Ma Đăng Thời Đại
…
Anh cứ tiến đến gần hơn, tay thì lau mép với nụ cười nham hiểm... Và rồi.. " Sói , dừng lại mau!"…
Tác giả : Phi Cô NươngSố chương : 43Thể loại : Hài , phúc hắcNhân vật: Ngô Thế Huân x Lộc HàmTRUYỆN NÀY CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~* ~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*Văn án ~~~Anh phiền não: "Tôi đã yêu một người, nhưng mà không biết nói thế nào với cậu ấy."Cậu đề nghị: "Đơn giản thôi mà! Không phải cứ nói thẳng với cậu ấy "Anh yêu em" là được sao?"Anh rầu rĩ: "Thế nhưng mà... Tôi sợ cậu ấy sẽ từ chối."Cậu an ủi: "Làm gì có chuyện đó, anh là người đàn ông ưu tú, tài giỏi như vậy, ai bị cửa kẹp đầu mới không đồng ý thôi!"Anh gật đầu: "Vậy được, anh yêu em!"Cậu : "... À, đầu của tôi đúng lúc bị cửa kẹp..."Anh: "..."Chuông điện thoại di động vang lên...Cậu : "Alo, ai thế?"Anh: "Lộc Hàm, chúng ta kết hôn đi."Cậu: "Alo alo, ai đầu dây thế?" ( quyết chí giả vờ như không nghe thấy )Anh: "Là anh."Cậu: "Alo? Nói chuyện đi chứ, sao im lặng vậy?"Anh: "Sao? Em không nghe được à?"Cậu: "Đúng đúng! Tôi cái gì cũng không nghe được."Anh: "... Lộc Hàm, em giỏi lắm."Cậu: "... = = " vì mình rất thích truyện này mà thấy wattpad xóa mất nên mạo phạm đăng lại 🍀🍀…
Truyện au viết cho zui tay thoi . Cười không nổi cũng cố nhếch mép chút nha…
Trao cho chúng niềm tin...Trao cho chúng hi vọng...Vậy mà thứ chúng trả lại chỉ là phản bội..Thứ mà chúng đáp lại là thất vọng...Tôi luôn tự hỏi sao bản thân ngốc thế ?Ngốc đến đáng thương...Yêu chúng đến mù quáng...Hi vọng,niềm tin đều sụp đỗ...Cũng là lúc tôi phải thây đổi...Nếu có cơ hội làm lại...TÔI SẼ CHẴNG YÊU CÁC NGƯỜI....…
Vương Phong Bắc và Hạ Lưu Du liệu có nên duyên?…
Chương 1 – Đêm trướcGần hết giờ, điện thoại ở bàn làm việc của Chử Thanh Hoành đổ chuông. Cô ngó thấy số máy nội bộ lạ lẫm, bèn nhấc ống nghe:– Tôi là Chử Thanh Hoành, khoa bệnh lý xin nghe.Một giọng nói trầm ấm vang lên ở đầu dây bên kia:– Xin lỗi vì hết giờ làm vẫn làm phiền cô. Cô có thể bớt chút thời gian ghé qua phòng giải phẫu, được không? Bác sỹ Nhuế Vân ở khoa cô vừa ngất xỉu.Thanh Hoành lôi chiếc blu trắng từ túi giặt ra, vừa rảo bước vừa khoác lên người. Cô lấy đồng hồ trong túi áo xem, đã hết giờ làm, vậy là hôm nay lại phải tăng ca! Công việc của cô vốn không biết đến ánh nắng mặt trời là gì. Đó là thế giới của máu chảy và chết chóc. Nếu tất cả những thứ đó biến mất, có lẽ thế giới của cô cũng sẽ tan theo.Bầu không khí bên ngoài phòng giải phẫu nồng nặc phoóc-môn và thứ mùi hôi hám kỳ dị gì đó. Nhuế Vân nằm trên ghế băng bên ngoài phòng mổ, sắc mặt trắng bệch, tay cầm khăn giấy lau mép, trông thấy cô liền ra hiệu một cách mệt mỏi:– Buổi trưa… ăn ít, bị tụt huyết áp.…
Ko gi để mô tả hết ( lười tại nó dài lắm…
