[Người tình ánh trăng] Buông tay.
"Nếu như chúng ta ở hai thế giới khác nhau...thì ta sẽ đi tìm nàng. Soo của ta!"Cuộc sống không có tình cờ, mọi thứ đều có nguyên do của nó. Liệu ta và chàng gặp lại nhau, có hay không hai chữ hạnh phúc?…
"Nếu như chúng ta ở hai thế giới khác nhau...thì ta sẽ đi tìm nàng. Soo của ta!"Cuộc sống không có tình cờ, mọi thứ đều có nguyên do của nó. Liệu ta và chàng gặp lại nhau, có hay không hai chữ hạnh phúc?…
Đời Đời Kiếp Kiếp Thái Sơn ta vẫn chỉ yêu huynh…
Chỉ là một vài chuyện lặt vặt thôi Thiệc đó…
Đôi khi thương nhưng không phải muốn nói là nói được..nên tôi chọn im lặng, thà bỏ lỡ còn hơn..!…
Kết buồn vì yêu không thể đến!…
từ khi yêu em, thế gian vương đầy sắc hoa tới nơi chân trời ta vẫn hằng mơ…
"em gấc là iu anhh" 🎀…
Thể loại: 1x1,TÌNH TRAI, yêu sâu sắc, gương vỡ lại lành, đời thường, từ niên thiếu đến trưởng thànhNhân vật chính: Bảo Ngọc x Nam KhaVăn án: Bảo Ngọc, một cậu chàng mắc " chứng ghét mưa", mỗi lần trời đổ mưa là cậu lại bực dọc đâu đâu như hội chị em đến tháng vậy. Cứ ngỡ cuộc sống sẽ mãi bị ông trời đọa đày như thế, nhưng, tất cả đã đổi khác, khi cũng chính từ cơn mưa, cậu đã tìm ra và chạm đến những hạt nắng ấm áp nhất nhân gian... " Tớ mượn cậu một cơn mưa, được không? Đừng lo, không để cậu thiệt đâu... Lấy cả cuộc đời tớ trả nhé?"Chủ đề: Không có ngày mưa nào là không tạnh. Yêu những ngày nắng và đừng ghét những ngày mưaCá có lời muốn nói: Đứa con tinh thần đầu tay, mong người có duyên đến sẽ ở lại. Tiếp nhận mọi góp ý, không tiếp lời miệt thị, công kích. Mong mọi người có trải nghiệm vui vẻ…
[p1] Cô và anh là thanh mai trúc mã đồng thời cũng là bạn thân của nhau. Cả hai đều thích thầm đối phương nhưng sợ nói ra sẽ bị từ chối nên đều dấu kín không cho đối phương biết. Cho đến một hôm, cô giận anh:- ''Mày đi theo t làm gì? M đi với con nhỏ hoa khôi hôm trước tỏ tình với mày đi''.- "Mày đang ghen à???''- "Ai bảo tao ghen chứ!". Cô đỏ mặt quay sang hướng khác không để ý đến anh- " Vậy sao mặt m đỏ vậy " . Anh trêu chọc cô- " Thì.....thì......". Cô trả lời ấp úng - " Thì...thì làm sao" mặt anh lưu manh hỏi cô- " Thì....thì.....thì tao thích mày được chưa??". Nói xong cô bỏ chạy. Chưa được mấy bước thì bị anh bắt được. Anh áp sát cô vào tường, mặt nham hiểm :- " Tao cũng thích mày. Tốt nghiệp xong t sẽ tỏ tình, đại học xong mình kết hôn nhé bà xã" Anh và cô trao nhau nụ hôn ngọt ngào....... --------5 năm sau ----------[ Còn tiếp ]P/s: Lần đầu viết. Dân ngôn cho em xin ít nhận xét ạ.…
Chốn khuê phòng ánh đèn hiu hắt, hỏi người quân tử uống rượu lòng buồn tại sao? Mà ta nghe vương vấn đoạn tình trường. Dẫu biết xa chàng lòng thiếp đã chẳng dỗ dành, cớ sao nước mắt không ở yên trên khóe mi?Cuối đông chàng đến rừng hoa lê phơi xác trắng, thiếp quay về ủ rũ nối gót chân.Tiếng đàn chầm chậm thảy âmCung buồn để thiếp cung trầm chia haiSương rơi dẫu biết ngắn dàiMà không thể biết lòng ai ai sầu?Trăng treo một nửa trên đầuNửa rơi xuống nước lặn sâu đáy hồ.Chàng đi xây dựng cơ đồLòng em muốn vỡ đâu ngờ hôm nay?…
Cô hỏi anh:- Tiền với em ai quan trọng hơn? Anh nói em nghe đii ? Anh nhìn cô không cảm xúc vẵn giữ nguyên tâm trạng lạnh lùng ánh mắt vô cảm thốt ra câu nói khiến cô nghẹn ngào vô cùng.- Tiền. ♥♥Cô là một người con gái không xinh cho lắm không giỏi giang nhưng hoạt bát nhanh nhẹn Còn anh là một người con trai đối với cô mà nói anh như cuộc sống vậy. Anh rất đẹp trai trắng khuôn mặt lạnh lùng đi qua chỉ liếc nhìn cô một cái rồi rời đi. Anh thật phũ phàng thờ ơ trước sự theo đuổi của cô. Khiến cô khóc rất rất nhiều mà anh không hề hay biết.Vì anh cô đã khép lòng mình trước sự rung động với bất kìa ai hi sinh tuổi thanh xuân tin rằng một ngày nào đó anh sẽ rung động. .....Cô không thể hiểu nổi đối vs anh cô là gì?♥♥♥…
hơi ảo và nhạt-lần đầu viết truyện…