[ NGỌC NGÂN ] CÔ VỢ NGỐC
Hé lou ! Lại là tui đókĐây lại là một tác phẩm do chui ziết nè :33Truyện rất nhẹ nhàng nên yên tâm nhaaMong m.ng ủng hộ nè~…
Hé lou ! Lại là tui đókĐây lại là một tác phẩm do chui ziết nè :33Truyện rất nhẹ nhàng nên yên tâm nhaaMong m.ng ủng hộ nè~…
Tác giả: Mê Hoặc Giang SơnThể loại: Xuyên không,Nữ Cường,Hài HướcNguồn:BAM House, Mẹ CherryP/s: Đây không phải truyện của ta, ta chỉ reup thoiii mong mọi người ủng hộ!!!***Mọi người ơi lịch up chương sẽ là 1 ngày 2-3 chương nhé, thỉnh thoảng ta sẽ bỏ bê vì phải ôn thi nữa P/s: bình chọn nhiều thì ta đăng chương sẽ sớm nheeee😀***Nàng thề, nếu biết hắn là Hoàng đế, thì cho nàng một trăm lá gan, nàng cũng không dám tranh nhà xí với hắn, còn suýt nữa đạp một cước cho hắn đâm thẳng đầu xuống hố xí, cuối cùng là suy bại đến mức phải đứng đây quét lá rơi!Nàng, là một sát thủ hàng đầu trong mắt chỉ có tiền, tính cách quái dị khiến người ta nhìn mà than thở...Khi không nhắc đến tiền, nàng là một Tu La khát máu, bình tĩnh, thông minh, giết người không chớp mắt!Khi nhắc đến tiền, nàng nháy mắt biến thành một cô nàng ngốc nghếch, động kinh, hung dữ, điên khùng.Mẹ ơi! Ai bảo sau khi xuyên qua, sát thủ vẫn có thể cố chấp, ngang bướng? Đối mặt với vị Hoàng đế nắm trong tay thiên quân vạn mã, ai dám cố chấp, ngang bướng thì làm ta xem nào, xem bị bắn thành con nhím có thích không?Thôi, thôi, ta phải giấu kín thực lực, chỉ cầu được thanh nhàn.Có điều, muốn thanh nhàn cũng đâu dễ như vậy.Ngày nào cũng phải quỳ tới quỳ lui với mấy vị chủ nhân; ngày nào cũng bị người ta châm biếm, mỉa mai tới mỉa mai lui; còn phải cầm chổi quét tới quét lui!F**k! Bà đây - nhịn!!!Vậy mà một chút bổng lộc khi nàng làm cung nữ cũng bị khấu trừ hết...- Bà nó chứ! Bà đây liều mạng với các ngươi!Nhưng thật ngoài dự tính, hắn lạ…
Đợi nàng bao lâu ta cũng chờ...1 nửa trái tim "ngu ngốc"..."Em yêu anh"…
em nói em yêu biểntừ 2023…
Những chuyện đằng sau ống kính của tuyển thủ👀Không áp dụng lên người thật nhé , nhưng sẽ có 1 số moment là thật…
Một tiếng yêu khiến ta sa đọa. Một chữ tình khiến ta u mê. Một tiếng ái khiến ta không còn lối thoát. Một chữ hận là chấp niệm của cả cuộc đời ta. Nhưng...liệu người có thấu hay chăng?"Ta cứ ngỡ cảm xúc gì đó là thứ có thể dễ dàng khống chế trong lòng bàn tay. Nhưng ta đã quên, trái tim một khi rung động thì nó đã không còn là thứ thuộc về mình nữa""Nếu yêu chàng là sai ta bằng lòng sai cả đời này.""Ngươi còn định chấp mê bất ngộ tới khi nào? Hắn không yêu ngươi! Hắn không hề yêu ngươi! Ngươi định lừa mình gạt người tới khi nào đây?""Hahaha! Hay! Hay cho một câu Thiên Trường Địa Cửu! Hay! Hay cho một câu Nhất Nhân Nhất Ái! Giờ đây sao ta lại cảm thấy tình yêu của mình nực cười biết bao.""Chỉ cần có thể cứu được chàng có bắt ta trả giá bằng tính mạng của mình ta cũng cam lòng""Ngươi buông tha nàng đi. Vì cái gì khi nàng yêu ngươi, ngươi lại lãnh đạm thờ ơ với nàng? Tới khi nàng sức cùng lực kiệt, thương tâm rời đi ngươi lại níu giữ không buông. Ngươi cho rằng nàng chỉ là một đứa trẻ khi ngươi tổn thương nàng xong chỉ cần dỗ hai câu là xong à? Tổn thương ngươi gây ra cho nàng vĩnh viễn ngươi không thể bù đắp nổi.""Người đã từng hiểu cho ta chưa? Người đã từng thử đặt mình vào hoàn cảnh của ta chưa?"Yêu cầu không ném đá, gạch đá nhà ta đủ dùng rồi không có nhu cầu nhận thêm.…
