Crush à, tôi hết thích cậu rồi
Nhân lúc tôi còn thích cậu thì nhanh nói thích tôi đi, đừng có chảnh lắm sau này fa, tôi mà không yêu cậu thì không ai yêu cậu nữa đâu…
Nhân lúc tôi còn thích cậu thì nhanh nói thích tôi đi, đừng có chảnh lắm sau này fa, tôi mà không yêu cậu thì không ai yêu cậu nữa đâu…
" LỜI TỎ TÌNH MUỘN MÀNG "Mô tả: Lee là một chàng trai gầy gò, nhút nhát nhưng dịu dàng như gió thoảng. Cậu sống lặng lẽ trong thế giới của riêng mình, nơi những cảm xúc dành cho Kura cứ lớn dần lên theo năm tháng, mà chẳng một lần dám thốt ra. Kura là một cô gái thục nữ, nhẹ nhàng như một bản nhạc trầm, có đôi mắt biết cười và nụ cười toả sáng như ánh nắng khiến người khác cảm giác như bị thiêu rụi bởi ánh nắng đó. Giữa họ là một khoảng cách mong manh, tưởng có thể rút ngắn chỉ bằng một câu nói... nhưng Lee lại mãi không kịp. Khi lời tỏ tình được thốt ra, cũng là khi trái tim ấy ngừng đập. Khi chiếc khăn được trao đi, cũng là lúc đôi bàn tay cậu không còn đủ ấm để giữ lấy người mình yêu. Đây không phải là một chuyện tình đẹp mà là một bản nhạc buồn chậm rãi, thấm đẫm, và để lại dư âm nhức nhối.…
một góc nhỏ để toi nêu cảm nhận về một số bộ fan fic mà toi từng đọc qua của một vài cp thái lẻn. mọi người có thể đọc để tham khảo xem bản thân có hợp với truyện và quyết định đọc truyện nhé.LƯU Ý: đây chỉ là cảm nhận cá nhân thôi thành ra có thể đúng hoặc không. toàn bộ đều mang tính chất chủ quan của toi.…
Những năm tháng ấy chỉ biết vùi đầu vào sách vở, máy tính, con số, thi cử. Có lẽ tôi đã quá bận bịu để bỏ qua những cảm xúc ngây ngô của tuổi học trò. Có lẽ, tôi đã vô tình không để ý để những cảm xúc ấy đã nảy mầm và cắm rễ trong tim từ bao giờ. Để rồi, thời gian trôi qua, những tưởng đã quên mất từ lâu, nhưng sự thật lại chẳng hề như vậy. Dù tôi có quên đi khuôn mặt người, hình bóng người, nhưng có lẽ tôi chẳng thể nào quên được tình cảm năm ấy tôi dành cho người, năm tôi 17 tuổi.…
EABO, chiếm hữu, mafia, ngọt sủng, H+…
MC định vị tên là May.Tóc nâu, mắt vàng.Edit: ta mún sửa chính tả tí rồi tiện thêm chap lun, đợi vài tí nha---------------Sống qua 7 lần sau kề kề tiếp tiếp, tới lần thứ 8 May ăn canh uống nước bị đổ, chuyển tiếp liền nhớ lại được 7 lần đó, May mắc dịch nhận ra mình sống trong game ảo lúc đầu cô chơi, lại nhận ra cô thế mà che dấu thuộc tính tra nữ, hiển nhiên 6 lần mỗi lần yêu người khác nhau, cả nữ cũng không tha, mà bọn họ đều là bạn của nhau!Lắc đầu, này cô thấy không ổn, kiếp này tu phật, không yêu nữa, mô Phật, tội lỗi quá!Nghĩ nghĩ chỉ có một người cô day dứt là Ray, tên thật Saeran, nhân vật cô yêu thích nhất và cũng là người đầu tiên cô yêu đời 2, để tránh thảm khốc tẩy não kia nên cô quyết định che mặt dấu diếm cứu cậu ta, báo cảnh sát tốt, nuôi béo nhét cậu ta vào gia đình tốt rồi lại tiếp tục bước tiếp tu tâm.Vốn là như vậy...nếu cái đám người kia sau 1 năm yên bình quá, lại không tự nhiên, láng máng cảm thấy thiếu thiếu (thiếu nhân vật chính) rồi từ từ đột phá mà nhớ lại mỗi lần họ yêu cô, vậy là xong...May: "..." :// mệt mỏi.-------------Np:Ray/Saeran, phong tước vị hoàng hậu!Hoàng quý phi 1 tranh sủng: 707/Saeyoung nhận lệnh!Phá lệ thêm hoàng quý phi 2 tranh sủng: Jumin nhận lệnh!Quý phi 1 tranh sủng: Zen nhận lệnh! Quý phi 2 tranh sủng: Yoosung nhận lệnh! Phi tần đặc biệt luôn được sủng vì tri kỷ không cần tranh: Jaehee nhận lệnh!còn lại, xin lỗi, ta hàng dùng rồi không dùng lại, V và Rika là của nhau thì bây cứ yêu nhau tiếp, chấm hết!--------------Dàn harem tranh nhau lẫn lộn, có hỗ…
