[Longfic] [Thiên Nguyên] Ghét của nào trời trao của ấy!!!
Giới thiệu:Fic Thiên NguyênGhét Của Nào Trời Cho Của Nấythể loại:Tình cảm, trong sáng, hài hướcAu: Bối Meo MeoNgười đăng: Tiểu Mộc Tử ^^…
Giới thiệu:Fic Thiên NguyênGhét Của Nào Trời Cho Của Nấythể loại:Tình cảm, trong sáng, hài hướcAu: Bối Meo MeoNgười đăng: Tiểu Mộc Tử ^^…
Tác giả: Nancy Holder" Ái tình không nhìn bằng mắt mà bằng tâm hồn. "-William Shakespeare-…
khoảng cách từ hồ bắc đến hàng châu là bao xa?…
Truyện xoay quanh mối tình của hai nhân vật chính là Bảo Thục và Dương Chính, một mối tình nhiều năm hình thành rất tự nhiên mà cũng thuận theo tự nhiên mà phát triển. Anh và cô từ tình bạn từ những rung cảm, từ sự gắn bó lẫn sự đồng điệu mà trở nên hòa hợp với nhau. Trải qua một số chuyện, bước qua những cung đường khác nhau, qua những thăng trầm mà nhận ra được đâu là bến đỗ hạnh phúc của đời mình....Có lẽ, người khác sẽ cảm khái, anh cần gì dùng thời gian mười năm để chờ đợi cô, bỏ lỡ bao nhiêu thời thanh xuân ở giữa. Nhưng anh không hề hối hận. Tâm linh gặp nhau, không có quá sớm hoặc là quá muộn, chỉ có đúng lúc. Nếu kết cục là tốt đẹp, thời gian ở giữa trôi qua một cách vô ích cũng không nhất định than vãn. Rốt cuộc ai là người đầu tiên phát hiện tâm sự của anh, anh thản nhiên nở nụ cười. Không phải bản thân anh, mà là ông nội bảo thủ và ít nói của anh.Bằng không ông sẽ không làm chiếc đồng hồ kia dưới sự thỉnh cầu của anh, lại càng không gạt anh đổi chữ "Bảo" màu bạc trên vị trí số 12. Nhưng mà quà sinh nhật này anh vẫn không muốn tặng cho người mình muốn tặng, bởi vì đây là tác phẩm cuối cùng của ông nội, anh vẫn đặt nó bên trong cùng ngăn kéo. Giống như anh vẫn đặt tình cảm của mình ở trong góc. Anh muốn giữ mãi chiếc đồng hồ này ở bên cạnh mình. Cũng giống như giữ mãi Bảo Thục ở bên mình. Ngã tư đường ngoài cửa sổ chào đón bình minh đã đến, ánh mặt trời sẽ luôn chiếu rọi đến từng ngóc ngách...…
Chẳng qua cũng chỉ có những cảm xúc của con người mới biến mưa trở nên như thế mà thôi!…
"Có một người em vẫn luôn thầm nhớ""Có một người anh vẫn luôn thầm yêu"Năm năm trước em vì anh ngang ngạnh quật cườngNăm năm sau anh vì em mịt mờ tìm kiếm"Tiểu Hạ Hạ, đợi anh lâu chưa...?"…
"Học viện Thiên Khải có rất nhiều quy tắc.Nhưng kỳ lạ nhất chỉ có một."⸻Không được bước vào phòng 214.Không được tìm hiểu lịch sử ký túc xá số 7.Và tuyệt đối...Không được yêu đương.⸻Sau một vụ tai nạn bất ngờ, Lâm Tinh Hà tỉnh dậy trong thân phận học sinh mới của Học viện Thiên Khải - ngôi trường quý tộc danh giá bậc nhất, nơi quy tụ những thiên tài xuất sắc và những bí mật chưa từng được công bố.Tại đây, cậu nhận được một nhiệm vụ kỳ lạ từ hệ thống:Tìm ra sự thật đằng sau người đã biến mất khỏi ký túc xá số 7.⸻Mọi dấu vết về người đó đều đã bị xóa bỏ.Không hồ sơ.Không ảnh chụp.Không ai nhắc tới.Nhưng càng điều tra, Lâm Tinh Hà càng phát hiện có những người vẫn còn nhớ.Hoặc ít nhất...Họ đang cố giả vờ quên đi.⸻Trong số đó, đáng nghi nhất là Hạ Trạch Uyên.Hội trưởng hội học sinh lạnh lùng, hoàn hảo đến mức không có bất kỳ khuyết điểm nào.Người luôn xuất hiện đúng lúc.Người biết quá nhiều.Và cũng là người liên tục cảnh báo cậu đừng tiến gần tới sự thật.⸻Thế nhưng điều khiến Lâm Tinh Hà đau đầu nhất lại không phải bí mật của ký túc xá.Mà là việc mỗi lần cậu lén điều tra, Hạ Trạch Uyên đều phát hiện.Mỗi lần muốn tránh xa, người kia lại xuất hiện.Và mỗi lần tự nhắc bản thân rằng đối phương là "nghi phạm số một"...Trái tim lại vô thức rung động.⸻Có những bí mật được chôn vùi vì quá nguy hiểm.Có những ký ức bị xóa bỏ vì quá đau đớn.Nhưng nếu sự thật nằm ở cuối con đường ấy...Liệu họ…