#jaedo #jaehyun #doyoung…
Tác giả: Miêu NịBiên tập: Eira NguyễnChuyển ngữ: Quick Translator :)))Mình chỉ bắt đầu edit (lậu) và up từ chương 91 của quyển 5: Giang Nam Phồn Hoa Đô Hội (Kinh Hoa Giang Nam). Các chương trước các bạn vui lòng tìm đọc ở địa chỉ khác.Mình không biết tiếng Trung và một chương rất dài nên tốc độ không nhanh được. Thêm nữa độ chính xác mình không đảm bảo 100%, có chỗ nào không biết mình để nguyên ở dưới, các bạn ai biết hãy bình luận báo cho mình nhé! Bản edit này nhằm mục đích tự kỉ tự sướng và hoàn toàn chưa xin phép, xin đừng tùy tiện mang đi chỗ khác. Cảm ơn nhiều ạ!…
Tác giả : Minh Nhật Mùa hè năm ấy, tiếng ve rền vang như muốn xé toạc cả bầu trời. Chúng ta bắt đầu từ khi nào nhỉ? À, là lớp 12A1 năm ấy. Cậu dắt tay tôi đi qua những ngày nắng, cùng tôi ngồi dưới bóng cây, ngân lên bài ca mang tên Thanh xuân tuyệt đẹp. Nhưng rồi, cớ sao cậu lại đi theo Thanh xuân, mãi không một lần trở về? Tôi vẫn ngồi đây đợi cậu đó, Hạo Thiên.…
-Em làm tôi muốn phát điên lên được!Trong không gian tĩnh mịch, anh hét lên đầy phẫn nộ.-Làm ơn, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét đó, cũng đừng dùng thứ giọng điệu hờ hững đó để nói với tôi. Là tôi đã sai sao?-Có phải ngay từ đầu, tôi không nên đi theo tiếng đàn đó?-Có phải ngay từ đầu, tôi không nên bị cuốn hút bởi thứ âm thanh mê hoặc đó?-Có phải ngay từ đầu,... tôi không nên yêu em?Càng nói, đôi bàn tay to lớn càng ghì chặt lấy bờ vai mảnh mai, mạnh đến mức như muốn bóp nát nó trong tay. Chỉ thấy gương mặt của người con gái vẫn không thể hiện cảm xúc gì, chậm rãi thốt lên một câu khiến toàn bộ mong chờ trong anh hoàn toàn sụp đổ:-Phải.Nghe được câu trả lời, khoé miệng anh khẽ giương lên nụ cười chua xót, lời nói có phần tự giễu:-Sao lại không thể? Chúng ta không phải đều giống nhau sao? Đều là kẻ điên trong thế giới này, cái thế giới mà những người tự nhận là bình thường kia mới có quyền lên tiếng, mới có quyền đặt ra quy tắc. Và chúng ta, kẻ phá vỡ vô vàn thứ luật lệ tẻ nhạt hay những triết lí cứng nhắc của cuộc đời lại bị phán xét là khác biệt. Giữa thiên tài và kẻ điên có gì khác nhau? Chẳng qua chỉ có một sợi chỉ mỏng manh vắt ngang qua tạo thành ranh giới. Dẫu vậy, thay vì làm thiên tài để được người người ca tụng, chúng ta vẫn lựa chọn trở thành kẻ điên để vùng vẫy giữa thế giới này.…
