ánh mắt của anh luôn dõi theo em mỗi khi em luyện tập? Hay em đang e ngại điều gì?!”…
Chào mn nhaa hôm nay mình sẽ viết chuyện về 1 mối tình đơn phương của 2 cô gái khối dưới…
Hình như Huy cảm nhận được đùi tôi đang run, giọng đọc thì không ra hơi tay thì di chuyển cây thước loạn xạ lên khuôn mặt hắn khiến hắn khẽ run run đôi mi mà mở mắt ra. Mắt hai đứa nhóc đối diện dán chặt vào nhau nhưng thay vì là cảnh lãng mạn mắt ta chạm mắt chàng thì thay vào đó Huy cũng bị tôi làm cười theo. Cả hai đứa cười khúc khích dưới ánh mắt dõi theo của 44 người.…
"Anh hỏi này" "Dạ?""Em thích anh đúng không?" "Vâng ạ..."…
Một chút kí ức của tôi về cậu - mối tình đầu của tôi.---------------------------------------------------------Đây là câu truyện của BẢN THÂN tôi.…
Vào tháng 9 năm 2019, màn hình ô tô Teyes - thương hiệu nổi tiếng và uy tín tại thị trường Nga và Châu Âu đã chính thức gia nhập thị trường Việt Nam và ngay lập tức tạo nên sự chú ý nhờ cấu hình ưu việt, tính năng độc đáo và các tiện ích thông minh, màn hình ô tô Teyes đã nhanh chóng trở thành lựa chọn hàng đầu, mang đến những trải nghiệm tuyệt vời cho người dùng.https://proauto.vn/san-pham/man-hinh-android/man-hinh-teyes.html…
Là những chia sẻ và tâm sự của người trong cuộc đang trải qua một mối tình đơn phương.…
cậu gieo cho tôi hy vọng rồi lại khiến tôi thất vọng, ở cái tuổi này tôi không biết bản thân đã đủ chín chắn để xác định được tình cảm hay chưa và cậu cũng vậy,cậu và tôi đều cứ như thế....không phải bạn cũng chẳng phải là yêu...là chúng ta đã tự tạo ra khoảng cách,buồn cậu nhỉ?…