famiglistimo
Có nghĩa là những người em yêu đều ở bên cạnh em.…
Có nghĩa là những người em yêu đều ở bên cạnh em.…
Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng đem lòng mến mộ 1 ai đó trong quá trình trưởng thành của mình, có thể không có 1 tình yêu đơn thuần, đẹp đẽ, vào lúc bản thân mình và người đó chưa có gì, chưa phải lo lắng, bận tâm gì cho mai sau, vào lúc đang khoác trên người chiếc áo sơ mi trắng thơm mùi bột giặt, vào lúc có thể gặp nhau mỗi ngày trên trường lớp,...nhưng có 1 loại tình yêu đến từ 1 phía: rất lặng lẽ, âm thầm, cũng rất đẹp đẽ, quý giá...Cảm giác yêu thích 1 ai đó thật khó tả...! Hãy lắng nghe câu chuyện của tôi, hãy nghe thử cảm xúc của tôi...…
..…
Sope đây... Sope đây...Vào đây chèo thuyền đi :3…
---Văn ánTôi đã từng nghĩ đời mình sẽ chỉ là một vệt đen không lối ra, bị chôn vùi trong những tiếng la mắng, những trận đòn roi, và sự im lặng đáng sợ của những bữa cơm không có mẹ.Con ngõ nhỏ nơi tôi sống chật hẹp đến mức tưởng như không thể cất giữ nổi một giấc mơ. Ấy vậy mà... nó lại đủ rộng để chứa cả một đoạn thanh xuân của tôi - đoạn thanh xuân mang tên anh.Tôi gặp anh vào một mùa hè năm ấy, khi vừa tròn mười tám tuổi. Tôi ngồi đó, bên góc tường quen thuộc, đôi tay trầy xước, ánh mắt đã không còn long lanh như trước. Anh bước đến, như tia nắng xuyên qua rặng cây, nhẹ nhàng và dịu dàng đến mức khiến tôi tự hỏi liệu mình có thể thực sự được sống tiếp hay không.Anh cúi xuống, khẽ đặt vào tay tôi một viên kẹo nhỏ màu hồng và chiếc khăn tay gấp gọn, thoảng hương xà phòng dịu nhẹ. Tôi chưa kịp nói gì thì anh đã mỉm cười:"Anh tên là Minh An, vừa chuyển đến con ngõ này tháng trước."Một câu nói rất đỗi bình thường, nhưng lại khiến trái tim tôi khẽ run. Từ hôm đó, anh hay ghé qua, hay hỏi tôi vài điều vụn vặt, hay im lặng ngồi cạnh tôi, như thể sự hiện diện của anh đã đủ để làm dịu cả một khoảng tối trong tôi.Tôi không biết mình yêu anh từ khi nào. Có lẽ là từ lúc anh lau vết máu trên tay tôi bằng chiếc khăn tay đã cũ. Có lẽ là từ lúc anh lặng lẽ sửa lại cái bậc tam cấp trước nhà mà tôi vẫn hay vấp ngã.Tôi chỉ biết mình đã yêu anh bằng tất cả những gì còn sót lại sau bao lần đổ vỡ.Rồi chiến tranh gọi tên anh.Anh đi, để lại tôi cùng một lời dặn không rõ là hứa hẹn…
Vạn nhân mê mà không tự biết thẳng nam thụ X các loại chó điên công.Ôn Đồng là một nhân viên nhỏ trong cục thời không, luôn cẩn thận sắm vai pháo hôi trong các thế giới nhỏ.Chỉ là, vai chính công thụ ở trong các thế giới này đều điên hết rồi!Thế giới một: Bị bắt cóc cùng bạch nguyệt quang của bạn trai.Ôn Đồng ngây người trong thế giới này mười năm, cuối cùng cũng nghênh đón kết cục của mình: Bị bắt cóc cùng với bạch nguyệt quang, sau đó bị vai chính công vứt bỏ, bạch nguyệt quang được giải cứu, còn cậu lại chết trong tay bọn bắt cóc.