Entities Researching Corporation
cánh cửa dẫn tới 1 thế giới u tối…
cánh cửa dẫn tới 1 thế giới u tối…
[ CHƯA HOÀN THÀNH ]…
Giống với nobita harem do ông Fataru làm thì tôi sẽ làm một phiên bản nam xung quanh nobita…
hi! tớ là sóc🫶 "Góc nhỏ" chính là bộ chuyện đầu tay của tớ về chủ đề yêu thầm, ánh trăng sáng. Mong các cậu sẽ đón nhận nó. Vì là chuyện đầu tay nên sẽ có sai sót, mong mọi người sẽ ủng hộ và chỉ bảo tớ nhiều hơn🥹🥹 ______________________________________ Ngày x tháng x năm 2020, hôm ấy là ngày đầu tiên tớ vào 1 ngôi trường mới, khi mà tớ rời ngôi trường tiểu học đã gắn bó suốt 5 năm để đến với mái trường trung học cơ sở. Năm ấy, tụi tớ đã phải chống chọi lại với dịch bệnh covid hoành hành. Tụi tớ không được cắp sách đến trường mà phải gặp mặt nhau qua những trang mạng trực tuyến. Hôm ấy là lần đầu tiên tớ gặp cậu. Người mà tớ mãi sau này vẫn không nghĩ rằng sẽ thích cậu đến thế...…
NĂM THÀNH HÓA THỨ 14Tên gốc: 成化十四年Tác giả: Mộng Khê Thạch - 梦溪石Thể loại: đam mỹ cổ đại, phá án, ôn nhu quan văn x lạnh lùng vô tình cẩm y vệ.Tình trạng sáng tác: Hoàn (151 chương + 18 phiên ngoại).Văn án:Năm Thành Hóa thứ 14, hậu cung có một Vạn quý phi, Tây Xưởng(1) có một vị xưởng công(2) tên gọi Uông Trực; thái tử Chu Hựu Đường vừa tròn tám tuổi, không biết có thể thuận lợi trưởng thành hay không.Hoàng đế tầm thường, không có chí lớn; thái giám dối trên gạt dưới, triều thần tả hữu tư lợi, kẻ ác đắc ý làm càn, người thiện lương chỉ có thể bất đắc dĩ mà ca thán.Thói đời như thế, còn gì là thiên lý công đạo?Năm đó, Đường Phiếm từ Hàn Lâm Viện được điều sang Thuận Thiên phủ, nhậm chức thôi quan(3) lục phẩm.Chú thích:(1) Tây xưởng (西廠): tên đầy đủ Tây tập sự xưởng (西緝事廠) được thành lập năm Thành Hóa thứ 12 (1476) thời Minh Hiến Tông. Sau vụ án nghi làm phản của đạo sĩ Lý Tử Long, Minh Hiến Tông không tin vào năng lực của Đông xưởng nên ra lệnh cho hoạn quan Uông Trực thành lập một tổ chức giám sát mới lấy tên Tây xưởng với các thành viên được tuyển lựa từ Cẩm y vệ. Năm Thành Hóa thứ 18 (1482), biết tin Uông Trực lạm dụng quyền lực, Minh Hiến Tông ra lệnh phế bỏ Tây xưởng. Đến thời Minh Vũ Tông vì chuyện đàn áp đại thần chống đối nên lại cho lập lại Tây xưởng.Nhiệm vụ chính của Tây xưởng là giám sát các phát ngôn của dân chúng, từ đó bắt giam, tra tấn những người nghi ngờ chống đối triều đình. Uông Trực lợi dụng quyền lực này của Tây xưởng đã hoàn…
Đều là thật sự.Nghe đồn lần đầu tiên gặp mặt, Giang Nhược xuyên một thân giá rẻ tây trang, đứng ở khách sạn đại đường hướng người thảo muốn "Qua đêm phí", thu được tiền mặt số hai lần, dương đầu cùng Tịch Dữ Phong tầm mắt chạm vào vừa vặn.Cách cầu thang xoắn ốc, hai người một cái đôi tay sao đâu rũ mắt xuống phía dưới, một cái đầy tay hơi tiền giương mắt hướng lên trên.Một cái mặt vô biểu tình xem diễn, lạnh nhạt trung minh bạch lộ ra xem thường, một cái cười đến khiêu khích trương dương, thầm nghĩ như vậy cao chi dù sao trèo không tới.Nghe đồn lần thứ hai gặp mặt, hai người lên giường.Ngày kế tỉnh lại liền thừa Giang Nhược, hắn đỡ đau nhức eo bát thông điện thoại, cắn răng nói: "Tịch thiếu đây là đói bụng bao lâu?"Tịch Dữ Phong vẫn bình tĩnh, chỉ hỏi: "Muốn nhiều ít?"Nghe đồn sau lại Tịch Dữ Phong bao Giang Nhược, hai người lại luôn là không đối bàn, Giang Nhược thậm chí dám đảm đương một