Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Title: Roommates - Bạn cùng phòngAuthor: @aaliyahchanTrans by L'ivresseSource: https://www.wattpad.com/story/107453887Summary: Thời gian và giấc ngủ luôn trêu đùa Jellal. Khi anh muốn ngủ, anh không có thời gian. Khi anh có thời gian, anh không thể ngủ._____________________Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không copy/ reup dưới mọi hình thức.…
Tác giả: Đỗ Liễu LiễuNguồn: Truyện CVNàng nguyên lai là cái nữ phối, mỗi lần kết cục đều rất thảm. Về sau mới tỉnh ngộ, khóa lại nàng hoang dại hệ thống là cái thiểu năng, không cho tân thủ lễ bao, không cho lão thủ gói quà, hoàn thành nhiệm vụ còn không có ban thưởng, nàng quyết định mặc kệ.Hệ thống: Cảnh cáo! Mời siêng năng làm việc, bằng không thì sẽ bị xoá bỏ.Đường Quả: Nằm mơ.Hệ thống: Túc chủ, van cầu ngươi, không muốn lại khi dễ nam nữ chính.Đường Quả: Không có khả năng.Hệ thống: Đại đại dự định làm sao tai họa cái này thế giới, cầu mang bay a.Đường Quả: Mang bay có thể, ngươi đem nam nhân kia tin tức điều tra ra cho ta.Hệ thống: Anh anh anh. . . Tốt á! Đại đại, xin chờ một chút nha.P/S: Nguồn là bản convert (・∀・)…
Trên chiếc xe lăn ấy, cậu đẩy bánh xe như con thiêu thân lao vào đống lửa, tốc độ ngày một tăng. Giống như cậu muốn thể hiện điều gì đó(...)Chợt một cánh tay giơ ra như muốn bảo cậu dừng lại, tiếng thắng bánh xe kêu két két, cậu cũng không biết vì sao cậu lại phải dừng lạiVà một cánh tay chìa ra trước mặt cậu. Cậu nghiêng đầu tự hỏi... và nhận ra cậu không nhìn nhầm, đó chính là một cô gái có vẻ đẹp giống như hoa kiều mạch. Và từ trong im lặng, cô áy thốt lên:-"Làm bạn với tôi đi!"#Jeon_Jung_Kook#sara_hwang#love_yourself…
Trong một chuyến lưu diễn đến vùng xa, tôi gặp cô.Không phải trên sân khấu, không phải giữa ánh đèn và tiếng vỗ tay, mà là trong căn phòng khách sạn vắng lặng - nơi chỉ có tôi nhìn thấy sự tồn tại của cô.Cô không nhớ mình là ai, không biết vì sao chưa thể rời đi. Chỉ biết rằng tôi là người duy nhất nhìn thấy cô, và vì thế, cũng là người duy nhất có thể giúp cô tìm lại ký ức đã mất.Cô ở bên tôi trong những ngày lưu diễn tiếp theo - lặng lẽ, kiên nhẫn, đôi khi trẻ con, đôi khi u buồn. Giữa những buổi diễn rực rỡ và hậu trường đầy mệt mỏi, tôi dần quen với sự hiện diện của cô, quen với ánh mắt mang theo tâm sự chưa kịp gọi tên.Tôi giúp cô tìm lại quá khứ.Còn cô, vô tình ở lại trong cuộc sống của tôi lâu hơn tôi nghĩ.Nhưng ký ức càng rõ, thời gian cô ở lại càng ngắn.Và tôi biết, có những người bước vào đời ta không phải để ở lại - mà để dạy ta cách đối diện với chia ly.Một câu chuyện về ánh đèn sân khấu và khoảng tối phía sau,về hai người phụ nữ đứng giữa ranh giới của hai thế giới,và về một tình cảm nảy sinh trong lúc không ai dám gọi tên.…
Trước khi gặp em, tôi cũng đã sống những ngày không đen thì trắng vô vị đến độ tôi không biết sự tồn tại của mình có ý nghĩa gì. Ngày ngày đôi tay nhuộm đỏ máu, tôi chỉ biết nương vào đó mà lay lắt cầm cự, đâu nghĩ sẽ chạm đến điều quý giá như em. Có lẽ ngay từ phút giây đôi tay nhỏ bé đó ngoắc lấy ngón út của tôi, tôi đã vô thứ xem em là cả thế giới, là lẽ sống duy nhất của đời mình....(Nay đổi gió xíu qua Niên hạ nha, nhớ hai đứa quá cook ra bộ truyện ăn mày quá khứ xíu thôi.... Winny×Satang- Cậu chủ nhỏ khó chiều× Cánh tay phải của thủ lĩnh kiêm bảo mẫu)…