🌸 Top Visual " không đùa được đâu " của các nhóm nhạc nữ Kpop 🌸
🌸 Top visual 🌸…
đọc là biết…
Viết để thoã mãn nhu cầu cá nhân..-Rape-age difference…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…
"Không phải...tôi không phải quái vật...."...."Đừng, đừng bỏ em lại mà, xin anh........"Mình.......sống lại rồi sao?".....""CHÀO MÙNG ĐẾN VỚI MẠT THẾ, CON NGƯỜI"…
Sẽ có một ngày chúng ta phải vẫy chào nhau và ước không bao giờ phải nói lời tạm biệt.Thật ra tạm biệt không phải là chia ly, mà đó chính là một lời hứa hẹn cho lần hội ngộ tiếp theo rất xa. Tất cả những điều bạn làm khi còn là học sinh điều có ý nghĩa, đều là động lực giúp bạn tiếp tục bước đi trên con đường đời của mình..Và hơn nữa, nếu có yêu ai hãy nói ra cho người kia biết... Dù là thành công hay thất bại thì ít ra người ta cũng biết. Đừng như tôi, vì muốn giữ lại cái tình bạn bền vững mà mãi mãi không bao giờ dám thổ lộ... suy cho cùng thì vẫn là do tôi không đủ can đảm.…
luôn luôn là SE, về bất cứ mốc thời gian và bất kì trận chiến ở nơi nào, quan trọng là tình yêu của họđam và không có tên-nhưng tác giả là ARMY nên coi như cái cp bts đi..?…
Anh đang đi trên đường bất giác bị một bàn tay kéo lại, dồn vào một góc. Anh cố trấn an bản thân, thật bình tĩnh. Khi nhận ra anh mới biết đó là ông trùm của giới buôn lậu, ông ta yêu cầu anh phải gia nhập vào công ty con của mình. Nếu không thì những người anh yêu thương lần lượt đều sẽ chết thảm...P/s: Đây là lần đầu viết fanfic. Vì thế đừng ném gì mạnh nha!…
Thể loại hài hước ....…
Sự đối đầu giữa ba thế lực trong xã hội gồm cảnh sát - băng cướp thế kỉ - biệt đội mafia trong một vụ tranh giành vòng cổ kim cương được xem là quý báu nhất thế giới. Giữa sự nghiệp, bạn bè và tình yêu họ sẽ chọn ai ???mong các bạn ủng hộ.Hàn Quốc bây giờ đang ầm ĩ vụ việc "Mắt Trời" có giá trị rất lớn sẽ được chưng bày vào tháng tới nhân dịp chào đón công tước Anh đến thăm Đại Hàn Dân Quốc. "Mắt Trời" là một sợi dây chuyền trên đó được đính gần 200 viên kim cương với kịch cỡ giống nhau, mặt dây chuyền có hình dạng của mặt trời và trong lòng của mặt dây chuyền đó là một viên cương cương cực lớn và nó được xem là điểm nhấn của món trang sức tên "Mắt Trời" kia. Do đó đã làm cho bên phía cảnh sát càng áp lực thêm, họ lo ngại băng cướp thế kỉ sẽ xuất hiện và phá hoại hoàn toàn buổi chuyển lãm.Băng cướp thế kỉ là ai ? Sự thật họ cũng chẳng rõ nữa, bên phía cảnh sát chỉ biết băng cướp này gồm nhiều cô gái. Băng cướp ấy đã làm trấn động nhiều sự việc không chỉ ở trong nước mà bên ngoài quốc tế cũng phải ái ngại với họ.…
Nam chính: Trạch DươngNữ chính: Cố Thiên Y Cố Thiên Y từng là đứa con gái duy nhất của một gia tộc lớn mạnh nhưng bị coi thường bởi ánh mắt dư luận, họ cho rằng cô là thứ thừa thãi nhất của Cố gia. Sau 11 năm rèn luyện trên đảo, cô trở lại là một người thông minh sắc bén, toàn diện về mọi lĩnh vực. Mặc dù người cầm đầu Cố Gia lúc này là Cố Thạc Chung - em trai ruột của cô nhưng mọi nước cờ đều là do cô tính toán cẩn thận, trở thành điểm tựa cho Cố Gia. Họ nghĩ Cố Thiên Y giờ đây luôn là một người phụ nữ đoan trang, quyết đoán nhưng bên trong là một tâm hồn khao khát hai từ "Tự Do" Trạch Dương là con riêng của Trạch Mãnh Du - Chủ tịch của tập đoàn Trạch thị. Nhưng chắc chắn rồi, anh luôn bị khinh thường dù nhiều lần cứu Trạch Thị khỏi nguy cơ phá sản từ rất nhỏ. Lớn lên anh trở thành một tay bắn tỉa đỉnh nhất bấy giờ. Một người đàn ông với tâm hồn ấm áp đôi khi lại rất trẻ con mà tưởng như là một người lạnh lùng, khát máu. Trạch Dương sống thật là một con người trẻ trung, năng động luôn muốn đi đây đi đó. Anh sống tách biệt với Trạch Gia, thậm chí còn có biệt danh là X99 vì khả năng bắn tỉa đỉnh của đỉnh. Anh ấy tự hào vì không dính dáng đến Trạch Gia, tự hào vì được sống là chính mình. Cố Thiên Y tài giỏi nhưng mấy đi tự do, cô tìm kiếm sự thuần khiết nào đó trong thế giới này. Quay đây toàn là dối trá, tất cả mọi người đều có thể đâm sau lưng minh...Cô gặp được Trạch Dương trong một lần đầu khi anh được cử đến ám sát người cho Cố Gia, vì hoàn thành tốt nhiệm vụ nên…
The story is not worth mentioning and not worth reading. I mainly want to share about my life (the author), time is passing by, I am getting older but my thoughts are still negative, when something unpleasant happens, I spend a whole day sad. And whatever people touch, it is ruined, it takes a lot of time to do something, to think about the problem, to keep up with the speed of others. It is not slow but something that I myself do not understand. I do not understand myself either.…
Truyện Ăn Em Ăn Tới Nghiện - Tác Giả Mễ Lộ Lộ…
Allga đương nhiên cậu là nam phụ Nữ chính (đọc ác ) nô nô nữ chính không ác Các anh ( tổng tài trên vạn người ) nhưng củng là nhưng kẻ ngốc Mọi chuyện sẽ ra sao Một con người chiệu quá nhiều tổn thương sẽ như thế naof Cậu sẽ thay đổi khiến họ hối hận Hay vẫn cam chiệu để được thấy người mình yêu…
Đọc đi rồi biết…
Trước khi vào truyện thì tớ phải nói sẵn trước rằng, nếu cậu có thành kiến với lối hành văn của một số "tác giả" teenfic 2k+ thì không nên đọc. Và tớ là một con siêu ảo tưởng sức mạnh, viết văn rất ngu, lại là fan teenfic hạng ba, nên truyện này không - hề - hay! Còn nội dung truyện là gì ư? Đơn giản là anh yêu nàng, nàng yêu chàng, chàng yêu nàng, anh quay ra yêu bố chàng.... (À tớ đùa đấy).Thực ra tớ cũng chẳng biết một truyện tớ là gì đâu, nên viết đến đâu hay đến đấy đi. Còn nữa, cậu có trong GHA không? Nếu có thì vote nào!…