Tương Thân Qt
yj…
Truyện sẽ gầy đan xen ngôn lù,nói về cuộc phiêu lưu của công chúa Simmu với hoang tử Ráck với những người bạn…
...…
Ngu nên phải học nhiều lắm…
yyyyjjjj…
ai nứng thì vô chat…
xem đi rồi biết…
🔺 Disclaimer: Chỉ có Ziteng là nhân vật của tác giả, những nhân vật còn lại đều thuộc quyền sở hữu của Hoyoverse, sản phẩm không được sử dụng cho mục đích thương mại🔺 Author: Mmu431 a.k.a Cre (Little Bean)🔺 Couple: Ziteng x Ganyu (Oc x Character)🔺 Thể loại: oneshot, fanfiction, ANGST, boygirl, BE🔺 A/N: Sản phẩm toàn quyền sở hữu của Mmu431, những nền tảng khác có xuất hiện sản phẩm đều là re-up không nguồn, khuyến khích report…
Tôi là Chu Thanh một sinh năm hai của đại học Công Thương. Dạo gần đây tôi khá bận rộn vì đi làm tại một cửa hàng tiện lợi gần kí túc xá còn ban đêm thì tôi làm ở một quán coffee. Sở dĩ tôi phải đầu tắt mặt tối như vậy là tôi đang tiết kiệm một khoản tiền để mua quà sinh nhật cho cô bạn gái của tôi. Nhưng trong ngày sinh nhật của cô ấy, tôi sửng sờ khi thấy cổ tay trong tay môi kề môi với người bạn thân của tôi trên sân khấu, sau đó cổ còn dõng dạc tuyên bố cậu ta là bạn trai của mình. Tôi thất vọng, rời khỏi bữa tiệc rồi đi đến một quán bar tôi uống rất nhiều rượu rồi nằm ngay tại chỗ. Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy lại thấy mình nằm trong căn phòng xa lạ, nhìn thấy Hoài Nhu cô bạn thân của bạn gái cũ đang nằm ôm tôi. Chúng tôi trần như nhộng không mảnh vải che thân. Tôi cố nhớ lại chuyện đêm, thì một tiếng "ting! Hệ thống tiêu tiền đến rồi đây" Tôi tưởng chừng là do ảo giác nên dụi mắt vài lần, nhưng bản hệ thống vẫn nằm đó. "Trong thẻ này của hệ thống có một nghìn tỷ USD, nhiệm vụ của bạn là mỗi ngày tiêu tiền, giới hạn tiêu phí không có, giới hạn thời gian không có, muốn gì mua đó không sợ tiền bẩn" Tôi tắt hệ thống đi rồi khi tỉnh táo lại sẽ nghiên cứu kĩ hơn, sau đó Hoài Nhu cũng tỉnh dậy, tôi hỏi một hồi cũng biết hết mọi việc đêm hôm qua. "Chu Thanh anh phải chịu trách nhiệm với em đó" , "à ừm anh đã thịt em rồi thì anh sẽ chịu trách nhiệm" Trong lúc Hoài Nhu chuẩn bị bữa sáng, tôi đã nghiên cứu kĩ lưỡng về hệ thống xong và sau …
"năm ấy, hình ảnh cậu nhóc 9 tuổi kéo tôi vào lề đường, tránh ý định tự tử ban đầu, đã khắc sâu tâm trí. Cả đời này thề rằng chắc chắn sẽ tìm cậu giữa hơn trăm triệu người dân Việt Nam. Bây giờ tôi tìm thấy cậu rồi." Đào Minh Uy: 16 tuổi, tóc dài phủ qua gáy, hầu như mắt luôn bị tóc mái đâm phải. chiều cao 1m67, có chút gầy ốm. Sống trong gia đình cả bố lẫn mẹ đều là giáo viên nhưng căn bản cậu không hứng thú việc học, nỗi sợ lớn nhất là Ngữ Văn. thường xuyên trốn tiết, tụ tập với đám con trai cắm net và hút thuốc.Trần Thanh Linh: 16 tuổi, tóc chia ngôi, cắt tỉa gọn gàng. chiều cao 1m73, lợi thế chiều cao có tập luyện bóng đá và cầu lông nên thân hình cân đối, vai rộng. Từ nhỏ chịu áp lực từ gia đình, bố mẹ li hôn năm cậu 7 tuổi, hai năm kể từ khi sống cùng người cha, cả ngày chỉ có bạn bè và rượu chè, cờ bạc. cậu quyết định chọn con đường cực đoan nhất nhưng lại không thành. nỗi sợ lớn nhất là phải quay về nhà mỗi khi hết giờ học, nên Thanh Linh thường xuyên trú ở coffee bed hoặc thư viện. đợi đến khuya mới trở về.hai con người, hai cuộc sống nhưng lại cùng kết nối với nhau qua một sự kiện đột ngột ập đến. bốn mùa xoay chuyển, cuộc sống đổi thay, ấy vậy mà những thiếu niên năm ấy lại rực rỡ và nhiệt huyết như thế, mãi đến tận bây giờ họ vẫn cứ cháy bổng, cháy với tuổi trẻ, cháy với tình thời niên thiếu không chia xa.…