Bình yên có thực sự tồn tại
Câu chuyện bắt đầu khi bạn thực sự nhận thức đuoc cuộc sống bình yên không như vẻ bề ngoài cua nó…
Câu chuyện bắt đầu khi bạn thực sự nhận thức đuoc cuộc sống bình yên không như vẻ bề ngoài cua nó…
Lười quá,thôi vô chuyện là bt à=))…
Hi, đây là truyện sưu tầm thôi, không phải ta viết đâu nhưng thấy hay nên up lên cho mí nàng xem nè !!! ;))Nguồn : Mật Ngữ 12 Chòm SaoAuthor : Petran97 - Judyngoc97 ~ Ari Ngốc ~…
Tokyo. Giữa biển người vội vã và những ánh đèn không bao giờ tắt, có một kẻ tồn tại như thể ngoài rìa của thế giới. Không tên. Không quá khứ. Không tương lai. Hắn không thuộc về nơi này - cũng chưa từng cố gắng thuộc về.Không có luật nào ràng buộc được hắn. Trọng lực, thời gian, nhân quả - tất cả chỉ là những khái niệm buồn cười, những chiếc lồng mỏng manh mà con người tự giam mình vào. Hắn chỉ quan sát. Không can thiệp. Không yêu. Không ghét. Không tồn tại theo cách mà người ta vẫn hiểu về tồn tại.Với hắn, mọi câu chuyện chỉ là kịch bản. Còn thế giới... chỉ là một sân khấu quá ồn ào.Cho đến một ngày - một cậu bé học sinh tiểu học ngước nhìn hắn giữa phố đông, cười hồn nhiên và gọi: "Chú ơi."Chỉ hai từ đơn giản, không chủ ý, không mục đích. Nhưng lời chào đó đã mở ra một điều hắn chưa từng đối diện: kết nối.Từ một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, hắn bắt đầu cảm thấy - không phải bằng lý trí, mà bằng thứ gì đó sâu hơn, ấm hơn, mong manh hơn - rằng có lẽ, để tồn tại thật sự... người ta cần nhiều hơn là chỉ đứng nhìn.Liệu một kẻ vượt trên mọi giới hạn có thể học cách làm người - sống thật, cảm thật, yêu thật - giữa một thế giới mà hắn từng xem chỉ là ảo ảnh?…
Trình Mặc - chàng trai trầm ổn, dịu dàng nhưng lại giấu trong mắt một bí mật chẳng thể nói ra.Lục Hạo Thiên - nóng nảy, bá đạo, cứ như chiếc gai chạm vào đâu là chói mắt tới đó.Còn tôi... giữa hai ánh mắt khác nhau, lại chẳng biết trái tim mình sẽ nghiêng về bên nào.Cho đến khi một ngày, người sẵn sàng che ô cho tôi lại chính là người tôi từng nghĩ là phiền phức nhất...Thanh xuân này, tôi không biết mình sẽ giữ được ai, nhưng chắc chắn... sẽ có một người để lại dấu ấn không thể xoá mờ.…
Lần đầu viết truyện nên có sai xót gì mấy ní thông cảm nha...hay thì ủng hộ mình nha mấy ní:) nên nhớ tất cả là tưởng tưởng 175%:)…