----Ôn Đồng ngoan ngoãn ngồi chờ chết, nhưng bọn bắt cóc đột nhiên cười lạnh, hỏi: “Đã hết hy vọng chưa?”Cậu còn chưa kịp phản ứng, thì bọn bắt cóc đã thay đổi họng súng, bóp cò với bạch nguyệt quang.Bạch nguyệt quang bị trọng thương, nhưng vẫn dành sức để an ủi cậu: “Đừng sợ, tôi không sao đâu.”Sau đó, vai chính công thấy bạch nguyệt quang không bị nguy hiểm đến tính mạng: "Đáng tiếc, vẫn chưa chết..."Ôn Đồng: ???Không thích hợp, các người đều không thích hợp.——Nhắc nhở cần đọc:1, Thụ trốn công truy, công có đủ loại bệnh điên, thụ thân thể yếu ớt nhưng tinh thần rất cường đại. Công muốn độc chiếm thụ, văn ngọt sủng, đơn thuần là vạn nhân mê!2, Mọi người đều yêu thích vai chính, có các tuyến tình cảm và Tu La tràng ở giữa và cuối truyện.3, Các công là 1 người (ngụy np).…
Đây chỉ là nhật kí thường ngày của tôi mà thôi...…
≠ME HiiMirei fanfic…
Tóm tắt Trời không bao giờ đối xử tệ bạc với người tốt cả . Cô bị mọi người đồng loạt phản bội . Nhưng không sau những biến cố đó đã giúp cô trưởng thành hơn. Sự xuất hiện của anh không nằm trong dự liệu của cô . Anh không nhưng cản trở cô mà lại tiếp thêm cho cô nhiều động lực hơn vào cuộc sống . Ở nước S anh một tay che trời . Nhưng lúc ở bên cô lại hoàn toàn khác , anh săn sóc cô , cưng chiều cô vô độ . Cô đánh người anh lại sợ cô đau tay. " vợ tay em có đâu không ?"…
Thẩm Kỳ, nhà văn nổi tiếng, CEO của Tập đoàn Inkwake Entertainment, sau 5 năm du học - hoặc "biến mất" khỏi giới sáng tác - bất ngờ trở lại.An Nhiên hiện là biên tập viên trưởng của tạp chí Văn Ảnh, một cô gái từng là bạn thân - thậm chí là người anh từng yêu, nhưng chưa bao giờ thừa nhận.Ngày gặp lại, ánh mắt Thẩm Kỳ khiến cô bối rối - không còn là ánh nhìn của người bạn, mà là ánh nhìn của một người đàn ông muốn chiếm hữu....…
ở đây không có mô tả, chỉ có một con sâu lười đang chờ reader nhận ra cái bìa truyện và vào đọc mô tả '-')đúng! thấy cái bìa cũ rích đó không? vào đọc thì nhớ vote và follow cho toi để toi có ý chí làm cái bìa mới đi, nếu không thì cái bìa nó sẽ vẫn vậy cho đến khi hết truyện đấy '-')p.s: oimeoi cái bản nháp của quả remake này cỡ hơn nửa cuốn tập chứ chẳng đùa. vote cho toi có động lực đi '-')/…
Bức thư tôi gửi chàng, là những bức thư còn đọng lại trên ngăn sách của tôi, tôi đã muốn gửi chàng, nhưng tôi lại nhờ gió chuyển lời hộ, nên tôi vẫn còn lưu giữ những bức thư trong tay, bao kỉ niệm tàn úa hay vui, hay buồn tôi đều ghi lại, từng khoảng khắc yêu thương đến cả lúc giận hờn Độ dài ngắn của truyện tùy thuộc theo tâm trạng của tôi khi xưa...Là bức thư từ những cô thiếu nữ mong manh, đứng đợi dưới mưa, và đợi một chuyến tàu tình yêu đến, và là lời tâm tình đến người mà cô ấy yêu ngày nào.…
fic đầu tay mong các bạn ủng hộ nha…