Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Em vẫn nhớ ngày hôm ấy...Ngày ta gặp nhau trong tiệm coffee dưới trời mưa tầm tã...À không, phải là gặp lại nhau chứ nhỉ?Anh thật dịu dàng và hiền từ với em..."Em yêu nhưng cơn mưa rào mùa hạ, cũng như việc em yêu anh vậy."----------------Truyện là do một người trên Wattpad nhờ Sayo viết, mọi người không được lấy đi khi chưa có sự cho phép của Sayo nha! Cảm ơn mọi người!…
Vì sao ta yêu nhưng chẳng đến được với nhau?***"Có cấm thế nào con cũng sẽ cưới em về!!!"***Đầy rẫy những thương vong***"Chi ơi, tỉnh lại đi em"***Mất đi rồi mới biết nó quan trọng đến mức nào với mình***"Lan à, về với anh nghen em...""Em xin lỗi, ta vốn đã chẳng thuộc về nhau."***Một cuộc tình đầy mùi tanh của máu và vị mặn của nước mắt***"Lan! Chi! Em đâu rồi Lan ơi? Lan ơi!"*** EM LÀ CẢ CUỘC ĐỜI ANH -Cofie-…
Nguyên tác: Carin ScofieldDịch qua bản Tiếng Pháp của MAURICE - BERNARD ENDREBE. Nhà xuất bản Le Portulan, ParisEdit: Trang Ros- Nhưng từ nay chữ Winterfire còn có thêm một nghĩa hoàn toàn mới. Vì trong lâu đài đó có em, Laurel! Em là ngọn lửa sưởi ấm mùa Đông của anh. Em còn là nắng mùa Xuân, rượu nho mùa Hạ, ấm áp mùa Thu. Em là tất cả những gì đem lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh hứa cũng sẽ cố gắng làm cho cuộc sống của em tại đây dễ chịu nhất... Và mối tình của chúng ta cũng sẽ tồn tại vĩnh cửu.- Đúng thế, vĩnh cửu, Evan yêu dấu của em.Họ vừa rung chuông, cửa đã mở. Họ thấy đầy đủ những người có mặt tại lâu đài đều ùa ra đón.Nhìn thấy những ánh mắt mừng rỡ của họ, Laurel hiểu rằng, đây chính là "nhà" của cô. Cô cuối cùng cũng đã "về đến nhà"...…
Bạn đang lạc lõng trên mảnh đất màu da cam này? Bạn có năng lực ? Bạn muốn thử sức với nhiều lĩnh vực khác nhau?Hay bạn là một tín đồ cuồng cà phê? Dù như thế nào, BLACK COFFE TEAM luôn chào đón các bạn. Một khi đã tham gia team thì chúng ta là một gia đình. Vì vậy hãy nhanh tay tham gia vào team nào ‼️…
Theo đuổi nam thần là một hành trình chông gai.Thứ nhất, mặt bạn phải dày.Thứ hai, phải thả cho nam thần thật nhiều thính, và đảm vảo đối phương phải dính.Thứ ba, phải biết cao ngạo đúng lúc, để nam thần biết bạn rất có giá. Thứ tư, phải biết chấp nhận và từ bỏ nếu công cuộc bất thành."Yêu nữ thả thính" là hành trình yêu nữ theo đuổi nam thần, theo đuổi từ cao trung cho tới đại học, rồi cả khi ra trường. Đáng tiếc, nam thần băng sơn sớm đã có người trong lòng....Nữ chính không phải dạng tiểu bạch, cũng không phải gì cũng biết. Nam chính không phải dạng lạnh lùng vô tâm, mà chính là loại lười phản ứng.…
Truyện sẽ có các thể loại: + Boylove( BL hoặc ĐM) + Girllove( GL) + Boy×girl ( BG) + Fanfic + Allmain + No Love( NL) + Và làm theo yêu cầu( nếu bạn muốn [ Nó sẽ ra khá lâu vì tôi cần thời gian ] ) Sẽ có các Ending khá nhau do tôi tự tạo( Nếu bạn chọn +⁷ thì tôi sẽ cho bạn tự chọn Ending )LƯU Ý: ĐÔI LÚC TRUYỆN SẼ XÀM, VÀ KHÔNG THEO HƯỚNG CỐT TRUYỆN HAY MẠCH LẠC NÊN CÁC BẠN HÃY BÌNH LUẬN ĐỂ NÓI VỚI TÔI ĐỂ TÔI ĐĂNG LẠI ( Repost) NHÉ!Đây là truyện do mình tôi viết đôi khi sẽ sai chính tả hoặc không mạch các bạn cứ bình luần góp ý hay nói với tôi rồi tôi sẽ repost lại truyện và tôi chỉ là một editor làm cho SuhiTeam nên cần thời gian.…
Trong tình yêu, ai mà chẳng muốn được đối phương chủ động, được cưa cẩm, được quyến luyến, được cảm giác trân trọng, biết rõ mồn một tình cảm người đối diện như thế nào, Tuệ Hiên cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu không có gió thì làm sao có sóng biển? Không va vấp, không nghiệt ngã, sao có thể gọi là cuộc đời? Năm tháng thanh xuân của Tuệ Hiên không thiếu kẻ đưa người đón, không thiếu kẻ vì nàng mà nguyện làm trâu làm ngựa. Ấy vậy mà đối với Tuệ Hiên mà nói, thanh xuân ấy chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của một cô gái, có thể tự do làm điều mình thích, ràng buộc chính là ngôn từ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của cô, cô quả quyết hết năm học cấp 3 này nhất định không thèm ràng buộc mình với bất kỳ anh chàng nào, nhất quyết không vì ai mà trở nên khổ sở. Cho đến khi cô bắt gặp anh - Huỳnh Hạo Hi. Người ta nói chỉ cần gặp đúng người, tất cả mọi ý niệm đều sẽ thay đổi. Tuệ Hiên cũng muốn thay đổi nhưng trớ trêu thay, ông trời lại đồng ý với những lý lẽ xưa cũ của cô rằng thời trung học phổ thông nhất nhất không nên có người thương.Duy chỉ có một điều, cô cũng không ngờ ông trời lại ưu ái chiều ý của cô cho mãi đến nhiều năm về sau. Tuệ Hiên không biết rốt cuộc cô đã chờ đến khi nào để có lúc phải nức nở: Rốt cuộc, ANH ĐỊNH ĐỂ EM ĐƠN PHƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?…