Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Người đi người ở, không quan trọng người là ai, chỉ mong chúng ta lưu luyến lại nơi đây, trong khoảnh khắc này."Một nơi để tớ có thể viết về OTP của bản thân, chỉ có ngôn thôi. Tất cả đều là tâm huyết mình bỏ ra nên đừng mang đi đâu khi chưa có sự cho phép.Hãy thưởng thức với tâm thế thoải mái nhất và mong đừng ai đục thuyền nào dưới mọi hình thức nha.…
- KHI THIÊN THẦN ĐƯA TAY -Khi con người gục ngã trước hào quang to lớn của chính mình thì cũng là lúc họ mong cầu, ước nguyện một thế lực thần thánh có thể xuất hiện và đưa tay ra cứu lấy linh hồn đang yếu dần đi của họ. Phurich đã từng và đang có tất cả nhưng chính bản thân không còn cảm giác tin vào người, vào vật và vào những điều sẽ xảy ra trong tương lai, anh không còn cảm xúc mong cầu và hy vọng. Phurich thật muốn chết đi.Khi này chỉ hệt như một người phàm tục rơi xuống vực thẳm không rõ tên. Không chút ánh sáng chiếu rọi.Ann, một cô gái vừa đến Thái Lan, cô có tài năng và sự thuần khiết hiếm có. Mọi người gọi cô là "thiên thần giáng thế" hay "hiện thân của ánh sáng".Tối đó. Trời đen có đầy pháo giấy đủ các sắc màu. Có một bức ảnh chấn động giới giải trí. Thiên thần đưa tay cứu rỗi một người.Một sự khởi đầu từ sự cứu rỗi.Một người mang trong tim đầy vết xước rỉ máu.Một người xuất hiện mang sự ấm áp để chữa lành.…
Thanh và Ri đan tay vào nhau, Ri cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay cậu tỏa ra, như nắng mùa hạ làm tan lớp tuyết mỏng phủ lên trái tim bé nhỏ của cô, từng khớp ngón tay, từng cử động nhẹ nhàng cũng khiến Ri thổn thức.Ri tựa đầu lên vai Thanh, để hơi ấm của cậu bao quanh mình. Không cần lời nói ngay lúc này, Ri đã tưởng tượng viễn cảnh hai đứa cùng nhau già đi......Ngày đăng: 08/06/2026Đăng ở Wattpad và Rookies.vnTeenfic, thanh xuân vườn trường, đời thường,...Tác giả: Lục HaẢnh bìa: Lục Ha…
Năm mười hai tuổi, "con ngoan trò giỏi" Võ Giai Thương từng cố tình làm sai bài thi để thỏa cái "ngông ngầm" của tuổi nổi loạn và thành công vào lớp "bình dân" đúng như mong muốn. Tại đây cô, cuộc đời để cô gặp gỡ một "ánh mặt trời rực rỡ" mang tên Lý Ân. Ngày đó, có một cô bé mang trong lòng chiếc tâm tư nhỏ, thường xuyên giấu mình sau mặt bàn gỗ, lặng lẽ, chậm rãi mà yêu thầm một chàng trai có đôi mắt sâu thẳm khiến cả thanh xuân của thiếu nữ bừng sáng.Mười hai năm sau, Võ Giai Thương giờ đây đã trở thành nữ kiến trúc sư trẻ tài năng, mang nhiều hoài bão và thành tựu đáng tự hào. Cô gái ấy cuối cùng đã mạnh mẽ dồn hết một lần quyết tâm, dùng sự kiên trì của đời người để xây dựng "công trình tình yêu" với anh. Tiếc là đổi lại... thứ cô nhận được là một cái kết ê chề đến thảm hại cùng cực. Võ Giai Thương chọn rời đi, mang theo trái tim đã vỡ vụn thành nhiều mảnh.Năm năm biệt tích, cả hai không một liên lạc, họ gặp lại nhau khi những vết sẹo đã đóng vảy.Liệu một bản vẽ đã từng sai số ngay từ nét bút đầu tiên, có thể dùng cả đời để sửa lại cho hoàn hảo?Note: Truyện "Thương Thương Ân Hận" được lấy cảm hứng từ một câu chuyện có thật nhưng có sự thay đổi một số chi tiết để phục vụ cho mạch truyện.…