Thể loại :đam mỹ, HETruyện viết dựa theo sự yêu thích, không liên quan người thật…
<< Tóm gọn>>- Muốn kéo kẻ thủ không đội trời chung xuống thì phải làm thế nào?- Câu trả lời: Đi quyến rũ người ta đi =))Trích đoạn--"Cậu thích tôi à?"Tinh Hà nghĩ thằng cha này bị ngu rồi, dứt khoát đáp lại: "Tôi chỉ muốn ở phía trên cậu thôi!!"=> dịch nghĩa ra là: "Ông đây chỉ muốn ngồi lên đầu lên cổ cậu thôi!!"[ Nguyên tác gốc thuộc quyền sở hữu của tác giả Văn Đình ]…
Một tiểu thư xinh đẹp và kiêu sa nhưng bên trong lại là một con người lạnh lùng và tàn nhẫn,kiếm pháp đỉnh cao nhưng lại có 1 ký ức chẳng tốt đẹp jTRÍCHAnou....Tanjirou-kun làm ơn đừng nhìn tôi như thếChị rất xinhA cảm ơnTRÍCHRengoku-san anh co thể bớt mời em đi ăn khoai nướng được không Không phải ai cũng được ăn chung với anh đâu chỉ có người anh thương mới được ăn chung với anh thôi…
Nàng là tiến sĩ khoa rắn trẻ tuổi nhất Trung Quốc ngày nay, cũng là người thừa kế của gia tộc sát thủ hắc ám đứng đầu cả nước, tinh thông tám ngoại ngữ, y thuật, võ cổ xưa, truy tung, mưu kế, tâm lý học, nghiên cứu khoa học, với nàng không có chuyện gì là không làm được. Trong một lần vào rừng rậm khảo sát, tiếp xúc với ổ rắn, vào lúc đàn rắn lớn xông ra, khắp nơi đều là sương mù mờ mịt, màu máu tràn ngập ....Tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt nàng là thi thể trải rộng khắp bãi tha ma, một chút trí nhớ xa lạ không ngừng tràn vào trong đầu, khóe miệng khô nứt khẽ động, nàng xuyên không rồi, thành Thất tiểu thư của thừa tướng Địch phủ, chết mà sống lại. Quay trở về phủ thừa tướng, người yếu đuối trước kia đã không còn tồn tại, ngược lại vô cùng mạnh mẽ, hủy đi dung nhan năm vị tiểu thư, chặt tay chân đại phu nhân, hủy đi hôn ước với Lục vương gia....Hắn, Chiến thần Xích Nguyệt quốc Lục vương gia, vô tình lạnh lùng như băng, uy chấn thiên hạ, cùng một dạng người với nàng. "Hôn ước này không có ý nghĩa gì hết!" Tay nàng cầm trường kiếm, chỉ thẳng vào cổ họng hắn, ánh lạnh hiện ra. Khóe miệng hắn cười khẽ, mang theo thanh âm quyến rũ mê người: "Hôn ước này đã hủy bỏ, vậy ...... Chúng ta lại thành thân một lần nữa .....". Thời buổi loạn lạc, một đàn rắn với số lượng lớn ở dị giới đại lục ma huyễn, nhưng lại không ai có thể chữa trị người bị rắn độc cắn qua, vậy mà nàng lại có thể chữa trị, lấy rắn giết người, lấy rắn cứu người. Dựa vào danh tiếng xà y nổi khắp thiên hạ, mây…
[Ongniel] Cường cường Couple Kang Daniel x Ong Seong Woo ngược nhẹ có H. Mọi thứ chỉ là giả tưởng ngoại trừ tình yêu các cặp dành cho nhau.Truyện tự viết nên thông cảm nếu n lỗi.Viết truyện trên nhiều ngôi kể đôi lúc sẽ để chủ thụ, đôi khi thì chủ công. Viết trên nhiều phương diện nên có thể nhiều chổ khó hiểu cứ việc comment.…