Nguồn:NgonPhong ComicsTác giả:Duy GiaiTình trạng:Đang tiến hànhThể loại:Comedy;Manhua;Romance;shoujo;ngôn tình;truyện màuMô tả:Khi tiểu hồ ly gặp nam nhân sớm nắng chiều mưa,kết cục sẽ thế nào?Cuộc chiến đỉnh điểm giữa sự thông minh lanh lợi và sự ngốc ngếch đáng yêu đang bắt đầu,"Mộ Triều ca ,ngươi nên gọi ta là bà nội"Tiểu hồ ly cũng ảo tưởng quá.Nhưng mà Mộ Triều ca sẽ chơi lại nó không...chắc chắn sẽ....…
Thù hận đời trước cớ sao lại đổ tất cả lên đầu của thế hệ sau. Hai con người, hai thế giới khác nhau vậy mà vì ân oán đời trước gắn họ chung một chỗ."Cảnh Sơn, em chưa bao giờ nghĩ anh lại có sự chịu đựng bền bỉ đến vậy. Yêu thương con gái kẻ thù, chăm sóc, yêu thương cô ấy đưa cô ấy lên đến cõi thiên đường. Ấy vậy mà, mọi thứ cô ấy có chỉ là một kế hoạch mà anh đã sắp xếp từ trước. Cảnh Sơn, em hỏi anh? Có một giây hay ít nhất một khắc nào anh yêu em chưa?" Dừng một chút cô nói tiếp " À, tại sao em lại quên mất, con người của anh chẳng bao giờ có tình cảm. Hẳn là em đã hoang tưởng rất nhiều "Phạm An Nhiên mĩm cười chua chát, nước mắt cũng chẳng cầm được cứ thi nhau tuôn trào "Phạm An Nhiên cô nói đủ chưa? Đơn ly hôn tôi đã ký . Cô hãy chấp nhận đi. Tôi chưa bao giờ yêu cô, những thứ tôi cho cô vốn đã được tôi sắp xếp từ trước cả rồi . "_ Trần Cảnh Sơn vòng qua eo một người phụ nữ lướt qua mặt cô.Ân oán hay tình yêu liệu họ có tìm ra được thứ mà họ cần nhất không?. Tác phẩm có lẽ còn hơi sơ xài mong được sự góp ý của mọi người.…
Lời tâm sự của một cô gái ngu ngốc đâm đầu vào tình yêu.…
Gặp lại tình đầu tuổi trẻ, câu chuyện viết về tình yêu thuần khiết của hai người như được ông trời sắp xếp định mệnh của nhau. Câu chuyện này sẽ đem lại những điều tích cực cho mọi người. Mong mọi người đọc và đóng góp ý kiến ạ. ❤️❤️❤️…
An Vy - một cô gái sống nội tâm, ít bạn, vừa chuyển đến trường mới trong năm học lớp 11. Cuộc sống học đường ban đầu khá nhạt nhòa cho đến khi cô quen Duy - cậu bạn cùng lớp, năng động, ấm áp và luôn nở nụ cười rạng rỡ.Duy là người đầu tiên chủ động bắt chuyện, mượn sách, chia đôi hộp bánh, hay đơn giản hỏi: "Cậu ổn chứ?". Những quan tâm tưởng chừng nhỏ nhặt ấy khiến An Vy dần mở lòng. Cô thầm thích cậu nhưng không dám nói, chỉ âm thầm ghi lại mọi điều liên quan đến Duy trong một cuốn sổ tay nhỏ, gọi đó là "kỷ niệm đẹp của tuổi 17".Thế nhưng, khi tình cảm vừa chớm nở thì Duy đột ngột rời đi vì gia đình chuyển công tác. Không lời hứa hẹn, không giữ liên lạc - chỉ còn An Vy ở lại với những cảm xúc chưa kịp nói ra.Nhiều năm sau, Vy trở về nước trong khoảng thời gian dài du học. Giữa những ký ức ùa về, Vy hiểu ra: có những người đi qua không để ở lại, nhưng lại là đoạn thanh xuân đẹp nhất mà ta từng mượn - và mãi mãi không muốn trả.…