phòng người mặt ném mặt cấp Tịch Dữ Phong xem, liền vì một lọ đưa ra đi rượu.Tịch Dữ Phong tất nhiên là không dung dưỡng tiểu ngoạn ý nhi không nghe lời. Theo đi ngang qua toilet người ta nói, bên trong động tĩnh không nhỏ, ra tới thời điểm Giang Nhược khóe mắt ngậm nước mắt, một bộ bị giáo huấn quá thảm dạng.Nghe đồn Tịch gia thiếu gia có cái môn đăng hộ đối vị hôn thê, Giang Nhược càn rỡ không được bao lâu.Lại có nghe đồn nói Tịch gia nháo đến gà bay chó sủa, nguyên nhân là Tịch Dữ Phong cự tuyệt kết hôn.Vì một cái tiểu minh tinh.Nghe đồn ở ngoài, Tịch Dữ Phong nhíu mày, không vui l…
tác giả: Mộ ĐìnhThể loại: cổ đại, thâm tình duệ trí cường công X lược tự dĩ vi thị nằm vùng cường thụ, trạch đấu, tương ái tương sát ,HETình trạng: hoàn Văn ánTúc Tích đi vào trì phủ thời điểm, là mùa đông ở bên trong một cái phi thường tốt thời gian.Trì Dự là đương kim hoàng đế túc Hoàng đệ Lục tử, tiếng đồng hồ bị hoàng đế cho làm con thừa tự lập nhiều chiến công hiển hách trì Quận Vương, cổ áo tước hàm, tại túc kinh thiết trì phủ, cái này Trì Tước gia cùng không có huyết thống quan hệ Quận Vương phụ thân đồng dạng, là ngàn dặm chọn một kiệt xuất võ tướng, theo nhiều năm định cư tại túc kinh, nhưng sớm mấy năm, cũng vì túc hướng lập nhiều chút ít chiến công, bởi vì lấy dù sao cũng là phụ tử quan hệ, hoàng đế đối với trì dự rất nhiều chiếu cố, túc ngủ hai mươi lăm mỗi năm, thánh thượng khiến Lễ bộ vi vị này khác họ nhi tử đưa một đám thị vệ mưu sĩ, ở trong đó, tựu có túc xưa kia."Chưởng trong dừng múa tiếng tiêu tuyệt, ba mươi sáu cung đêm thu trường, nhưng Thiên gia phú quý ôn nhu hương, cuộc đời đệ nhất đắc ý sự tình, cũng không gì hơn cái này.""Thỉnh Tước gia tín nhiệm Túc Tích.""Cái này nguyên là tước phi cùng nghi phi việc, cũng làm cho thuộc hạ được cái xảo tông."Túc Tích tuy là phụng dưỡng văn khách, xuất thân nghèo hèn, chính là biên tái ngoại tộc nhân sĩ, nhưng tính tình linh hoạt, xảo ngôn thiện biện, bằng này được trì dự niềm vui, càng có nghênh biên quan tiểu quốc quận chúa nhập túc hoàng hậu cung vi phi, chung giải cứu túc kinh mấy vạn dịch chứng con dân, d…
Bạn trai của ta thực hảo. Hắn hảo về nhan về trí.Hoàn mỹ đến không thể chạm tới cao cao tại thượng tiểu thiên sứ.Hoa lá khắp nơi xum xoe hắn, muốn đuổi kịp hắn một ánh mắt.Nhưng không ai có thể đạt tới, riêng mình ta.Ta không cường thủ hào đoạt, ta không nuôi nhốt tiểu chim yến, ta không có tiền bao, ta không có làm gì. Ta được hắn tất cả tình yêu.Ta được hắn một đời chung thủy.Ta được hắn ôn nhu săn sóc.Ta được là hắn cả một thế giới.Hắn thực yêu ta, ta lại tưởng chia tay._____________________Tác giả có lời muốn nói : Rất Không Tam Quan. Thỉnh Vứt Não !…
Tác giả: Phi Thiên Dạ Tường(https://weibo. com/u/1743310520)Văn ánPhượng hoàng dẫn dắt ngàn vạn phi điểu, từ cuối chân trời bay tới, phía sau là biển lửa giống như cuồn cuộn tầng mây, xẹt qua Trường An. Cánh vàng đại bằng cao cư Hưng Khánh cung điện đỉnh, trong con ngươi chiếu phồn hoa Thần Châu muôn dân, trong yên tĩnh tất cả lưu hành diệt, thuỷ triều thuỷ triều xuống sinh.Lý Cảnh Lung kéo vết thương đầy rẫy thân thể, trong tay thả ra hào quang óng ánh, không ngừng tới gần Hồng Tuấn."Người sống... Vi khách qua đường..."Hắn thanh âm trầm thấp vang vọng thế gian, chớp mắt che ngợp bầu trời hắc vụ tại kia quang minh trước thối