Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- Đã có can đảm để yêu rồi thì hãy cứ lấy hết can đảm đó để mà đối diện sau khi chia tay đi. Để rồi khi giông gió qua đi, chắc chắn là bình yên sẽ trở lại. Con tim đã từng chịu nhiều thương tổn, theo thời gian những vết đau đó chắc chắn nó sẽ lại lành.…
Tác giả: Bình Hoa Cơ Động.Ngôn tình, trinh thám, khoa huyễn, sủng ngọt, 1vs1, HE, Tố Tich phối hợp diễn 'loạn thất bát tao' diễn viên phụ.Ngày hôm đó, anh đỏ mặt nói với cô, trong ánh mắt là sự diệu dàng kiên định: -Tố Tích, anh đủ tuổi kết hôn rồi!Nói với cô là một sự khẳng định, cũng là hứa hẹn, chỉ là khi nhớ lại thời điểm người ta rút máu thịt từ cơ thể của anh ra, cô vẫn biết anh cũng giống như cô, kiên cường giành cho cô, yếu ớt giữ lại một mình gặm nhấm.- Chúng ta khác nhau mà lại giống nhau, nếu em không ở bên anh, ai cũng không thể!…
Chỉ là một chút muộn phiền trong lòng rồi sẽ trôi về đâu, sẽ dạt về đâu. Và đến khi nào nơi đáy lòng mới bớt cô quạnh. Trái tim rỉ máu, ướt đẫm, loang lổ lên cả thân thể, chẳng thể lau sạch, chẳng thể chữa lành. Đôi chân mệt mỏi, rã rời, từng bước đi là từng bước chân nhuốm đỏ trên nền gạch lạnh. Rồi lại chẳng biết tìm ai để tựa vào,...cuối cùng, cũng chỉ có bản thân, tự gặm nhấm lấy nỗi buồn, tự ôm lấy con tim nát vụn và lạnh lẽo đến thấu xương khi bóng tối lùa vào phòng, trong từng đợt gió lạnh.À, tôi chỉ muốn nói một điều. Nếu các bạn đã đọc và thấy câu chuyện của tôi đủ hay, xứng đáng với bình chọn của bạn thì tôi thực sự cảm ơn rất nhiều. Mong được lời góp ý từ các bạn, để giúp lời văn trở nên mượt mà hơn. THẬT SỰ CẢM ƠN RẤT NHIỀU!!! Nếu bạn muốn lấy một trích đoạn hãy nhắn với tôi, tôi sẽ cân nhắc và trả lời bạn. Cảm ơn đã đọc.…
Ai cũng có kí ức của riêng mình. Em luôn tự hỏi tại sao ông trời lại mang đến cho em một kí ức buồn đến vậy ? Em đã từng muốn vứt bỏ kí ức của mình. Giữ nó làm cái gì khi nó chất chứa toàn đau buồn và tổn thươngNhưng em đã không làm được vì em nhận ra rằng sau những kí ức đau buồn và tổn thương còn có những kí ức của hạnh phục. Rồi một ngày nào đó tất cả sẽ trở thành kỉ niệm và em sẽ đủ can đảm để đối mặt với những quá khứ, những kí ức đó. Những đau buồn những tổn thương ngày trước sẽ không còn làm em cảm thấy day dứt nữa. Em phải cảm ơn ông trời đã cho em những kí ức đó em sẽ giữ nó mãi bên mình vì nó là duy nhất, vì nó là đáng giá.➡đây là một câu chuyện tôi chưa bao giờ kể. Nếu ai vô tình đọc nó, xjn một lần cảm ơn về tất cả:))…
chủ yếu nói về những sự việc trong đời tôi, những suy nghĩ của tôi, những hành động của tôi,.. Tôi nhớ về cái gì thì tôi viết cái đó, nên truyện tôi viết mang tính tự phát, không theo trình tự nào.…
Trong bối cảnh Trung Cổ tăm tối, nơi lằn ranh giữa số mệnh và lời nguyền mong manh như lưỡi dao sắc, Patrick-một đứa trẻ sinh ra mang dị tật quái lạ, bị coi là điềm gở và bị chính gia đình chối bỏ-đã dấn thân vào hành trình tìm kiếm ý nghĩa tồn tại của bản thân. Cậu lớn lên trong sự lạnh lùng, cô độc và nghi kỵ, nhưng cũng nhờ đó mà rèn luyện được sức mạnh, ý chí và trái tim sắt đá.Trên con đường trưởng thành đầy đau thương và máu lửa, Patrick đối mặt với sự phản bội, chiến tranh và cả những cảm xúc con người đầu tiên lấp lánh giữa địa ngục-một ánh sáng nhỏ nhoi mang tên Delicâ. Giữa biển cả mênh mông và mưu đồ đẫm máu, cậu buộc phải lựa chọn: khuất phục số mệnh hay vùng lên nắm giữ vận mệnh bằng chính đôi tay nhuốm máu của mình?Một câu chuyện về định mệnh, sự cô độc, lòng dũng cảm và khát vọng sống còn-nơi mỗi vết sẹo đều là minh chứng cho sự tồn tại.…