phu nu cu giai
…
QTcre: trinhman.wordpress.com…
Truyện do new bie làm thông cảm…
Khả Nhi và An Dịch đã biết nhau từ lúc Khả Nhi còn 8 tuổi tại Trung Quốc,họ có những lời hứa với nhau nhưng không may cô bị đánh mất trí nhớ và được mang bán qua Anh tại quán bar.Cô được An Dịch cứu và sau đó vượt qua mọi thứ để yêu nhau,diễn nhiên là có kết cục tốt,H nhẹ🗼❤…
Chuyện về cô gái tên Ngọc Lan…
Chợt nhận ra xung quanh mình náo nhiệt là thế, tôi vẫn ước rằng mình không tồn tại. Tôi muốn gửi gắm lòng mình vào những dòng nhật ký này, cuộc đời vốn như một câu chuyện, và câu chuyện của tôi là thật, cảm xúc của tôi cũng là thật.. Nếu bạn đọc được nhật ký của tôi, vậy là chúng ta có duyên với nhau rồi, nhưng hãy đọc ở đây thôi nha^^ Cảm ơn các bạn rất nhiều <3…
Nàng - Tà Y là người thế kỷ hai mươi mốt, làm mưa làm gió trong cả hai giới hắc bạch đạo, lạnh lùng vô tình không có tâm, nhưng là một nữ nhân tuyệt mỹ.Hắn là Chiến Thần của Phong Mâu đế quốc, tung hoành sa trường - Nhiếp Chính Vương, cùng lạnh lùng thị huyết giống nhau, là một nam nhân tuấn mỹ.Nàng là thần y cũng độc y, một thanh ngân đao đi dọc thiên hạ, độc y song tuyệt, tài năng kinh thế.Nghe đồn, nàng cứu người chỉ xem tâm tình, không làm theo lẽ thường, làm cho người ta vừa yêu lại vừa hận.Nghe đồn, trên đời này, chỉ có người nàng không muốn cứu, không có người nàng cứu không được .Nghe đồn, hắc bạch đạo đối với nàng tôn kính như thần, e ngại như ma.Hắn là chiến thần cũng là ma chủ, một phen tà ma ngạo nghễ quần hùng, quyền khuynh thiên hạ, tà mị vô song.Nghe đồn, hắn là Ma chủ Ma Vực, là Thần Long quanh năm thấy đầu không thấy đuôi.Nghe đồn, hắn không gần nữ sắc, nữ nhân nào gần hắn ba thước tất phải chết.Nghe đồn, hắn độc sủng Vương phi, ba ngàn giọt nước chỉ chọn lấy duy nhất một giọt.…
DẠ QUÂN VƯƠNGTác giả: Phong Vũ Dạ HànThể loại: Đô thị huyền ảo · Dị giới · Hành động · Bá đạo lưu · Mỹ nhân · Mafia - Thần thoại - Chính kịch✨ GIỚI THIỆU TRUYỆN"Khi thế giới vứt bỏ mày, mày sẽ làm gì? Khóc than? Quỳ lạy? Tao chọn: Cười. Và trở lại giẫm lên tất cả."Dạ Minh - một gã lưu manh vô danh bên bờ Vĩnh Hà, kẻ sống bằng nắm đấm và bản năng sinh tồn - tưởng chừng sẽ chôn vùi tuổi trẻ trong những con hẻm tối, trong khói thuốc và máu. Nhưng một vụ truy sát, một món đồ cổ thần bí, một bi kịch mất mẹ nuôi... đã kéo hắn xuyên vào một thế giới khác.Dị giới mở ra - và cũng là lúc Ấn Dạ Quân trong máu hắn được đánh thức.Từ gã giang hồ bị truy đuổi, đến sát thủ trong tổ chức ngầm dị giới.Từ chiến vương không ngai, đến ông trùm đô thị, lập nên đế chế "Dạ Ảnh Các".Từ kẻ bị phản bội, tái sinh trong Ma Giới, rồi trở lại với danh xưng: Ma Đế Dạ Vương.Cuối cùng, đứng giữa lựa chọn: trở thành Thần - hay quay về làm Người.✨Tác phẩm này do Phong Vũ Dạ Hàn sáng tác. Vui lòng không reup, chỉnh sửa, thương mại hoá khi chưa có sự đồng ý.…
DreamcatcherCập nhật vào Chủ nhật hàng tuần ( 2 Chaps )…
Thể loại: Nguyên sang, Nam sinh, Hiện đại , OE , Tình cảm , Xuyên việt , Trọng sinh , Hào môn thế gia , Giới giải trí , Thăng cấp lưu , Nhẹ nhàng , Hài hước , Giới giải trí Mỹ , Thiên chi kiêu tử , Ấm áp , Phương TâyHắn rốt cuộc là dưới ánh đèn thiên tài, vẫn là phía sau màn kẻ điên?…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…