Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hôm ấy, một ngày mưa buồn. Và những câu chuyện được sinh ra trong khoảng thời gian này đều là những nỗi buồn của mình kết lại thành...Mình không dám viết những mẫu chuyện hạnh phúc( nó quá đỗi hoang đường chăng? ), mình viết theo bản năng thôi! Có câu chuyện bạn thích, có câu chuyện bạn không thích nhưng mong sao mỗi người có thể đón nhận từng câu từ của mình một cách chân thành nhất. Mình cảm ơn!…
Như cơn mưa rào, thanh xuân ghé qua mang vết son cuộc đời, rồi thanh xuân lại mãi ra đi, chỉ để cho ta nuối tiếc...Thanh xuân không chờ đợi ai, và trong trái tim mỗi người thanh xuân giống một cuốn phim ngắn đầy khung bậc cảm xúc.…
Nhật ký mỗi ngày (tạm thời là thế, chắc ko viết được mỗi ngày đâu, nhưng sẽ cố gắng) của một người chưa viết lách nghiêm túc bao giờ, trừ mấy bài làm văn hồi đi học. Viết để lưu giữ lại những cảm xúc chông chênh, lộn xộn của tuổi 24. Viết để trải lòng với người lạ, vì chẳng dám thổ lộ với người quen (rồi mong một ngày "lổi" tiếng khửa khửa). Hết rồi, mô tả truyện có nhiêu đó thôi vì truyện có nhiêu đó thật^^!!…
Anh à, anh có biết không rằng em đã quen rồi: chiếc ghế này, chiếc bàn này, căn hộ này, cuộc sống này và cả nỗi cô đơn của em nữa.Tất cả mọi thứ, em đều quen thuộc lắm anh ạ.Em đã quen với cuộc sống mỗi ngày thiếu vắng anh.Em đã quen với cuộc sống một mình không người bầu bạn anh ạ.Thế nhưng, nó không có nghĩa là em không chờ đợi một người có thể nắm tay em, trao cho em một nụ hôn mỗi khi thức dậy, trao cho em một chiếc ôm ngọt ngào đầy ấm áp từ sau lưng hay trao cho em một bờ vai mỗi khi em mệt mỏi, mỗi khi em buồn anh ạ.Vương Tử Kiệt, em không cần biết rằng liệu có phải bởi chính sự kiêu ngạo trong chữ " Vương " của anh hay không mà cớ sao anh không thể một lần nói yêu em?Vương Tử Kiệt, nói đi anh, liệu anh có yêu em hay không?…
TRƯỚC MẮT LÀ ĐẠI DƯƠNG!(Sau lưng là Biển Cả!)Có những thứ chỉ khi mất đi ta mới nhận ra nó quan trọng đến nhường nào...Quá khứ - dù thời gian có bào mòn thì vẫn không thể vùi lấp được. Chỉ là, trong lòng sẽ vơi đi những nỗi day dứt khi hồi tưởng lại. Người ta gọi đó là hoài niệm...Đời người - dù có đi đến chân trời góc bể - cuối cùng cũng là để gặp được người mình yêu thương~Thế nhưng... giữa muôn trùng Đại Dương ... ... Dẫu có gặp biết bao nhiêu con người Nhìn thấu bao nhiêu mảnh đời ...Thì ta vẫn thấy rằng: Thực ra , mình vẫn Cô Đơn!----- Trước mắt là Đại Dương - Sau lưng là Biển Cả! ------Ciu Mómm…
