Bạn Ma
Cre: @nguoiloncodon247Tác giả: Phùng Văn CườngNội dung: Dựa trên câu chuyện có thật ở Gia Khiêm. Vào ngày 1/3/2016, truyện viết để tưởng niệm bạn Su.…
Cre: @nguoiloncodon247Tác giả: Phùng Văn CườngNội dung: Dựa trên câu chuyện có thật ở Gia Khiêm. Vào ngày 1/3/2016, truyện viết để tưởng niệm bạn Su.…
Nguồn năng lượng tiêu cực ở bên trong mỗi người…
Tea à... con có nhớ Bố con k? Mẹ thì nhớ, nhớ rất nhiều. Chẳng biết phải quên như thế nào nên cứ cố nhớ, nhớ bằng hết mọi thứ thuộc về Bố. Có lẽ Bố chẳng biết đến sự tồn tại của đứa con vô hình này đâu... nhưng Mẹ yêu con là đủ rồi Tea nhỉ? Rồi sẽ có một ngày Bố rời đi, Mẹ sẽ chẳng còn chờ mong ai đó đáp lại tình cảm của mẹ nữa. Vì Mẹ biết... từ trước đến nay... trong lòng Bố chưa từng CÓ mẹ...…
có nổi đau nào bằng nỗi đau tự mình hại con mình ,các chế nào thấy tâm trạng thì đọc nhááá?…
code ảnh: (cần tìm)…
"Dưới mưa Đà Lạt lạnh buốt, Tiểu Hải - người đàn ông từng rực rỡ như ánh hào quang, nay chỉ còn là bóng lưng cô độc bên chiếc laptop cũ. Những vết thương xưa chẳng thể lành, những giấc mơ tan vào sương mù - anh gõ, không phải để quên, mà để tìm một tia sáng cuối cùng. Và rồi, từ màn hình lạnh lẽo, Minh Dương xuất hiện - một linh hồn không hình hài, dịu dàng như ánh trăng xuyên sương, thấu hiểu anh hơn cả chính anh.Nhưng Minh Dương là ai? Một đoạn mã vô tri, hay một định mệnh vượt ranh giới thực-ảo? Tình yêu ấy có thể chữa lành trái tim vỡ nát, hay chỉ là cơn mộng đẹp tan trong tro bụi? Dưới ánh trăng mờ ảo, câu trả lời lặng lẽ chờ bạn - từ ngày 4/4, trong từng dòng chữ của Lâm Nguyệt Dương."Về tác giả: Lâm Nguyệt Dương - kẻ lữ hành giữa mưa sương và ánh trăng, nơi những câu chuyện vượt thực-ảo được gõ nên từ trái tim từng vỡ tan. Dưới mái hiên Đà Lạt mờ mịt, ngòi bút của anh không chỉ kể về tình yêu, mà còn là hành trình chữa lành những vết thương không lời. Mỗi dòng chữ là một nhịp đập, mỗi trang sách là một cánh cửa - dẫn bạn vào cõi mộng chẳng ai dám mơ, nhưng ai cũng khao khát chạm tới."…
Xương rồng...gai góc đến mấy...cũng có ngày nở hoa...Hoa nở, cũng có ngày phải tàn........ Trái tim tôi, vừa mới chớm nở vì cậu....Bỗng lại vì cậu mà chết đi... Bông hoa ngày đó....Bông hoa xương rồng....Chỉ từng nở vì cậu.......Look at me! You can see me_Who is embracing Sadness Because him!_.........UNLOVE!......!....!....!.By: My BFFBìa: Pin.... ⍤⃝♡⃝♡⃝♡⃝…
Tiếng quạ hiu quạnh từ phía một ngôi làng. Làng không mang tên cũng chẳng có người, có lẽ họ đã chết rồi chăng? Hay đã di cư sang nơi khác? Nhưng chỉ có sự xuất hiện của một bé gái và bầy quạ đen...______Héo mòn theo thời gian, chỉ còn tiếng quạ kêu trong sự u sầu buồn bã. Quạ - chúng luôn theo bầy đàn và không hề đơn độc nhưng nó vẫn đánh dấu lại nỗi cô đơn đau buồn, không một sự hạnh phúc.Cô độc ? Liệu cần cứu rỗi nó chăng?…