Lâm Du là thư ký của Trình Hạo - một tổng giám đốc lạnh lùng, lý trí, luôn đặt trật tự và trách nhiệm lên trên cảm xúc. Tình yêu giữa họ nảy sinh trong im lặng, bị kìm nén bởi khoảng cách địa vị và những lựa chọn chưa bao giờ được nói ra.Khi Trình Hạo đứng trước một cuộc hôn nhân sắp đặt, Lâm Du chọn rời đi để giữ lại lòng tự trọng. Sự chậm trễ của anh khiến họ bỏ lỡ nhau, mỗi người bước vào một cuộc đời riêng, mang theo những điều chưa kịp nói.Nhiều năm sau, khi cả hai đều đã trưởng thành, tự do và đủ bình thản, họ gặp lại. Không còn là cấp trên - cấp dưới, không còn chờ đợi hay níu kéo, họ học cách yêu lại từ vị trí ngang bằng, bằng sự tôn trọng và thấu hiểu.Kết thúc có hậu đến muộn, nhưng đủ sâu - khi khoảng cách giữa hai nhịp thở, cuối cùng cũng vừa đủ để cùng nhau bước tiếp.…
Văn án: Lê Thanh Tuyền là lớp phó học tập. Miệng sắc như dao lam, đầu óc logic, lòng lại mềm đúng chỗ.Phan Gia Huy là thằng học sinh cá biệt, đẹp trai - học dở - lười biếng - mồm mép và đặc biệt... rất khoái chọc tức lớp phó.Hai đứa tưởng như không thể cùng tồn tại. Cho đến khi... dính vào nhau vì tiết mục văn nghệ.Lớp của Tuyền và lớp 11A7 phải diễn chung. Đến lúc chia trang phục, -" Chân váy bọn mày chọn kì vậy ? Ngắn cũn, mặc lên chân xấu lộ hết rồi còn đâu ?" Tuyền nhướng mày, đáp thẳng không vòng vo:- "Ủa? Lúc đầu chính mày nói là lớp mày chỉ phụ tiết mục thôi. Đồ bọn tao thuê sao cũng được mà? Với lại Linh cũng gửi ảnh vào trong nhóm cho bình chọn rồi , mà chúng mày không thèm ấn chọn "- "Tụi tao thấy dìm dáng thì có quyền góp ý chứ!"Tuyền gắt:- "Vậy chia ra. Lớp nào thuê đồ lớp nấy. Nhảy nhạc thanh xuân mà đòi váy dài ? Đây cũng gần đến gối rồi . Không thôi , chúng mày mặc luôn áo dài lên mà nhảy cho nó che chân , bọn tao mặc đồ này " - " Diễn chung mà mặc khác ?? Có thấy kì không ? " Đúng lúc đó, Phan Gia Huy - từ đầu chỉ đứng khoanh tay bên cạnh - nhếch môi cười khẩy:-"Vậy giờ tụi mày muốn sao?"- "Chuyện váy vóc không liên quan đến đám con trai chúng mày ! Chúng mày có phải mặc đâu " Chưa kịp thở, Gia Huy thò tay vớt ngay cái chân váy trên bàn, xỏ vào không chớp mắt:- "Giờ thì tao liên quan rồi. Nói tiếp đi?"Cả sân khấu đông cứng lại , nước đi này ....quá cao thủ rồi ? Thấy thế , Long- bạn thân Huy cũng xỏ vào theo , anh em sống chết có nhau -" Ờ , hai bọn tao mặc rồi , sao nữa ?" Ti…
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , BE , Tình cảm , H văn , Cẩu huyết , Ngược luyến , Cung đình hầu tước[ HOÀN CHÍNH VĂN, CÒN PHIÊN NGOẠI ]Mỹ cường thảm vạn nhân mê quyền cao chức trọng nịnh thần thụ x bất đồng chủng loại côngQuá trình 1vNKết cục 1v1Cẩu huyết ngược hỏa táng tràng Tu La tràng đại loạn hầmNhãn: Nguyên sang, cổ đại, cung đình, hư cấu, BEBE chính văn, HE phiên ngoại. Nhưng chưa tìm được phiên ngoại...…
❤️Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, tình yêu, thiên chi kiêu tử, ngọt, thị giác nữ chủ, chính kịch, HE.❤️Số chương: 78 chương + 13 phiên ngoạiChương Nhược Nam mặc một chiếc váy dài xinh đẹp, thắt nơ cột tóc tinh xảo, trải qua sinh nhật thứ mười tám của mình dưới ánh sao trong vườn hoa của biệt thự.Cô như ánh trăng được những vì sao nâng đỡ, lễ phép mỉm cười, nhưng ánh mắt lại không ngừng nhìn về phía cổng như đang chờ ai đó....Trong con hẻm nhỏ hẹp và tối tăm, Trần Vỹ Đình nhấc chiếc xe máy bị lật lên, lau vết máu trên khóe miệng, hung thủ đã không thấy tăm hơi.