Đa cảm với tất cả mọi thứ hay vô cảm với bất cứ điều gì, thế nào sẽ tốt hơn?Sau vụ tai nạn xe hơi, Samantha Herring luôn cảm thấy đau đớn, không chỉ do chấn thương ở chân, mà còn từ cái chết của người mẹ khiến gia đình cô chìm vào trầm cảm và tuyệt vọng không lối thoát. Nhưng từ khi Sam gặp Eliot, một kẻ cô độc liều lĩnh học cùng trường và có một bí mật - cậu không thể cảm nhận được sự đau đớn, giữa hai người đã hình thành nên một "mối quan hệ kì lạ" khó có thể lí giải được....Author: Laura TimsNgười dịch theo Nhà xuất bản Thanh niên: Phi Yến…
Đây không phải truyện tiểu thuyết đơn giản chỉ là tôi lưu lại những giấc mơ của mình. Khoảng thời gian đăng là 2025 nhưng những câu chuyện có thể là cũ của năm 2022 đến thời điểm hiện tại.Tuy chỉ là giấc mơ nhưng đau buồn có, sợ hãi có, hạnh phúc có hay thậm chí chỉ là những thứ linh tinh.…
Cuộc sống là một câu chuyện dài mà con người chúng ta, ai ai cũng muốn mình là nhân vật chính. Đôi khi, họ muốn mình là một nàng công chúa kiều diễm đi tìm cái gọi là "tình yêu đích thực". Hoặc đôi khi, họ muốn mình trở thành một chàng lãng tử phiêu bạt hạnh phúc... Còn...tôi...Tôi chỉ muốn làm một con kiến đen bé nhỏ, thường được bụi cây che khuất khỏi con mắt của những đọc giả, đang chăm chú vào cảnh hoàng tử phi nước đại đi cứu công chúa, hay cảnh nàng đang than khóc gần bụi cây mà trong đó ẩn chứa một chú kiến... Và tôi luôn muốn được kết thúc cuộc đời mình, bằng một câu: " Con kiến đen cô độc bị giẫm chết, bởi cỗ xe ngựa đưa công chúa và chồng chưa cưới của nàng về lâu đài sống hạnh phúc mãi mãi..."…
Chỉ là một chút muộn phiền trong lòng rồi sẽ trôi về đâu, sẽ dạt về đâu. Và đến khi nào nơi đáy lòng mới bớt cô quạnh. Trái tim rỉ máu, ướt đẫm, loang lổ lên cả thân thể, chẳng thể lau sạch, chẳng thể chữa lành. Đôi chân mệt mỏi, rã rời, từng bước đi là từng bước chân nhuốm đỏ trên nền gạch lạnh. Rồi lại chẳng biết tìm ai để tựa vào,...cuối cùng, cũng chỉ có bản thân, tự gặm nhấm lấy nỗi buồn, tự ôm lấy con tim nát vụn và lạnh lẽo đến thấu xương khi bóng tối lùa vào phòng, trong từng đợt gió lạnh.À, tôi chỉ muốn nói một điều. Nếu các bạn đã đọc và thấy câu chuyện của tôi đủ hay, xứng đáng với bình chọn của bạn thì tôi thực sự cảm ơn rất nhiều. Mong được lời góp ý từ các bạn, để giúp lời văn trở nên mượt mà hơn. THẬT SỰ CẢM ƠN RẤT NHIỀU!!! Nếu bạn muốn lấy một trích đoạn hãy nhắn với tôi, tôi sẽ cân nhắc và trả lời bạn. Cảm ơn đã đọc.…
Author: Trần Hoàng Trâm"...Em không biết. Đôi khi, em cũng muốn có một ai đó dành riêng cho mình. Em muốn nắm tay người đó đi trên phố. Ăn tối cùng nhau. Ôm nhau ngủ. Bình yên. Thân thiết và giản dị. Đôi khi em cũng thấy sợ sự cô độc. Tình yêu là một thứ gì đó vừa giản dị vừa điên rồ. Tình yêu của chúng ta ở ngưỡng nào?Chúng ta có cần phải nói rằng chúng ta yêu nhau không? Em nghĩ là không cần. Cuối tuần café vẫn thơm, con nắng vẫn vàng ươm nơi góc phố. Cuối tuần, anh vẫn ngồi cạnh và nghe em nói. Có đôi khi em đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Em thấy tình mình còn gầy và chiếc hôn còn ngọt!"…
