Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Câu chuyện thanh xuân kể về khoảng thời gian học THPT cùng CrushTuyến nhân vật chính:Nam chính: Tống Tâm ThànhNữ chính: Lục Ân NguyệtP/s: Tên nhân vật được dùng trong đoản văn là không có thật, chỉ có ký ức là thật, cảm xúc là thật, và kỷ niệm là thật.…
đôi khi yêu một người không cần phải bước cùng người ấy trên thánh đường....-------------------------------------------- - Thạch Sam, lúc trước tôi từng nghĩ vì yêu cậu tôi có thể chịu đựng, có thể nhường nhịn,......, và tôi đã nghĩ chỉ cần ở sau cậu cũng là hạnh phúc. - Nhưng tôi mệt rồi.…
Dựa theo phiên bản gốc"Yoichi Isagi vốn là trái tim của blue lock điều đó sẽ không bao giờ thay đổi nhưng dường như từng chút một đang thay đổi về cách nhìn hướng tới cầu thủ nhỏ đấy trong tâm trí mỗi người bên Isagi..."Từ từ thay đổi cách nhìn về em chả biết từ bao giờ lòng chợt nhói lên, đau đớn nhận ra rằng..."Yoich tao/tôi/tớ thích mày/cậu"…
"Nếu ngày đó" là câu chuyện tình yêu đơn giản không sâu xa của đôi bạn thân Ngọc Anh và Thiên Thư cả hai chỉ nghĩ đơn giản đó tình chị em nhưng thật tế thì đó là tình yêu... để có được nhau cả hai đã trải qua nhiều định kiến xã hội nhất là của gia đình...…
Nội dung như nhan đề ... Chỉ đơn giản là mấy câu chuyện nhỏ bé mà thôi.(Đây là một tuyển tập nhưng câu chuyện nhỏ không liên quan với nhau và cách viết cũng sẽ khác nhau.)…
Đây là lần đầu mình viết truyện về cuộc tình đơn phương của bản thân nên xin đừng gạch đá. Mong mọi người tôn trọng cảm xúc riêng tư của mình. Cảm ơn nhiều.......Câu truyện nói về 1 chàng trai tương tư 1 cô gái suốt 5 năm nhưng vẫn cứ chôn sâu . Đến khi thổ lộ thì cô ấy đã có người khác.........…
Tôi từng thích một người bạn cùng lớp. Nhưng tôi là con trai. Là anh cả. Và tôi đã tự hỏi suốt nhiều năm: tình yêu đồng giới... có phải là một căn bệnh?…
Trốn khỏi sóng gió gia tộc, anh em Prem Warut Chawalitrujiwong (Prem) và Sea Tawinan Anukoolprasert (Sea) lẩn trốn tại một thành phố mới và bắt đầu cuộc sống cấp 3 cả hai hằng ao ước. Tai ngôi trường mới, hai anh em gặp và kết thân với cặp bạn thân Noppanut Guntachai (Boun) - một học sinh lớp 12 xuất sắc nhưng khá hung dữ và Jitaraphol Potiwihok (Jimmy) - hội trưởng hội học sinh khẩu xà tâm phật. Tình cảm đôi bên dần chớm nở thì biến cố ập đến khiến hai anh em phải biến mất suốt 12 năm. Đến khi sau này vô tình gặp lại, liệu tình yêu đôi ta có còn như trước?Cặp chính: BounPrem - Thiên tài hung dữ x Dũng cảm, bị tổn thươngCặp phụ: JimmySea - Hội trưởng hội sinh sinh mỏ hỗn tâm thiện x Trưởng thành, tự lập, lo cho em traiMột số nhân vật phụ khác: Samantha Melanie Coates (Sammy), Joong Archen (Joong), Katsamonnat Namwirote (Earth), Sataporn Panichraksapong (P'Tha)Lưu ý: Truyện chỉ là trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng KHÔNG áp dụng vào thực tế.…