Điện thoại anh rung lên, là tin nhắn của cô gái: "Anh... sẽ đến chứ?"Anh dùng bàn tay dính máu gõ hai chữ --"Đợi đó."Ánh mắt chàng trai như con thú bị sa bẫy, bất chấp đau đớn, một tay chạy xe, một tay ôm chặt hộp bánh kem sắp vỡ, lao vào màn đêm vô tận....Trần Vỹ Đình và Chương Nhược Nam, hai người khác nhau một trời một vực.Học sinh xuất sắc và học sinh cận biên*.Gia cảnh Chương Nhược Nam rất khá giả, ba cô kiểm soát rất nghiêm khắc, còn Trần Vỹ Đình đã phải vật lộn trong xã hội vàng thau lẫn lộn.Một người sạch sẽ như tuyết đầu mùa, một người cả người đều là vết thương mới chồng vết thương cũ.Không ai có thể liên hệ hai người với nhau.Cho đến buổi tối ngày sinh nhật đó, Chương Nhược Nam lén lút sau lưng mọi người trốn khỏi sảnh tiệc.Bên bức tường rêu phong mục nát, cô và Trần Vỹ Đình hôn đến trời đất tối sầm.Chó hoang vs công chúaLập ý: Dũng cảm vì yêu…
|Nab x Ntd| hiện đại, thanh mai trúc mã, gương vỡ lại lành, Happy Ending *Truyện lấy cảm hứng từ phim: Nửa là đường mật nửa là đau thương.*Mình làm truyện để chia sẻ tiếng cười và niềm vui tới toàn thể các cán bộ nhân viên công ty. * TRUYỆN KO LIÊN QUAN TỚI ĐỜI THỰC [ ai không thích thì vui lòng lướt qua nhé đừng ở lại gây war] rất mong mọi người đừng mang truyện tới các nền tảng khác cũng như tới 2 ANH.* Văn của mình không được tốt có khi sẽ gặp lỗi chính tả [ lây từ sếp :)))) ], mình sẽ thêm thắt một vài nội dung ai có ý tưởng thêm cho bảnh thì cứ cmt hoặc inbox nhé.…
Tên: Phúc Bình Truyện Tác giả : HiraUmeo Thể loại : Ngôn tình, cổ đại. Nhân vật chính : Phan An Bảo, Đông Phúc Bình(Đại Nhi). Chàng là lục thiếu gia nhà Phan thượng thư, là một trong những mỹ nam phong lưu chốn kinh thành. Là một mỹ nam hằng ngày trêu hoa ghẹo nguyệt, buông lời trăng sao, tự do tự tại, tụ tập bạn bè là chân lý, uống rượu ngắm hoa, ngâm thơ, đá cầu là lẽ đời nhưng cũng là một lang y dấu nghề và cũng là người cùng nàng học chung thầy dạy. Tính tình quái dở, phong hoa thích trêu đùa nhưng cũng là một người chung thủy và mạnh mẽ khi yêu. Luôn muốn ngao du thiên hạ. Mơ ước thấy đượcnhững thứ kì lạ và chế ra những loại thuốc mới( đặc biệt là khi Phúc Bình gặp chuyện).Nàng là Đại công chúa của Nước Đại Phúc cao quý ai cũng ngưỡng mộ, là đồ đệ bí mật của Lâm đại học sĩ trường Quốc Tử Giám. Tính cách dịu dàng nhưng thất thường. Dung mạo không phải khuynh quốc mê người, xinh đẹp mỹ mạo nhưng với khí chất hoàng tộc cao quý toả ra từ xương tủy cũng đủ để hình dung như một đóa bạch phù dung sinh ra từ trên thiên giới. Gặp mặt nhau do tình cờ đụng độ. Chàng trở thành " Hoa hoa công tử " mà nàng thì bị coi là " tiểu nữ nhà lành ". Liệu nhân duyên nào liên kết họ với nhau?Là tơ hồng hồ đồ Nguyệt Lão buộc hay thiên duyên tiền định khó đổi rời?…
Xin chào mọi người! Vì vã otp quá nên mình đã viết về cặp này nếu có gì sai sót thì mọi người chỉ bảo mình nha…
4 con khỉ đá trong Tây Du Ký…
"Chu Ngọc Nguyễn Lực à. Cậu cười lên... xinh lắm luôn ấy. Thật đó."…