Tên truyện: Dao Đài XuânTác giả: Hoàn Tử Sao Phạn Tình trạng: Đang lết.Editor: Hoài CátThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Báo thù , Hào môn thế gia , Cẩu huyết , Cung đình hầu tước , Lôi , Ngược tra , Cường thủ hào đoạt , Mary Sue , Thị giác nữ chủ---[ GIỚI THIỆU ]P/s: Bấm vào trong chương để xem full văn án!![ Hai đời quân chủ cường thủ hào đoạt, có tình tiết vua đoạt thê tử của thần. ]Trịnh Ngọc Khánh xuất thân nhà nghèo nhưng bởi vì có dung mạo xinh đẹp nên được sứ giả hoa điểu đang tìm kiếm mỹ nhân chọn trúng. Mười năm tuổi, nàng vào cung tuyển tú, tân khoa trạng nguyên vừa gặp đã thương.Một bài thơ tình < Chá Cô Thiên > trở nên đắt giá khắp Trường An, kim thượng lúc bấy giờ coi đó là một giai thoại đẹp, đặc biệt tứ hôn. Ai ngờ ở đại điện một cái nhìn thoáng qua lại khiến cho lòng vua xao động liền nổi lòng tham cướp đoạt, chiếm mỹ nhân làm của riêng.*Năm thứ năm, nàng làm quý phi, tân quân lên ngôi phụng theo di chiếu tôn nàng làm hoàng thái hậu. Từ ngoại thất của thiên tử cho đến hoàng thái hậu mẫu nghi thiên hạ, nàng chỉ mất vỏn vẹn sáu năm. Dưới bậc thềm ngọc, người chồng ngày xưa nay đã trở thành tể tướng, không hề lộ ra một chút sơ hở nào trước mặt hoàng đế. Duy chỉ có khoảng khắc đối diện với hoàng thái hậu, y có hơi thất thần một lát.Trịnh Ngọc Khánh gần như muốn rơi lệ, bàn tay dưới ống tay áo lại bất giác bị người nắm chặt.Tân quân có vẻ bề ngoài xuất chúng, mười hai viên ngọc trên đỉnh đầu khẽ lắc lư, nét mặt ôn hòa mang theo ý cư…
nàng, Lãnh Thiên Tuyếtdung mạo phi phàm, nhất cố khuynh thành tái cố khuynh quốc, đệ nhất tuyệt sắc giai nhânnàng võ công cái thế, anh linh bất phàm, trong mắt không chứa đựng bụi bặm thế giannàng vì chữ tình mà vạn kiếp bất phục, tê tâm liệt phế hắn, Tề Phongma mị tuấn dật, mỹ nữ khắp nơi đều quỳ dưới chân hắnvạn dặm giang sơn, mỹ nhân cầu tình , thủ đoạn độc ácphân đoạn" tại sao lại đối xử với ta như vậy, " nàng"xin lỗi, giờ nàng ấy cần sống chỉ có thể hi sinh nàng" hắnhỏi trên đời có ai lại đi dâng nữ nhân của mình cho huynh đệ, hảo hào phóng " từ lúc ngươi đưa ta cho chàng, thì ta đã là người của chàng, đồng sinh cộng tử" nàng"ta đưa nàng cho hắn vì bất đắc dĩ , quay về bên ta có được không" hắnquay về, vậy nổi nhục lãnh cung, đứa con đã mất, đêm mưa tầm tã, hủy diệt gia môn ai thay nàng hận, nàng oántruyện này có ngược , có sủngđôi khi rất đau lòng…
