Ghi Chép Thường Ngày
khong co motaChỉ là những câu chuyện xoay quanh cuộc sống hằng ngày của tớ.…
khong co motaChỉ là những câu chuyện xoay quanh cuộc sống hằng ngày của tớ.…
Chỉ là một chút muộn phiền trong lòng rồi sẽ trôi về đâu, sẽ dạt về đâu. Và đến khi nào nơi đáy lòng mới bớt cô quạnh. Trái tim rỉ máu, ướt đẫm, loang lổ lên cả thân thể, chẳng thể lau sạch, chẳng thể chữa lành. Đôi chân mệt mỏi, rã rời, từng bước đi là từng bước chân nhuốm đỏ trên nền gạch lạnh. Rồi lại chẳng biết tìm ai để tựa vào,...cuối cùng, cũng chỉ có bản thân, tự gặm nhấm lấy nỗi buồn, tự ôm lấy con tim nát vụn và lạnh lẽo đến thấu xương khi bóng tối lùa vào phòng, trong từng đợt gió lạnh.À, tôi chỉ muốn nói một điều. Nếu các bạn đã đọc và thấy câu chuyện của tôi đủ hay, xứng đáng với bình chọn của bạn thì tôi thực sự cảm ơn rất nhiều. Mong được lời góp ý từ các bạn, để giúp lời văn trở nên mượt mà hơn. THẬT SỰ CẢM ƠN RẤT NHIỀU!!! Nếu bạn muốn lấy một trích đoạn hãy nhắn với tôi, tôi sẽ cân nhắc và trả lời bạn. Cảm ơn đã đọc.…
Thể loại : xuyên không , huyền huyễn , ngôn tìnhNhân giới có một Thiên Diễn sơn, trên núi có một Vực Đoạn hồn, bên bờ có một đống đất nhỏ, trên đống đất có một gốc cây xanh bình thường, dưới tàng cây có một gốc Linh chi.Mới vừa có được một chút thần thức, vừa khô, vừa quắt, lại là một linh chi nhát gan. Mỗi ngày khi nhìn thấy người đều nhắm mắt lại mà mặc niệm: Đừng bắt ta hầm canh, đừng bắt ta về hầm canh."Cũng chỉ là nấm mà thôi." Người nhíu mày, rời đi.truyện kể rằng một lần đó tiểu linh chi đã trở thành trò cười cho các linh vật khác ở Vực Đoạn hồn, mãi cho đến một ngày, một luồng ánh sáng trắng từ trên trời giáng xuống, trực tiếp giúp nàng lược bớt năm trăm năm đạo hạnh mà trưởng thành ngay lập tức, hoá thành một đứa trẻ sơ sinh trắng nõn nà, bị người ôm lấy."Sao Vực Đoạn Hồn lại có trẻ con nhỉ?" Người cảm thấy rất kỳ quái, không rõ nguyên do, thoáng nhìn xuống phía dưới thì lại không thấy gốc nấm xấu xí kia đâu, cười nói: "Đã như vậy , tiện thể gọi ngươi là Cổ Tiểu Ma đi."Cổ Tiểu Ma? Tiểu Ma Cô? ( cây nấm nhỏ)Con bà nó, thì ra vòng vo một vòng, nàng vẫn là một gốc nấm khô quắt.…
Đây chỉ là 1 cuốn tản văn nhỏ. Góp nhặt bao xúc cảm tớ rơi đâu đó trên con đường cô đơn mà tớ đã chọn…
Xin lỗi mọi người trước khi đọcNhững thứ mà tôi viết trong này là thứ mà tôi giấu trong tim mình cũng lâu rồiTôi cũng rất đau khi viết và nhìn lại nóTuy mọi chuyện chưa từng xảy ra nhưng tôi biết không lâu nữa đâu mọi thứ.. ..mọi thứ có thể thành sự thật. đây là tuyeeur thuyết thứ 2 của tôi sau stone lotus "sen đá" tuy tôi viết vẫn lủng củng nhưng tôi mong mọi người sẽ nhìn thấy sự chân thành của tôi…
Tác giả: Mình đặt tên tác phẩm là No name, vì có những cảm xúc mà chúng ta không biết gọi tên và định nghĩa được nó là gì.Qua đây mình muốn chia sẽ về những câu chuyện, đoạn trích, truyện ngắn nào đó với mọi người .Mong các bạn sẽ thích đứa con tinh thần này của mình…
One shot hoặc là tản văn.Handmade, pha chút lãng mạn cùng với một phần cô đơn. Rất thích hợp để uống và say một mình.…
Cuộc sống là một câu chuyện dài mà con người chúng ta, ai ai cũng muốn mình là nhân vật chính. Đôi khi, họ muốn mình là một nàng công chúa kiều diễm đi tìm cái gọi là "tình yêu đích thực". Hoặc đôi khi, họ muốn mình trở thành một chàng lãng tử phiêu bạt hạnh phúc... Còn...tôi...Tôi chỉ muốn làm một con kiến đen bé nhỏ, thường được bụi cây che khuất khỏi con mắt của những đọc giả, đang chăm chú vào cảnh hoàng tử phi nước đại đi cứu công chúa, hay cảnh nàng đang than khóc gần bụi cây mà trong đó ẩn chứa một chú kiến... Và tôi luôn muốn được kết thúc cuộc đời mình, bằng một câu: " Con kiến đen cô độc bị giẫm chết, bởi cỗ xe ngựa đưa công chúa và chồng chưa cưới của nàng về lâu đài sống hạnh phúc mãi mãi..."…
