Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Trường thương lạnh lẽo đặt sau lưng ta, ép ta liên tục bước về phía trước. Mép tường thành ngay phía trước, chưa đến nơi bên tai đã vang tiếng phụ nữ và trẻ em gào khóc, ta thật không thể nhìn bọn họ, im lặng tiếp tục bước lên đỉnh cao nhất của thành lâu."Quyền Thuận Anh..."…
Tên truyện: Anh có thấy chim của em không? (Nhĩ khán kiến ngã đích điểu liễu mạ?) | Tên xuất bản: Có qua có lại mới toại lòng nhau)Tác giả: Tây Tử TựTình trạng bản gốc: Hoàn thành toàn bộ 63 chương.Tình trạng bản edit: Hoàn thành toàn bộ. Đã beta sơ lược lần 1.Raw: ShubaoW.Dịch: Dichngay + Google Translate.Edit và beta: meomeoemlameo.Bìa edit lại từ bìa gốc xuất bản: App Canva và Snapseed.Nguồn tổng hợp kiến thức game: Wikipedia, PUBG gamepedia, zhihu moegirl PUBG wiki, kenh14.Thể loại: Original, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Hoan hỉ oan gia, Hài hước, Ngọt sủng, eSports, Live stream, Slice of Life, Kim bài đề cử.Tích phân Tấn Giang (tính đến ngày 25/07/2020): Xấp xỉ 1 tỷ 340.…
Đây là lần đầu mình viết truyện, mong các bạn thích nó.Thể loại: Hài hước, Lãng mạn.Đặc biệt: Không có nhân vật phản diện (tại mình không thích)Đây là câu chuyện tình yêu giữa Solami Smile x WITH:Shogo x Lala;Asahi x Mirei;Koyoi x Sophie.Mình sẽ làm nhân vật có một chút khác với phiên bản gốc một chút.Mong mọi người ủng hộ để mình có thể ra nhiều chap hay hơn nữa nhé~Kashikoma…
Sống ở bên cạnh nhà trọ của Fujimiya Amane là một thiếu nữ xinh đẹp đứng đầu trường, Shiina Mahiru. Hai người vốn không có gì liên quan đến nhau cả. Vào một ngày nọ, Amane thấy cô ấy dầm mình dưới cơn mưa, cậu cho cô ấy mượn ô. Từ đó về sau, hai người bắt đầu cuộc trao đổi không thể tưởng tượng nổi.Mahiru không nhìn nổi cuộc sống một mình đắm chìm trong trụy lạc của Amane, giúp nấu cơm, quét dọn phòng và chăm sóc Amane đủ mọi khía cạnh.Mahiru khao khát mối quan hệ trong gia đình, dần dần rộng mở cánh cửa lòng mà bắt đầu làm nũng nhưng Amane chẳng có chút tự tin chấp nhận lòng tốt của cô ấy. Mặc dù hai người không thẳng thắn nhưng khoảng cách giữa cả hai vẫn rút ngắn từng chút từng chút một...Trong câu chuyện tình yêu này, nhận được nhiều ủng hộ từ " ngào khiến cho người ta lo lắng. Nói tóm lại là đường, đường và cơm chó Ngon lắm!!!…
Series này là một tập hợp các hồ sơ liên quan tới các vụ việc, hiện tượng siêu nhiên, dị thường do một tổ chức bí mật của Hoa Kỳ tên là 440 trực tiếp điều tra và thu thập. Các hồ sơ này lần đầu được đăng tải trên Reddit Nosleep bởi một account có tên là Organizing_Secrets, và bằng cách nào những tài liệu này rơi vào tay anh ta, có ai đó đứng sau giật dây, hay toàn bộ mục đích của việc công bố những thông tin này, sẽ được hé lộ dần dần khi số lượng hồ sơ tăng thêm. Riêng mình thì thấy chỉ bản thân nội dung từng hồ sơ cũng thú vị rồi, nên muốn dịch và chia sẻ với mọi người. Mình đặt tag là "chuyện có thật" là theo cảm quan cá nhân của mình, còn đọc và đánh giá thế nào, có tin hay không thì còn phụ thuộc vào mỗi người đọc.…
Truyện nói về chủ đề trinh thám và tâm linh nếu ai không tin hoặc ghét thể loại này xin đừng đọc rồi buông lời cay đắng Jang cảm ơnCâu chuyện kể về SeokJin một thanh tra có sức mạnh ít nhiều liên quan tới tâm linh, chỉ cần đặt tay lên mắt nạn nhân liền có thể thấy được vụ án được diễn ra như thế nào, trực thuộc tổ điều tra số 7…
" Tiểu Ri, ngươi có biết trong truyện, thường nói khi Tổng tài có người yêu, tâm tính cư nhiên thay đổi. Hiền dịu hơn, cười nhiều hơn. Đặc biệt không bắt tăng ca , ngươi lại có thời gian xem phim nhiều hơn. Hảo tốt a."Lee Seung Ri ngậm bút suy tư, một lát lại nói " Được, tìm người yêu cho Kwon Tổng để anh em nhân viên công ty sống thoải mái hơn , không cần tăng ca,không cần tăng ca, không cần tăng ca..."...Anh nhếch mép cười , lí do mấy hôm nay bày trò là vậy" Hả? Tìm người yêu cho tôi, Lee Seung Ri vì cái gì em phải làm vậy?" " Chính là nhân viên công ty muốn thấy dáng vẻ tươi cười của Kwon Tổng, hảo đẹp trai." " Vậy tôi cười cho mình em xem được không? Thỏa mãn em, hử?"…