lui."Người chết vi... Người về."Tia sáng kia là soi sáng thiên địa rừng rực ngày, là trong bầu trời đêm lấp loé ngôi sao, là một chiếc phá tan hắc ám, vĩnh viễn không ngừng Tâm Đăng."Thiên địa một... Lữ quán, cùng bi vạn cổ... Bụi."Lý Cảnh Lung nhắm hai mắt lại, đem một tay đặt tại Hồng Tuấn trên trán. Bạch quang xoát song khuếch tán, bao trùm thây chất thành núi, máu chảy thành sông chiến trường. Tại kia chiếc đèn quang ảnh bên trong, Bình Khang bên trong ăn chơi trác táng, trừ ma ty ngày mùa hè dưới ánh mặt trời ngô đồng, mênh mông tái ngoại đầy trời bão cát cùng tuyết bay, A Thái như thanh tuyền giống như tiếng ca, Mạc Nhật Căn cùng Lục Hứa lấy xuống sáng sớm lá cây, Cừu Vĩnh Tư tung bay đầu bút lông, tận hóa thành Lý Bạch trong chén bất hủ thơ --Năm lăng mộ niên thiếu kim thị đông, ngân an ngựa trắng độ gió xuân.Hoa rơi đạp tận bơi nơi nào, cười đi vào hồ cơ tửu quán bên trong.Đi tới chỗ nào liền…
...Tôi quen với việc giữ im lặng. Im lặng trước những điều không thể nói ra, im lặng cả khi lòng mình khẽ động. Nàng bước vào cuộc sống tôi theo cách rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không để ý kỹ, người ta sẽ nghĩ đó chỉ là một sự xuất hiện thoáng qua. Tôi cũng từng nghĩ như vậy......Tôi không nhìn nàng quá lâu, cũng không để cảm xúc lộ ra trên gương mặt. Chỉ là thỉnh thoảng, khi mọi thứ xung quanh đã lắng xuống, tôi mới nhận ra mình đang nghĩ về nàng nhiều hơn cần thiết. Không phải vì mong chờ điều gì, chỉ đơn giản là thói quen đã hình thành - như việc người ta quen với cái lạnh, đến mức không còn nhận ra mình đang run....Giữa chúng tôi không có những khoảnh khắc đáng nhớ theo cách người ta thường kể. Không nắm tay, không lời hứa, không cả một lần gọi tên cảm xúc. Chỉ là sự hiện diện âm thầm, đều đặn. Nàng ở đó, và tôi biết. Có những ngày, tôi tự hỏi nếu nàng rời đi, liệu tôi có thay đổi không. Câu trả lời đến rất chậm, nhưng rõ ràng: có lẽ tôi vẫn sống như cũ, chỉ là trong lòng sẽ thiếu đi một khoảng trống mà chính tôi cũng không gọi được thành lời. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc giữ nàng ở bên mình, cũng không dám mong nàng quay đầu. Tôi chỉ lặng lẽ để cảm xúc tồn tại, không can thiệp, không nuôi dưỡng, cũng không chối bỏ. Vì có những thứ, càng cố chạm vào, càng dễ tan..Nếu một ngày nàng không còn ở đây, tôi nghĩ mình sẽ không nói lời tiếc nuối. Tôi chỉ im lặng lâu hơn một chút, quen với nhịp sống thiếu đi một bóng hình từng rất quen. Và có lẽ, trong những khoảnh khắc hiếm hoi nhất, khi mọi…
Lần đầu viết mong mn thông cảm…
sản phẩm không phù hợp cho trẻ dưới 18.…
Giữa vạn người trên thế giới, chúng tôi cùng làm tác giả viết tiểu thuyết, là fan hâm mộ của nhau. Nhưng hai chúng tôi đều không biết hai từ "định mệnh " được chúng tôi viết quá nhiều lần vào tiểu thuyết lại là cuộc đời của chúng tôi. Sóng gió ập tới khiến của hai chia cắt...cứ tưởng số phận quyết định cuộc đời..nhưng anh ấy đã cho tôi thấy được " tình yêu và số phận của chúng tôi phải do chúng tôi dành lại "…
câu chuyện này buồn lắm không dành cho các chế ăn mặn. Truyện nói về 5 năm đau khổ của Hijikata Toshigou khi không có Gin bên cạnh...…
Từng chút từng chút một quên đi anh, chỉ mình em tổn thương là đủ rồi, em một mình xây cả toà lâu đài, cuối cùng lại trở thành nơi kết hôn của anh với nàng công chúa khác !4-2020…