Cuốn truyện này là một hành trình đi qua những ngày lặng lẽ, từng chút một lớn lên, từng chút một tổn thương, từng chút một học cách sống vừa đủ - và yêu vừa đủ.Từ những năm tháng tuổi trẻ ở Phan Thiết, một chàng trai tên Tính đã bước vào đời với những vết xước không ai nhìn thấy: một tuổi thơ giữ khoảng cách với người cha, một biến cố cờ bạc khi vừa hai mươi, và một mái nhà không còn trọn vẹn sau ly hôn.Rồi Vy xuất hiện. Không phải như ánh sáng thay đổi mọi thứ, mà như một nhịp thở mới. Mối tình ấy không ồn ào, nhưng đi được một đoạn thật dài, qua cả những ngày yêu xa, những hiểu lầm, lệch nhịp, rồi lại nắm tay nhau mở một tiệm nhỏ, sống tiếp.Chúng tôi gọi cuốn truyện này là "Thở Một Chút", vì đôi khi, giữa những tháng năm mệt mỏi, chỉ cần ai đó chịu đứng cạnh mình và cùng thở thôi - cũng là một cách sống rồi.…
Độc Nham Nham 15 tuổi, một thiếu niên trầm cảm. Mát tóc đen, khuôn mặt hơi giống mẹ, đôi mắt phượng thừa hưởng từ cha, lông mi hơi dài, thể chất bình thường. Bị di chứng náo loạn từ năm 7 tuổi. Lên tròn mười tuổi, cậu ta nói: "Lũ dối trá." khi cậu ta nhìn những đứa trẻ được đặt những nụ cười trên khuôn mặt ấy, cậu ta cố gắng thích ứng "thực tế" của thế giới này, mỉm cười giả dối. Mười hai tuổi, cậu ta nói với cha mẹ mình, "Con muốn chuyển trường." Cả hai người khó xử nhưng không chấp nhận. Vì thế cậu ta vẫn phải tiếp tục học ngôi trường đó. 14 tuổi, cậu ta bị bắt nạn. Cơ thể trở nên ốm yếu. Mẹ cậu ta nhìn rồi khóc, liên tục nói từ "xin lỗi". Cậu vẫn nhìn mẹ mình. Đôi mắt cậu ta không biết từ lúc nào đã trông như mất đi sự sống. Cha cậu quyết định "chuyển trường cho cậu" nhưng lần này cậu ta nói "Con không muốn đi học nữa. Mẹ cậu ta hỏi "tại sao" nhưng cậu ta không trả lời. Cậu vẫn bị cha mẹ ép đi học. Đến 15 tuổi, vì trường quá xa nên cậu phải sống với ông bà. Còn ba mẹ tiếp tục công tác. Lần này cậu ta chọn "không cần ai cả", muốn che lấp đi tiếng của xung quanh, chỉ lấy "âm nhạc" để lấp đầy lõ hổng. Không cần ai...Author -Tiểu Hạt Dẻ 🌰 desu~!🍃🍃🍃…
Vương Thư An là một cô gái năm nay vừa tròn 15, xuất thân trong một gia đình bình thường, từ nhỏ được sống cùng với ba mẹ và 2 người anh trai. Nhưng cuộc sống lại không dễ dàng với cô gái nhỏ. Lưu Trạch Minh- một chàng trai 17 tuổi, là bạn thanh mai trúc mã với Thư An, gia đình anh cũng thuộc hàng khá giả, từ nhỏ vì sinh khó nên mẹ anh đã ra đi lúc anh mới chào đời.Ngô Bạch, chàng trai 18 tuổi, vì nhập học trễ mất 1 năm nên giờ làm bạn chung với Trạch Minh. Anh sống cùng với em gái cách anh 10 tuổi, ba mẹ bận đi công tác khá xa nên một năm về nhà chẳng được mấy khi. sở dĩ truyện có tên "Khi cô đơn em nhớ về ai?" là cái tên sẽ gắn liền với cuộc đời Thư An, cô gái khá là "overthinking", luôn suy nghĩ sự việc theo chiều hướng