ANH CÒN CHỜ EM CHỨ !
Tình yêu của anh dành cho em là vô tận , em cứ mãi mê mà vui chơi đi , đừng nhìn về phía anh nhưng xin em , em hãy nhớ rằng , anh vẫn luôn chờ em , lúc em mệt mỏi hay cần an ủi cứ đi lại phía anh , anh sẽ đợi được mà !…
Tình yêu của anh dành cho em là vô tận , em cứ mãi mê mà vui chơi đi , đừng nhìn về phía anh nhưng xin em , em hãy nhớ rằng , anh vẫn luôn chờ em , lúc em mệt mỏi hay cần an ủi cứ đi lại phía anh , anh sẽ đợi được mà !…
Tác giả: Tưởng Mục ĐồngSố chương: 96Nguồn convert: TTVThể loại: Đô thị tình duyên, nghiệp giới tinh anh, ngọt, sủng, HE, cưới trước yêu sau.Bìa: Edit by COTDYLISNghe đồn đại tiểu thư Diệp Lâm Tây bên ngoài tiêu tiền như giấy, ham hư vinh. Lúc cô và Phó Cẩm Hoành kết hôn, truyền thông trắng trợn đưa tin, nào là hôn lễ thế kỷ, mấy tỷ sính lễ, đám cưới như mơ. Thế nên đám chị em bên ngoài hâm mộ hỏi xin cô bí quyết.Diệp Lâm Tây mỉm cười: "Bởi vì trong những người tôi dự định kết hôn, anh ấy có tiền nhất."Ai ngờ vừa quay đầu lại đã nhìn thấy anh đứng ở cửa ra vào, anh tuấn kiêu căng, thần sắc lười biếng nhìn cô. Diệp Lâm Tây mặt không đổi sắc nói thêm một câu: "Chồng tôi đẹp trai nhất."Thân là người thừa kế Phó gia, tuấn tú hoàn mỹ, ai cũng không hiểu Phó Cẩm Hoành sao lại kết hôn với người như Diệp Lâm Tây. Vì vậy bọn họ đều cho rằng cuộc hôn nhân này chỉ kéo dài khoảng một năm. Nào ngờ trong lúc vô tình nhìn thấy cảnh hai người này tranh chấp, Diệp Lâm Tây hai tay ôm ở trước ngực, lạnh lùng nói hai chữ ly hôn.Mọi người cho rằng một giây sau Phó Cẩm Hoành sẽ phất áo bỏ đi, thế nhưng anh khẽ thở dài, thanh âm mềm mỏng:"Là lỗi của anh."Sau đó, nhóm người nhao nhao dồn dập truy hỏi anh cảm thấy thế nào khi kết hôn với Diệp Lâm Tây . Phó Cẩm Hoành nắm chặt bao thuốc trên tay, trầm mặc một lát, mỉm cười: "Còn có thể thế nào? Nuông chiều cô ấy."Diệp Lâm Tây: Chồng ơi, em muốn sao trên trời.Phó Cẩm Hoành: Được! Để anh đi hái.…
Viết nên những vụn vặt về bản thân ở tuổi thơ và để cho trí nhớ ngắn hạn của bản thân được có kí ức.…
Cậu ta có sức hút như một nhân vật chính harem trong tiểu thuyết nhưng lại bị từ chối nhiều lần bởi nữ chính?…
Truyện ngắn, mún biết ntn thì đọc, cmt góp ý giúp Nami nuk nho. Do truyện đầu tay nên viết lủng củng, chuk có cảm xúc và không được hay nên mn thông cảm, hehe.…
Đây là tác phẩm đầu tay nên còn nhiều điều sai sót.Các tỷ tỷ và caca xin hãy bỏ qua cho iem....:3𝓕𝒶𝓃𝒻𝒾𝒸_Hoa Hồng Trong Đêm SươngNhân vật:Vương Nhất Bác-Tiêu Chiến-Lạnh lùng công,Dễ tổn thương,mỏng manh thụ.--Ngược trướcNgọt sau,Thanh Thủy văn,HE---Thuở bé em gặp được anh vì một lần trốn thoát khỏi sự bao bọc của bố mẹ.....Nhưng do hai ta không muôn đăng hổ đối.Số phận buộc ta phải rời xa nhau.Nếu có trách xin người hãy trách thời gian.Có trách xin người hãy trách số phận.....-Nhất Bác và Tiêu Chiến vô tình gặp nhau trong một hoàn cảnh trớ trêu.Anh chỉ là con của một gia đình nhà nông thấp kém,em lại là công tử nhỏ của Vương gia.Sao trời cho ta gặp nhau mà không cho đúng thời gian như thế.....-Sau này gặp lại em có còn nhớ anh chăng.Có còn nhớ vật kỉ niệm mà em tặng cho anh không.Hay chỉ là một phần nhỏ vô hình trong kí ức của em.....-Anh yêu em nhưng em có yêu anh hay không.....Rồi chuyện tình của chúng ta sẽ theo gió mây phương nào........ -Các caca và yy đọc và cho em xin ý kiến ạ-…
Lần đầu tui viết trên Wapptad đó…
Chia tay ba năm sau, kỷ Nghiêu ở quán bar ngẫu nhiên gặp được chính mình bạn trai cũTưởng hành, trong vòng nổi danh phong lưu lãng tử, ao cá thật lớn, trữ hàng bề bộn, nhưng chỉ có một chút hảo, mỗi lần chỉ vớt một con cá, tuyệt không ngoại tình.Kỷ Nghiêu nguyên bản cũng cho rằng chính mình là hắn ao cá phổ phổ thông thông một con cá, thẳng đến ba năm sau hắn ở Tưởng hành đầu giường nhìn đến kia cái đầu đêm khi đánh cuộc chính phản tiền xu.--"Tới làm ta pháp kỷ, ta chuẩn tắc."--Luật sư X bác sĩTưởng hành X kỷ Nghiêu--Những việc cần chú ý:1: Người trưởng thành, công thụ đều không phải hoàn mỹ nhân thiết, hơn nữa trừ lẫn nhau ngoại đều từng có bạn trai cũ, chịu trước kia là 1.2: Phá kính hai người đều có sai, đều phi hoàn mỹ nhân thiết.3: Trước tiên uyển cự viết làm chỉ đạo ~ cùng với làm lời nói khả năng sẽ có bổ sung tin tức, đừng quên coi như lời nói nha XD…