Cô là Đào Ngọc Ân - một cô gái mạnh mẽ và nam tính. Vì cô hay đi ngang trường cũ mà cô đã học nên có rất nhiều nữ (nam) sinh biết đến (như một tiền bối) và yêu mến cô nhưng họ không biết rằng cô là một con NEET ngầm (No education, no employment or training. Không đi học, không việc làm, không đào tạo) thường thức khuya và cày game cho đến sáng mới chịu đi ngủ.Đến một ngày, một cô bé bí ẩn đã nhét vào túi của cô một bộ game, với niềm hi vọng sẽ có cảnh đánh đấm, hành động, cô nhanh chóng chơi nó nhưng cuối cùng chỉ là một trò chơi thiếu nữ, dành cho mấy bánh bèo thích đu trai: nữ chính ngây thơ, xinh đẹp, nết na và dễ thương khiến cho bao nhiêu chàng trai say đắm mà rơi vào lưới tình của cô ấy, nếu như dễ dàng như thế thì không thành game nên tất nhiên phải có sự xuất hiện của nữ phụ! Nhưng tiếc thay, đây lại là một bộ game dành cho thiếu nữ với trái tym mong manh, dễ vỡ nên khó mà là Sad Ending (kết thúc buồn, đau khổ) được, suy ra nữ phụ cũng bị đày ra đảo chơi với khỉ, sau đó lại là cảnh hôn hít của nữ chính và dàn harem của cổ. Một con NEET thích hành động như cô mà lại thấy game này có chút thú vị. Liền quăng cái đĩa vào những game mà cô yêu thích. Mắt sưng lên vì thức khuya, mệt mỏi, cô liền đi ngủ với hi vọng sẽ sớm được chơi lại game đó....nhưng khi cô tỉnh dậy thì cô đã không còn là Đào Ngọc Ân nữa, nói đúng hơn là cô đã xuyên vào chính bộ game đó.... Cô liền lấy lại bình tĩnh mà nhếch mép một cái, tưởng tượng ra dàn mỹ nam xinh đẹp (Ngọc Ân là bisexual), cô liền hạnh phúc, cho đến khi cô nhận ra người c…
Bành Cách Liệt Đệ Thập:...Lambo. Lần sau trước khi sử dụng bozoka. Hãy chắc chắn là lão Ganinni. Ông ta chưa động vào. Hiểu? ( hắc ám cười )Thủ hộ giả Sấm sét đệ thập: QAQ đáng sợ ( lịa lịa gật đầu )Thủ hộ giả Bão Tố đệ thập: Đáng đời con bò ngu ngốc ( cười nhếch răng )Thủ hộ giả Mưa giông đệ thập: Ha haThủ hộ giả Đám mây đệ thập: Hn.Thủ hộ giả Sương mù nam đệ thập: kufufufu~Thủ hộ giả Sương mù nữ đệ thập:...Reborn cười nhếch mép.Đám Bành Cách Liệt đời đệ Nhất:...Tác phẩm: Boss thứ mười Vongola là ác ma.Tác giả: Tang đích tế thi.Vai chính: Sawada Tsunayoshi.Thể loại: dammei, vongola, reborn, đệ thập, đệ nhất, thủ hộ giả.Ngày cập nhật: 31/5/2020.…
Tại ngõ nhỏ Tình Huân có 1 đứa bé gái đang ngồi sát mép tường " Thiên Chương tìm được cậu rồi" một cậu bé với khuôn mặt khôi ngô hiện lên" Quế Tử lại bị cậu tìm thấy rồi " bé gái uể oải nói" cậu trốn thế nào mình cũng tìm được hết" bé trai tự tin nói" Vậy sao, vậy bất kể tớ ở đâu cậu cũng tìm được đúng không"" Đương nhiên"Tiếng cười trong veo hồn nhiên của 2 đứa trẻ vang vọng khắp con ngõ nhỏ tình huân này____________________________________15 năm sau cũng tại con ngõ nhỏ Tình Huân này" Quế tử tớ lại trốn tiếp rồi sao mãi vẫn không thấy cậu tìm ra tớ vậy"…