tiêu cực nhưng bọc ngoài là vẻ đẹp xinh xắn, trên môi luôn nở nụ cười, luôn mang lại tiếng cười cho mọi người xung quanh, là một cô gái năng lượng mà khó có ai nhận thức được đây là cô gái có dấu hiệu của trầm cảm. Em luôn cảm thấy cô đơn mỗi đêm, về đêm em sẽ vào góc phòng, tắt hết đèn, chỉ còn le lói ánh sáng của bóng đèn điện ngoài đường chiếu vào, em bắt đầu nhớ về kí ức xa xưa, nhớ về những người từng làm em vui, làm em buồn, em khóc, và kể cả nhớ về anh- một người em rất thương...…
Người kéo xe lặng lẽ dò dẫm theo con đường núi âm u, nơi cây cối rậm rạp phủ kín lối đi. Bỗng anh khựng lại, hình như vừa thấy điều gì đó giữa lùm cây tối. Nhưng "Chát!" - một cái tát giáng xuống, kèm theo tiếng quát tháo, xỉ vả của những người kéo xe khác đã kéo anh trở về thực tại. Họ mắng chửi không tiếc lời, coi thường, đánh đập anh như trút mọi cay nghiệt.Anh không đáp lại, cũng chẳng tỏ thái độ. Nhẫn nhịn. Lại cúi đầu gồng mình kéo chiếc xe nặng trĩu đầy hoa. Vết đau còn âm ỉ, nhưng đôi chân vẫn bước. Đoàn xe tiến vào lễ hội, nơi tiếng nhạc rộn ràng, ánh đèn rực rỡ, và những người múa hát đang rạng rỡ trong tay cầm những cành sen hồng.Giữa khung cảnh tưng bừng ấy, anh chợt bắt gặp một ánh mắt. Từ xa, một tiểu thư đang nhìn anh, cái nhìn dịu dàng mà xót xa. Hai ánh mắt chạm nhau. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như chậm lại.Rồi tiếng gọi giục giã vang lên, nhắc anh đang chậm trễ công việc. Người kéo xe quay đi, không nói gì, không ngoái lại. Anh không biết rằng, chỉ một ánh mắt ấy thôi, sau này sẽ gieo nên một mối lương duyên vừa đẹp, vừa day dứt cho cả hai người.…
Title: Đồng dạng cô đơn (Nam nhị gặp gỡ - cuộc gặp gỡ của hai chàng trai)Category: Five fingers, I miss YouAuthor: Viết viết viết chơiPairing: Yoo In Ha x Harry Borrison(Kang Hyung Joon) (InHarry)Gengre: SAPG: 15+Status: Bản gốc - Complete/ Bản edit - CompleteNote: là fanfic của hai nhân vật của hai vai diễn hai diễn viên Yoo Seung Ho và Ji Chang Wook.Về tên fic: tên fic vốn dĩ là "nam nhị đích giải cấu công thị giác" dịch nôm na là "Hai chàng nam thứ và cuộc gặp gỡ bất ngờ đầy máu lửa" gọi tắt là nam nhị gặp gỡ -_- cuộc gặp gỡ của hai chàng trai 😥 tớ lấy tên "đồng dạng cô đơn" - câu nói về hai người bọn họ thay cho tên ficHai người bọn họ, một cố chấp một điên cuồng, đều đã từng trải qua đau khổ, nếu như không gặp nhau, có thể bọn họ đều sẽ mất đi can đảm để yêu thương ai đó, nhưng vì họ đã thấy nhau, bọn họ vốn dĩ tồn tại những khiếm khuyết, cũng vì những khiếm khuyết khiến họ không hoàn hảo đó, họ khiến đối phương trở thành một chỉnh thể hoàn hảo…