lần đầu mk viết có gì sai mn góp ý vs mk nha.....Thời thanh xuân trôi qua rất nhanh tồi chúng ta sẽ xa nhau gửi tới bn thân của tôiCHÚNH TA SẼ MÃI LÀ BẠN LÀ MỘT PHẦN TRONG CUỘC ĐỜI CỦA NHAU…
~ Firts Love ~Tình yêu giống 2 cực của Nam Châm vậy Khi đưa 2 cực khác tên thì hút nhau.ngược lại nếu tình yêu mà không môn đăng hộ đối thì chẳng bao giờ 2 bên có thể được hạnh phúc viên mãn.....#Xén Mong mọi người ủng hộ truyện…
HongNgocLee ??"ngẫu duyên nên tình mong manh lắm"☁?.Tất cả quotes đều tự cảm tự viết làm ơn tôn trọng.Camon mọi ng đã ghé ❤…
"JANE EYRE MỘT CUỐN TỰ TRUYỆN"của Charlotte Brontë là một tác phẩm kinh điển trong văn học Anh, xuất bản lần đầu vào năm 1847. Đây là câu chuyện tự thuật của Jane Eyre, một cô gái mồ côi với cuộc sống đầy thử thách và khó khăn.Mô tả tác phẩm:Cốt truyện: Jane Eyre kể lại cuộc đời của mình từ thời thơ ấu, khi còn là một cô bé mồ côi sống với người dì khó tính, đến những năm trưởng thành khi cô trở thành một governess (gia sư) tại Thornfield Hall, nơi cô gặp và yêu Edward Rochester, chủ nhân của căn nhà. Cuốn sách theo chân Jane qua những thử thách, những mối quan hệ phức tạp, và cuộc tìm kiếm của cô về tình yêu, sự độc lập và danh dự.Phong cách: Tác phẩm sử dụng lối viết tự thuật, cho phép độc giả hiểu sâu về tâm tư, cảm xúc và suy nghĩ của nhân vật chính. Văn phong của Brontë rất tinh tế và sâu sắc, phản ánh những đấu tranh nội tâm của Jane cùng với các yếu tố xã hội và văn hóa thời kỳ đó.Chủ đề: Cuốn sách khám phá các chủ đề về sự tự do cá nhân, quyền lực và sự phân biệt xã hội, đồng thời thể hiện một quan điểm mạnh mẽ về quyền của phụ nữ và sự độc lập. Tình yêu, sự đấu tranh nội tâm và những bất công xã hội cũng là các yếu tố quan trọng trong câu chuyện.Ảnh hưởng: "Jane Eyre" đã trở thành một trong những tác phẩm kinh điển của văn học Anh, nổi bật với sự kết hợp giữa yếu tố lãng mạn và các vấn đề xã hội. Tác phẩm đã ảnh hưởng sâu rộng đến văn học và được yêu thích qua nhiều thế hệ.Thể loại: Lãng mạn, tự sự, xã hội học.Tác phẩm của Charlotte Brontë không chỉ là một c…
Đây không phải truyện tiểu thuyết đơn giản chỉ là tôi lưu lại những giấc mơ của mình. Khoảng thời gian đăng là 2025 nhưng những câu chuyện có thể là cũ của năm 2022 đến thời điểm hiện tại.Tuy chỉ là giấc mơ nhưng đau buồn có, sợ hãi có, hạnh phúc có hay thậm chí chỉ là những thứ linh tinh.…
Author: Trần Hoàng Trâm"...Em không biết. Đôi khi, em cũng muốn có một ai đó dành riêng cho mình. Em muốn nắm tay người đó đi trên phố. Ăn tối cùng nhau. Ôm nhau ngủ. Bình yên. Thân thiết và giản dị. Đôi khi em cũng thấy sợ sự cô độc. Tình yêu là một thứ gì đó vừa giản dị vừa điên rồ. Tình yêu của chúng ta ở ngưỡng nào?Chúng ta có cần phải nói rằng chúng ta yêu nhau không? Em nghĩ là không cần. Cuối tuần café vẫn thơm, con nắng vẫn vàng ươm nơi góc phố. Cuối tuần, anh vẫn ngồi cạnh và nghe em nói. Có đôi khi em đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Em thấy tình mình còn gầy và chiếc hôn còn ngọt!"…
..... Cuộc đời của mỗi chúng ta là những dấu chấm khác nhau ở những nơi và những thời điểm khác nhau .....Và mỗi chúng ta đều có cho riêng mình những kí ức bị lãng quên hoặc bị lạc mất... Mà chính chúng ta cũng chẳng rõ, chỉ biết mãi đi kiếm tìm những điều viễn vong mà quên bén đi hẳn, có những giây phút ta cũng cần bình yên và sự tĩnh lặng....vì biết đâu trong một nốt trầm nào đó của cuộc sống ta lại tìm thấy chính mình lạc lối ở đấy và lạc luôn cả những miền kí ức lạ lẫm nhưng lại từng rất quen thuộc…
Đây là những gì tôi viết về cuộc đời tôi...Được đúc kết từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Tôi muốn cầm bút lên và ghi lại những gì đã xảy ra, bắt đầu từ những chấm nhỏ nhất.…
Truyện " em không đáng thuộc về cô đơn" kể về .........đọc đi rồi biết ^ ^ahihi...…