Sẽ xảy ra chuyện gì nếu SOLAMI SMILE gặp WITH Đây là một câu chuyện khác về idol time pripara mà tôi viết nênTất cả nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tôiĐây là chuyện đầu tay của mình nên có lẽ sẽ có nhiều sau sót mong mọi người đóng góp ta kiến cho mình nhé…
Vị sếp trẻ đang rất tức giận vì dự án mà mình tâm huyết bấy lâu nay lại bị bên đối thủ dùng mưu hèn kế bẩn mà phỏng tay trên. Nét mặt thanh tú của anh đanh lại khó gần, khiền cho cô nhân viên mới không dám vào phòng sếp để xin chữ ký duyệt thu chi cho tháng. Cô đang cảm thấy cực kỳ xui rủi khi mới đi làm được có ba ngày đã bị giao công việc khó nhằn này, chuyến này lành ít dữ nhiều rồi. - Này, cô đứng đây làm gì thế? Một người đàn ông tóc trắng húi cua vận một thân đồ đen tự nhiên xuất hiện trước mặt làm cô giật mình.- Dạ, em muốn xin chữ ký sếp cho bản thu chi tháng này, nhưng không dám vào ạ! Cô thật thà khai báo.- Sao lại không dám vào? Hắn hơi híu mày lại.- Dạ, em nghe nói là công ty mình vừa bị mất một dự án lớn, nên sếp đang rất tức giận ạ! Em sợ chọc vào núi lửa, tại vì tháng này công ty bị lố ngân sách ạ! - Vậy à, đưa đây tôi ký cho. Hắn nhếch mép, đưa tay định lấy đi bản báo cáo thu chi nhưng cô có tâm với nghề lắm, cô không thể đưa cho người lạ ký bừa được.- Anh là ai mà đòi ký ạ? Cô giữ khư khư tập hồ sơ trong tay, người lạ ký bậy bạ sao cô chịu trách nhiệm nổi.- Cô không biết tôi là ai à? Hắn kéo nhẹ chiếc kính đen xuống và nhướng một bên chân mày lên tỏ vẻ bất ngờ.- Tôi là Nhà Đầu Tư của công ty này, còn sếp cô là vợ của tôi, hiểu chưa? Nói xong hắn đưa tay lấy bản báo cáo rồi ký rẹt rẹt mấy cái nhanh như chớp làm cô chưa kịp tiêu hóa hết thông tin vừa nhận được. Tới khi cô tỉnh người lại thì hắn đã đi vào phòng của sếp mất rồi.…
Tốt nghiệp kết thúc, Wonyoung hai tay ôm rất nhiều bó hoa sặc sỡ đủ màu ra phía tủ đồ cá nhân. Em để gọn hoa mọi người tặng về một phía, ngắm nghía cánh tủ tràn đầy hoài niệm từ năm học đầu tiên, Wonyoung đưa tay lướt theo mép cạnh đầy ưu tu. Bỗng ngón tay em dừng lại ở dòng chữ được nắn nót đã mờ đi khá nhiều. Em cười, kiểu cười của những kẻ thất tình đau khổ và đóng tủ lại. Buông thả một câu "tạm biệt" nhẹ bẫng rồi đi mất.Trên cánh tủ ấy viết:"Chị, Miyawaki Sakura, nhất định sẽ đợi Jang Wonyoung tốt nghiệp và đến xem em thi đấu. Chị hứa"…
Có những buổi chiều trôi qua chậm hơn bình thường như thể mặt trời cũng ngần ngại rời đi. Có những góc quán vắng, nơi ánh sáng cứ nấn ná mãi ở mép bàn gỗ cũ. Và có những con người bước vào đời nhau không vội vã nhưng cũng chẳng ồn ào, chỉ bằng một ánh nhìn đủ lâu và một câu nói đủ dịu dàng để lưu lại.Em đến như một ngọn gió mỏng, thổi qua bờ vai ai đó giữa mùa chớm lạnh để lại sau lưng mùi tóc dịu ngọt và nụ cười trong veo, dễ khiến người khác không kịp phòng bị. Em mang theo mùi gió, màu áo trắng, sự vụng về đáng yêu và cả chút bướng bỉnh khiến người ta không nỡ nghiêm khắc thật lòng. Thế nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần em bước vào, mọi thứ dường như đều chậm lại.Chị vẫn ngồi ở góc bàn quen, vẫn gọi Capuccino nóng, vẫn đọc sách hoặc chẳng làm gì cả, chỉ ngồi đó để mặc thành phố trôi qua phía sau khung cửa sổ. Rồi em xuất hiện như một nét mực chưa kịp khô đã in sâu vào trí nhớ, như một nốt nhạc lạc giữa khuôn nhịp tĩnh lặng.Từ một cái chạm nhẹ vào vai, một lời nhắc ngủ sớm, một tấm danh thiếp viết tay và một tin nhắn gửi lúc khuya, họ dần bước vào thế giới của nhau. Không tên, không ràng buộc, chỉ có những quan tâm rất khẽ và những dịu dàng được dạy nhau bằng kiên nhẫn.Capuccino và Em là bản tình ca pha bằng ánh sáng, bằng ký ức, bằng nhịp đập không đều của hai người từng nghĩ rằng mình đã quen với cô đơn. Rồi một ngày, không ai nói ra nhưng họ đều biết mùa đông năm đó không còn lạnh như trước.…