Tôi và Cố Diệp Huy chướng mắt nhau từ hồi còn bé xíu.Ba tuổi, hắn giật bím tóc tôi, tôi thì bứt tóc hắn.Năm tuổi, hắn cướp đồ chơi của tôi, tôi nọc hắn ra đánh. Hai đứa tôi đánh nhau ngay giữa lớp, khiến giáo viên cả trường phải chạy tới can.Mười tuổi, hắn in dấu giày lên bàn lên sách vở của tôi, tôi xé vở bài tập của hắn. Thế là năm đó hai đứa cùng phải đứng đọc kiểm điểm trước toàn trường.Mười lăm tuổi, hắn trắng trợn tuyên truyền sự tích tôi tè dầm cho cả lớp biết, tôi lan tin hắn rớt xuống vũng bùn pha nước tiểu cho cả trường nghe.Mười tám tuổi tốt nghiệp, hắn tặng tôi một bức hoành phi viết "Phàm phu tục tử, vô dụng", tôi tặng hắn một bức tranh chữ ghi "Vô sỉ hạ lưu, không xong".Bây giờ bọn tôi đã 26 tuổi, nhưng thấy mặt nhau là phải cà khịa, không khịa là thấy bứt rứt.Cho đến một ngày, tôi phát hiện hắn bất bình thường.Nhật ký của hắn viết toàn tên tôi.Cảnh tượng quỷ dị này khiến tôi sốc nặng.Ê mà khoan, sao tôi lại đọc được nhật ký của thằng ranh này nhỉ?Càng nói càng khó mà tưởng tượng nổi.Sáng nay tỉnh dậy, tôi phát hiện mình biến thành thằng ôn con kia rồi.Hế! Mày chớt với bà nhá!Tôi lập tức nhảy lên bệ cửa sổ, đe dọa: "Oắt con, giờ chị đang giữ thân thể chú, có tin chị nhảy xuống liền không?"Hắn thành thạo rút con d ao làm bếp ra, cười khẩy: "A ngon! Vậy để anh chặt cái tay này trước!"Tôi trừng mắt, nghiến răng: "Vậy đêm nay chị đây luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, phải tự thiến!"Hắn nhếch mép: "Được! Vậy anh tìm thằng nào xấu trai hôi hám nhất công ty cô, anh…
[PREVIEW]24/12/2016... Hôm nay tuyết lại rơi trắng xóa cả một vùng, không một âm thanh cũng không một bóng người xung quanh. Chỉ còn lại đó, bóng dáng hai con người nhỏ bé đang cố lê những bước chân nằng nề ra khỏi cơn bão tuyết đang ập đến vô cùng dữ dội..."Lộc lộc, nắm lấy tay anh đi---nhanh lên!!!" Giọng nói ấy là của Thế Huân-người đàn ông của Lộc Hàm.Giữa cái lạnh tê tái của mùa đông, Thế Huân cứ vừa thở dốc, còn bàn tay anh nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Lộc Hàm, chốc chốc lại dừng lại thở, rồi lại đi và cứ hai người họ cứ lê bước một cách vô định...Lộc Hàm mệt rồi, bàn tay cậu cứ từ từ buông khỏi Thế Huân vô thức. Bên tai cậu lúc này cứ văng vẳng một thứ âm thanh gì đó-"ù..ù"---Ùuuuu- nó đang lớn dần lên rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết, cậu biết rằng không phải là tai của cậu bị ù đi mà là một thứ khác, cậu bắt đầu sợ hãi, bồn chồn hơn---Cậu lo lắng ngước nhìn lên cũng chỉ thấy tấm lưng rộng lớn của Thế Huân, bàn tay rắn chắc của anh đang nắm lấy tay cậu cứ thế tiến lên. Rồi bỗng nhiên, Lộc Hàm cảm thấy thứ âm thanh ấy cùng với một đợt tuyết lạnh tràn đến chỗ mình, bất ngờ, nhanh gọn, dữ tợn, đợt bão ấy cuốn chặt lấy cậu:" THẾ HUÂN, CỨU EM!!!" cậu hét lên trong sợ hãi khi cảm nhận được tay cậu không còn hơi ấm nữa, tay cậu đã tuột khỏi Thế Huân tự lúc nào. Rồi cậu lịm đi , trong giây phút ấy cậu vẫn nghe thấy giọng nói của Thế Huân vang lên và hơi ấm quen thuộc :"Lộc...Lộ..c...". Sau đó tất cả những gì cậu nhớ được chỉ là bóng tối...…
Chỉ là những điều không thể nói ra...…