và vết nhơ ấy là thứ mà cả hắn và gã có dùng cả đời cũng chẳng thể xoá được.…
Thanh xuân như một lý trà #thanh xuân…
Đây là nơi lưu giữ tuyển tập những ý tưởng vụn vặt mà mình không thể bỏ vào các fic lớn được, nên sẽ để tạm ở đây. Nếu một ngày nào đó rảnh rỗi quay lại có thể sẽ phát triển thành các fic lớn hơn.Những câu truyện trong đây chỉ là các oneshot chỉ gồm 1- 2 chương thôi, nên là nếu mn thấy không thích chương này thì có thể đọc chương khác, hoan hỉ ạ!Bối cảnh và các nhân vật đều là ngẫu nhiên và hư cấu, không có ý ám chỉ bất cứ cá nhân hay tổ chức nào.Chúc mn đọc vui vẻ ạ!…
Giữa những năm tháng đường Trường Sơn oằn mình dưới làn bom đạn, có một câu chuyện chưa từng được ghi vào sử sách, chỉ âm thầm vang vọng trong những hốc núi hang đá mịt mù khói súng. Đó là câu chuyện về Nhật và Hạ - hai cái tên ngỡ như một định mệnh không thể tách rời, nhưng cũng là một nỗi đau không thể hàn gắn.Nhật là nữ quân y, là "mặt trời" duy nhất rọi sáng trạm phẫu thuật dã chiến lạnh lẽo. Cô mang theo mùi hương của lá sả rừng nồng nàn, là đôi bàn tay dịu dàng cứu rỗi biết bao sinh mạng. Còn Hạ là cô gái thanh niên xung phong mang tâm hồn nghệ sĩ, người sống để "cháy" rực rỡ như một mùa hè dưới ánh dương của Nhật. Với Hạ, Nhật không chỉ là đồng chí, mà còn là lý do duy nhất để cô tồn tại giữa thực tại khắc nghiệt. Cô yêu Nhật bằng một tình yêu câm lặng, chỉ dám gửi gắm vào những nốt nhạc viết vội trong sổ tay, mượn danh nghĩa "viết hộ tâm tư" để được giãi bày lòng mình.Thế nhưng, chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn có những cơn sốt rét rừng nghiệt ngã. Khi căn bệnh cướp đi mái tóc xanh và để lại làn da vàng vọt, Hạ bắt đầu thu mình vào bóng tối. Cô tự ti, trốn chạy ánh nhìn của Nhật vì sợ rằng "mặt trời" sẽ thấy một "mùa hè" đã tàn tạ, héo úa. Cô thà để tình yêu chết đi trong im lặng còn hơn để người mình tôn thờ phải nhìn thấy sự thảm hại của bản thân."Bài ca mùi lá sả" là bản nhạc dở dang của một lời hứa "hát cho nhau nghe cả đời". Là sự đối lập xót xa giữa lý tưởng lớn lao của dân tộc và những "tâm tư người thường" đầy yếu mềm. Khi tiếng bom lặng đi…
Tôi từng nghe nói, sẽ mất 7 năm để quên đi một người.Nhưng thật ra không có con số cụ thể nào cả. Có người quên rất nhanh, có người giữ suốt cả đời. Cũng có khi, đi hết thanh xuân rồi mà vẫn không buông được một ánh mắt.Bảy năm nghe như một bản án thời gian, nhưng đó là thời hạn tôi cho phép mình yếu đuối.Đã 4 năm rồi, tôi chỉ cho phép mình nhớ về em thêm 3 năm nữa thôi.Ai rồi cũng phải bước tiếp mà, tôi biết mình không nên như vậy. Ba năm nữa thôi... tôi hứa.Còn bây giờ, cho tôi được nhớ em thêm một chút nữa.…
Nỗi đau khổ của người khác giống như một hồ nước nhỏ. Nhìn thấy, biết đó, mà chằng rõ nông sâu. Người trong đó chịu dày vò như thế nào? Vốn dĩ chẳng ai biết được...…
Tôi với anh hai người xa lạ Tự phương nào chẳng hẹn quen nhau…
Đây là câu chuyện nhỏ của mình. Câu chuyện giống như nhật ký vậy, mình muốn kể lại những gì đã xảy ra giữa mình với người ấy. Là kết buồn thôi vì tình đơn phương mà. Nhưng mình muốn viết lại quá trình mình thích người ấy như thế nào... Mình không muốn hối tiếc.…