Vì một tình huống dở khóc dở cười mà tôi với hắn có biệt danh vô cùng độc.-"Đề nghị anh Bủm ăn nhỏ tiếng thôi"-"Vậy là cô Tủm cũng sắp được ăn rồi"Nhật ký nằm viện của tôi năm ấy, thật đẹp, mãi đến sau này, mỗi lần đọc lại, đều mỉm cười hạnh phúc. Viết bởi: SunẢnh bìa: Internet…
Tôi là một chàng trai bình thường - vừa mới bước vào công việc đầu đời, mang trong tim chút nhiệt huyết và rất nhiều bỡ ngỡ. Giữa nhịp sống vội vã nơi công sở, tôi gặp cô - người con gái với nụ cười ấm áp, ánh mắt dịu dàng, và sự quan tâm khiến người ta ngỡ rằng mình là người đặc biệt.Tôi từng nghĩ mình có cơ hội.Tôi từng nghĩ trái tim cô cũng rung động như tôi.Nhưng rồi tôi nhận ra, những quan tâm mà tôi trân trọng... lại chỉ là một phần nhỏ trong ánh nhìn mà cô dành trọn cho người khác.Không có ai sai trong câu chuyện này.Chỉ là tôi đã yêu một người......mà lòng cô chưa từng hướng về tôi.…
Tác giả: M T - Á n g M â y, Quán Trà Nắng VàngThể loại: Đam Mỹ, Niên Hạ, Cường x CườngTag: Nhẹ nhàng, Lãng mạng, Sâu Lắng, Công đơn phương, Thụ mạnh mẽ, Công ôn nhu, Thụ nóng nảy....||Ngày lập: 13/03/2026||Couple chính: Lý Nhất Chu (24 tuổi) x Trần Duệ Hy (26 tuổi)Văn Án:Trái đất vốn dĩ thật tròn, cho dù người ta gặp vô tình quên mất thì ắt hẳn sau này vẫn còn duyên nợ để gặp nhau. Cậu và Anh chính là thuộc dạng đó. Anh rất ghét cậu vì chuyện hiểu lầm thời tốt nghiệp Đại Học. Cậu muốn giải thích nhưng cứ mặt dày tìm đến thì anh lại né tránh. Cậu mệt mỏi, lết thân về ký túc, cậu cứ nằm suy nghĩ mãi, trong lòng có chút lo lắng dành cho anh. Nhưng rồi ngày đó lại tới, cậu đã rời đi cùng mẹ để du học. Chưa kịp nói lời nào, cậu chỉ kịp nhìn lại đằng xa như muốn níu giữ điều gì đó."Gửi tình ta vào khúc nhạc chưa kịp viết."Sau ba năm, kể từ ngày hôm đó, cậu đã không còn liên lạc với anh. Nhưng duyên phận thế nào mà lỡ để cậu làm hàng xóm của anh. Và từ đó, mở ra một cánh của mới cho mối quan hệ của cả hai."Gửi ngàn lời yêu thương vào khúc nhạc của đôi ta."…
Có người toả sáng.Có người đứng phía sau ánh sáng.Nhật Linh - coser nổi tiếng, hay livestream giữa đêm, em khóa dưới đầy năng lượng.Hoài Nam - sinh viên kỹ thuật trầm tính, làm staff hậu trường, chỉ biết im lặng theo dõi.Họ gặp nhau vì một sự kiện.Một ly trà sữa. Một ánh nhìn.Không ai biết liệu đó có phải là bắt đầu của một điều gì đó.Nhưng mỗi lần cô nói, cậu đều lặng lẽ lắng nghe.Một câu chuyện về tình cảm thầm lặng, như ánh sáng hắt qua rèm cửa - không chói, không rõ ràng, nhưng đủ để thấy lòng mình lay động.…