"Có những lời hứa mỏng manh như gió, nhưng lại mang sức nặng của ngàn năm đá tảng."Mười năm trước, dưới gốc cây bàng già nơi bờ biển rì rào sóng vỗ, hai đứa trẻ đã cùng chôn giấu một chiếc hộp thiếc gỉ sét. Bên trong là những món đồ chơi rẻ tiền, một viên bi ve xanh thẳm, một chiếc kẹp tóc cánh bướm và một lời hẹn ước ngây ngô về tương lai.Mười năm sau, Ngọc Thúy trở về. Cô mang theo trái tim đầy vết xước từ phố thị hào nhoáng nhưng lạnh lẽo, tìm về mùi biển mặn mòi để chữa lành. Tại đây, cô gặp lại Nhật Tiến - cậu bé hiếu thắng năm xưa nay đã là một kỹ sư tàu biển phong trần, bản lĩnh và trầm mặc như đá ngầm dưới đại dương.Chiếc hộp thời gian được đào lên, những mảnh ký ức vỡ vụn bắt đầu thức tỉnh. Nhưng thực tại không chỉ có màu hồng của kỷ niệm. Sự xuất hiện của tiểu thư Huỳnh My sắc sảo, những góc khuất trong cuộc sống của Tiến tại xưởng tàu, và bí mật về lý do gia đình Thúy phải ra đi đột ngột năm xưa dần lộ diện.Giữa những cơn gió biển dịu dàng và những khối thép xưởng tàu cứng nhắc, liệu họ có đủ can đảm để ghép lại những mảnh vỡ của quá khứ? Hay thời gian đã đủ sức mài mòn những lời hứa, khiến họ mãi mãi chỉ là những đường thẳng song song?…
Vặt vặt vãnh vãnh...…
Kookie:Hãy nói yêu em vào một ngày có mây vảy rồng Taehyung nhé:))…
Tác giả: Triều Triều Mộ TịchTình trạng: Hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Trọng sinh , Chủ thụ , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Kim bài đề cử 🥇 , Ngược tra , 1v1Tấn Giang kim bài VIP2017-12-11 kết thúc 187 chươngTiến độ truyện: Đã hoàn thànhVăn án:Lâm tiểu miêu: Ta muốn rời giường đọc sách, ngươi có thể từ ta trên người đi xuống sao?Tiểu sói con: Ngao ngao ~Lâm tiểu miêu: Chơi xấu bán manh vô dụng!( qua thật lâu...... )Lâm tiểu miêu: Giả bộ ngủ cũng là vô dụng!Nội dung tóm tắt:Triền miên giường bệnh, vô lực kế thừa gia nghiệp, bị thứ đệ sáng rọi hoàn toàn che khuất......Lâm ngạn hoằng thẳng đến chết thời điểm, mới biết được cái kia có được kinh thế chi tài đệ đệ đánh cắp hắn hết thảy.Ông trời rũ lòng thương, thế nhưng làm hắn trở về thiếu niên khi, còn phải tới rồi một cái âm dương không gian,Lúc này đây, hắn muốn đem thuộc về chính mình đồ vật, cả vốn lẫn lời mà cầm lại tới!Chính là, ai có thể nói cho hắn, không cẩn thận dưỡng cái sói con, trưởng thành muốn "Ăn" người, làm sao bây giờ?!!!PS: Tiểu sói con manh manh đát, thỉnh ôn nhu đầu uy, nhẹ sờ!Dùng ăn chỉ nam:1. Tác giả là thân mụ, cam đoan 1V1~HE, ngược tra bàn tay vàng sảng văn,2. Trung khuyển thế tử công X phúc hắc mỹ nhân thụ3. Phía trước năng lượng cao, toàn dân có cái đuôi or có lỗ tai hệ liệt, manh manh đát mao cầu toàn bộ hành trình lui tới!================================Tag: Yêu sâu sắc ngọt văn sảng vănTrung khuyển thế tử công X phúc hắc mỹ nhân thụ, bàn tay vàng…
"Nghe nói người yêu anh mày là bạn trai cũ của mày đó!"Tôi nhìn nó, khinh thường nói: "Vớ va vớ vẩn! Anh tao thẳng tuột nha mày, nói xui tạo tát văng cái cuống họng mày nè con!"Và sau đó, người yêu anh tôi đúng là con trai, 'trùng hợp' đó lại là bạn trai cũ của tôi.Tôi: ...-----Tác giả: K_jellÝ tưởng: Thùy DươngĐôi lời nhắn nhủ: Lần đầu tôi viết truyện kiểu này, có gì sai sót mọi người góc ý nhẹ nhàng nhé ʕ'• ᴥ•̥'ʔ Tôi mong manh lắm…
Tùy hứng mà đặt vào.…
May 1 đứa bé 14 tuổi . độ tuổi mà những đứa bạn đồng trang lứa được chơi và vui vẻ hạnh phúc bên gia đình. Còn cậu thì không có những thứ đó. dù là 1 đứa nhóc những cậu vẫn tiến lên dù những câu chuyện không may mắn diễn ra liên tục…