【 văn án 】Khi Hạ Tử Hiên mang theo song bào thai đệ đệ đi theo mẫu thân lễ Phật trở về, nhìn đến đích đó là thứ tỷ Hạ Vũ Hà đĩnh mang thai đích bộ dáng.Nửa năm lúc sau, Hạ Tử Hiên thu hoạch một đóa Tử Vi hoa.Nguyên bản, đem đệ đệ dưỡng thành, thuận tiện điều · giáo · điều · giáo tỷ tỷ cùng chất nữ đích cuộc sống quá thật sự thích ý. Không nghĩ tới Tiểu Hoa nhi không an phận, thế nhưng chạy đến kinh thành đi tìm phụ.Vì thế, Hạ Tử Hiên cùng NC đích chiến đấu như vậy rớt ra mở màn.PS: vì mọi người đích thẩm mỹ xem, mỗ đêm đem lão Long phản lão hoàn đồng bảy tuổi, chớ trách ( nếu không thỉnh tự hành tưởng tượng năm mươi tuổi đích lão nhân cùng hơn hai mươi tuổi đích mỹ thanh niên nói thương yêu đích cảnh tượng, cạc cạc cạc cạc )Tân Hoàn Châu nhiệt bá chính hàm, mỗ đêm hy sinh cái tôi thành toàn tập thể, mang theo độc giả đàn ngu ngu quân, CM quân, S·M quân khiêu chiến tân Hoàn Châu tam bộ khúc. Kết quả khiêu chiến thất bại, hai tập mà thôi, tập thể bại lui. Tất cả bất đắc dĩ, chỉ phải dẫn mọi người ôn lại cũ Hoàn Châu. Hoan nghênh quảng đại nhìn quan quang lâm, thỉnh tự bị đồ ăn vặt, chớ dùng ẩm phẩm, vừa thấy Hạ Vũ Hà nàng đệ đại chiến NC, nhị nhìn NC long biến thân da trâu đường, tam nhìn mỗ đêm khuynh tình hộc máu.Nội dung nhãn:Tìm tòi mấu chốt tự: diễn viên: Hạ Tử Hiên, Càn Long ┃ phối hợp diễn: Hạ Tử Dạ, Hoàn Châu chúng ┃ cái khác: tân Hoàn Châu, ngược NC…
Người Ninh Duyệt Hề yêu thời thiếu nữ là Tần Tuân yêu đến không thể tự kiềm chế được, công khai truy đuổi hắn, đến khi mà nàng cho rằng chính mình rốt cuộc có được tình yêu của hắn, lại là lúc hoa trong gương trăng trong nước, mọi thứ trở thành ảo ảnh. Khi tin tức hắn cùng người khác thành hôn truyền đến tai nàng, nàng liền xoay người gả cho người khác, ngươi nếu vô tình ta liền bỏ.Nhưng mà, người nam nhân này làm hết thảy lại là vì báo huyết hải thâm thù, vào lúc hắn báo xong thù, dẫm lên vô số hài cốt, ngồi lên ngôi vị chí cao vô thượng là lúc trong lòng lại trở nên cô tịch, lúc nào cũng nhớ mong nàng.Vì thế, hắn không màng nàng đã thành thân, sử dụng thủ đoạn tàn nhẫn lại ti tiện, bức ép nàng vào cung, đêm đó mưa sa gió giật đùng đùng, nàng cả người bị mưa xối ướt đẫm quỳ trước mặt hắn, hắn hỏi: "Có thể tượng tượng đến minh bạch sao?"Nàng nói: "Suy nghĩ cẩn thận, chỉ cần Hoang thượng thả phu quân của thần phụ, thần phụ nguyện hầu hạ Hoàng Thượng suốt đời"Lúc sau cứu được người ra, Ninh Duyệt Hề thử quá chạy trốn, lại bị nam nhân bắt về, càng thêm phát rồ khống chế nàng. Sau lại nàng học ngoan, bắt đầu lấy lòng hắn, đem hắn dỗ đến vui vẻ thoải mái, rốt cuộc chờ đến nam nhân đối nàng thả lỏng cảnh giác, nàng trong một đêm biến mất mai danh ẩn tích.Ngày nọ, vào mùa đông khắc nghiệt, nam nhân rốt cuộc tìm được nàng..…