Lớp học nằm trên dãy hành lang cũ. Tiếng chuông vào học thôi thúc mọi người vào lớp. Ánh nắng ban mai chiếu rọi của ô cửa sổ cùng những cơn gió thổi lồng lộng.Cậu vẫn đứng đó, cất giọng nói to và dõng dạc, từng câu từng chữ như rót mật vào tim tôi. Đằng sau cậu là cả một bầu trời rộng lớn cùng những tia nắng sáng lấp lánh.Cậu giống như mặt trời vào mùa xuân, nhẹ nhàng chiếu sáng trái tim tôi. Cậu giống như một cơn mưa rào mùa hạ, chỉ thoáng qua chốc lát rồi rời đi, để lại bao tiếc nuối. Cậu giống như một đám mây mùa thu, mềm mại an ủi tôi rồi lại bị gió kéo đi. Cậu giống như cơn gió Bắc mùa đông, tuy lạnh lẽo nhưng lại ân cần xoa dịu những giọt nước mắt nóng hổi của tôi.Cậu là cả một hi vọng tôi ấp ủ suốt ba năm cấp III, là niềm hạnh phúc nhỏ bé mỗi ngày của tôi. Nhưng bây giờ, tôi đã không còn muốn là một người nhút nhát không dám lại gần cậu nữa, tôi muốn dũng cảm đối mặt với cậu để mỉm cười nói:"Tôi thích cậu!".......Trái tim lạnh lẽo của tôi khi gặp cậu bỗng trở nên ấm áp lạ thường.…
đây là truyện chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả vui lòng không mang đi dưới mọi hình thứcGốc : ba ba của bảo bối là tổng tài khó đối phó (ngôn)Băng sẽ thay đổi một vài tình tiết mong bạn sẽ đón nhậnNV : những nhóm nhạc KPOP và hoa ngữ Thể loại : ngược thụ ngược công kiêu ngạo thụ lạnh lùng tàn nhẫn công - hãy ghi nhớ rằng quá khứ đã qua không thể nào quay lại hãy lựa chọn đúng đắn đừng để trong tương lai sẽ thấy hối hận với việc mình đã làm.... Cho dù hối hận cũng không cách nào bù đắp lại.....…
" Boun, tao cũng không muốn xía mũi vào chuyện của hai người nhưng... mày thật sự quá đáng với cậu ấy rồi. Prem lặn lội từ quê nên, một mình cậu ấy , lại phải thích nghi với cuộc sống ở đây. Thật sự không dễ dàng gì.."" mày đang trách tao ?"" Tao không trách mày, tao chỉ..."" mày chỉ muốn lên gường với nó đúng không?"bụp..." mẹ nó, mày đúng là tên khốn nạn. Tao chỉ có lòng tốt nhắc nhở mày một câu, nếu mày cứ tiếp tục như vậy, tao sẽ..."" ..."" tao sẽ cướp lại cậu ấy"…
Cô và anh là thanh mai trúc mã từ nhỏ. Anh đã hứa là sau này lớn lên sẽ cưới cô làm vợ, những lời nói đó khắc sâu trong lòng cô.Từ nhỏ cô đã thích anh, bám theo anh ngay cả khi lên sơ trung và cao trung cô đều cố gắng để thi vào cùng trường với anhKhi lên đại học anh nói với cô là anh thích cô bạn cùng khoa, khi nghe xong lòng cô như dao cắt....chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây mời các bạn đọc truyện sẽ rõ ^^…
Câu truyện ở một thế giới động vật kể về một cô bé trên thành trình giải mã cảm xúc của mình và những người bạn của cô ấy. Một lớp học nơi ai cũng có quá khứ và những vết thương trong lòng tình cờ gặp nhau. Họ chữa lành cho nhau bằng sự yêu thương đồng cảm.…
Tình cảm đơn phương lúc đầu thì có thể ngọt ngào,hạnh phúc. Thích một người chỉ cần ngắm bóng nhìn bóng hình của họ khiến mình hạnh phúc rồi.Nhưng sự hạnh phúc đó lại không có thật và nó như bong bóng vậy cuối cùng nó sẽ biến mất trong khoảng không gian.Chỉ có mình nhớ đến nó.Một hạnh phúc không bền lâu và giữ còn lại cho mình chỉ toàn đau đớn..................................…