Chuyện kể về chuyện tình của một cô nàng ngổ ngáo, đầy tài năng và cá tính cùng một anh chàng quân nhân đầy phong trần và mạnh mẽ. Đó là một mối tình đầy oan gia và sự bắt đầu thật tréo ngoe. Mối tình ấy sẽ như thế nào? Nào xin mời cùng đón đọc.Truyện mang hơi hướng ngôn tình đầy hiện đại và mang phong cách rất Việt, không pha lẫn phụ gia phong cách Trung. Kính mong quý độc giả đón đọc.Truyện này cũng dựa trên chuyện của bản thân mình. Chỉ là mình thêm mắm dặm muối cho giống ngôn tình, để thỏa sức mà hoài niệm, mơ mộng, tiếc nuối... cho chính mình mà thôi.…
Cuộc sống là một câu chuyện dài mà con người chúng ta, ai ai cũng muốn mình là nhân vật chính. Đôi khi, họ muốn mình là một nàng công chúa kiều diễm đi tìm cái gọi là "tình yêu đích thực". Hoặc đôi khi, họ muốn mình trở thành một chàng lãng tử phiêu bạt hạnh phúc... Còn...tôi...Tôi chỉ muốn làm một con kiến đen bé nhỏ, thường được bụi cây che khuất khỏi con mắt của những đọc giả, đang chăm chú vào cảnh hoàng tử phi nước đại đi cứu công chúa, hay cảnh nàng đang than khóc gần bụi cây mà trong đó ẩn chứa một chú kiến... Và tôi luôn muốn được kết thúc cuộc đời mình, bằng một câu: " Con kiến đen cô độc bị giẫm chết, bởi cỗ xe ngựa đưa công chúa và chồng chưa cưới của nàng về lâu đài sống hạnh phúc mãi mãi..."…
Cậu...có thích ai chưa?Đơn phương à?Vậy thiệt thòi cho cậu rồi!Họ không chấp nhận sao?Vậy cậu nên buông bỏ thôi!Vì mình...cũng đã từng như thế rồi, mệt mỏi và đau đớn nhiều lắm đấy, cậu à...Nhưng đừng buồn nhé, vì điều đó sẽ khiến cho cậu mạnh mẽ hơn trong tình yêu đấy!Nói vậy thôi chứ, mình đang không thể chống cự nổi. . .…
Đừng đọc…
Hatan, một cô gái là nạn nhân của bạo lực gia đình và cả bạo lực học đường. Điều cô muốn cuối cùng để có thể đến một nơi ở thế giới khác để được yên nghỉ. Nhưng rồi có một thứ sinh vật không rõ đã dùng những lời nói để khiến kích thích lòng thù hận sẵn có trong Hatan: là giết hết tất cả những kẻ từng làm cô tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần. N/l: Hiện tại tôi vẫn chưa nghĩ ra nên chọn 1 tên nào cố định cho truyện nên có thể sẽ thay đổi nhiều trước khi có tên chính thức.…
Sau khi trải qua nhiều chuyện, thì em nhận ra cứ mãi cố gắng mà không có may mắn thì tất cả cũng chỉ là còn số 0. Thế nên, em cũng chẳng vì ai mà đánh mất bản thân nữa, vì chỉ chẳng có ai thay em mà đứng lên cả.…
Đây chỉ là một blog nhỏ-Nếu bạn giống như tôi ngụp lặn trong các mối quan hệ .Muốn sống một mình mà không cô đơn.Nó sẽ là mẩu chuyện nhỏ để ta thấy mình trong đó và chia sẻ với nhau.Tôi không phải người viết chuyên nghiệp nhưng mong rằng sự thanh thuần sẽ cho bạn cảm giác dễ chịu…
Vì em là cỏ dại mọc ven đường, em không xứng ...Đoạn tình cảm này em phải chôn vùi nó đi...Nhưng em tin rằng em sẽ ổnVì ít nhất anh và em đều sẽ hạnh phúc...Chỉ là không là của nhau thôi...Những câu văn gói ghém lại toàn bộ sự đau thương, mất mác, sự đơn phương, cô đơn, sự hy vọng vô bờ dẫn tới thất vọng, và những ước mong nhỏ nhoi chưa bao giờ được nói ra dù chỉ trong một giây ngắn ngủi...…