Ngày 1/1/2032, mạng xã hội vô cùng bàng hoàng và thương tiếc trước thông tin một cảnh sát phòng chống ma tuý hy sinh khi thực hiện nhiệm vụ.Anh bị đánh đập, tra tấn một cách dã man, không chỗ nào trên cơ thể lành lặn.Tổ quốc mất đi một người hùng, chàng trai với trái tim đầy máu và công lý hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.Nhưng đối với Nguyệt, dường như cả thế giới đã sụp đổ kể từ giây phút cô nhìn thấy thi thể anh.Chứng co thắt ngực hàng đêm, căn bệnh trầm cảm là minh chứng rõ nhất rằng cái chết của anh là bản án nặng nề đối với cô đến thế nào....Ngày 8/2/2040"Nữ doanh nhân nổi tiếng Đào Vũ Nguyệt qua đời ở tuổi 35.""Nguyên nhân từ đâu khiến nữ nghệ sĩ sở hữu hàng triệu fan đưa ra quyết định đau thương như thế?""Cố nghệ sĩ Đào Vũ Nguyệt nhảy từ tầng 18 để kết liễu cuộc đời."Cô gái rực rỡ trên sân khấu, tài giỏi được người người ngưỡng mộ đã hoàn toàn gục ngã. ..."Hãy cứ vững tin vào Đức Phật, nếu còn duyên nợ, ắt có ngày gặp lại. Duyên đã đứt, có cưỡng cầu cũng chỉ cầu được nghiệt duyên.""Bọn con có thể gặp nhau thật sao?""Kiếp trước là lương duyên đứt đoạn, kiếp này tùy duyên do số, đủ đức sẽ gặp lại nhau."LƯU Ý: 1. Mọi sự việc, con người trong truyện đều là giả tưởng, không hề có thật, thiết lập nhân vật còn có thiếu sót. Mong mọi người có thể góp ý để mình có thể chỉnh sửa lại để truyện được hoàn thiện hơn ạ.2. Có yếu tố bạo lực ở một số chương, không khuyến khích, cổ xúy mọi người làm theo.…
Utopia, hay địa đàng, là địa điểm tọa lạc tại nơi không xác định. Là nơi ta lần nữa nhìn thấy trời xanh cao vời vợi và là nơi ta ngả đầu trên mặt cỏ xanh mơn man.𝘜𝘵𝘰𝘱𝘪𝘢 của chúng ta, nơi tồn tại đến vĩnh hằng, nơi không ai có thể tổn thương chúng ta một lần nữa."𝘐 𝘩𝘢𝘷𝘦 𝘴𝘦𝘦𝘯 𝘺𝘰𝘶 𝘪𝘯 𝘰𝘶𝘳 𝘜𝘵𝘰𝘱𝘪𝘢, 𝘮𝘺 𝘥𝘦𝘢𝘳..."…
Truyện lấy bối cảnh tại Bắc Ninh, nơi mình sinh ra và lớn lên. Cụ thể hơn là THCS Yên Phong - ngôi trường cấp 2 trọng điểm của huyện Yên Phong thuộc địa bàn tỉnh Bắc Ninh. ***" Tôi thích cậu."" Đối với tôi, trong tình yêu, không là duy nhất thì đừng là gì cả. Cậu hiểu chứ?"" Tôi hiểu. Đối với tôi, cậu là một, là riêng, là duy nhất. Vị trí của cậu trong tôi, chính là độc tôn." ***" Điểm yếu của tôi trước giờ chỉ có một, là Quế Anh. Nhưng từ khi gặp cậu, thì nó đã được nhân đôi."…
"Lúc ấy,tớ chỉ muốn thời gian ngừng lại,Nguyễn Đăng Khoa sao ông có thể dễ thương như vậy,"Cậu đọc một cách lưu loát,rõ từng câu từng chữ."Mày viết đây hả?"Cậu hỏi "Không,không có viết đâu,t-""Rõ ràng đây là chữ của mày,sao cứ phải chối?"Cái con người này!Đúng là chẳng giữ mặt mũi cho mình mà!!!"Nguyệt Ánh,mày đừng có gọi tôi như vậy nữa"Lúc nghe xong câu ấy,tim cô như chệch nhịp."Có ai đi nói bạn trai mình là dễ thương đâu!?""Hửm?!"Hương bạc hà chợt thoáng qua chóp mũi,thì ra cậu từ nãy đến giờ mặt nặng mày nhẹ với cô là vì hai chữ này sao?Thật là dễ thuơ-Ah không là chín chắn trưởng thành mới đúng"Không phải vậy,với Nguyệt Ánh tao ấy Nguyễn Đăng Khoa là ngầu nhất trên đời,hơn cả mấy anh bên Hàn luôn!""Thật không.".Không thích kẹo ngọt lại muốn cô phải dung chiêu này."Nguyễn Đăng Khoa anh không tin em à???"Có chút ấm ức rồi đó,hmm.Nghe cô đổi cách xưng hô,khoé môi Đăng Khoa có chút cong lên,liền thích ứng ngay(khoái rồi chứ gì??)Cậu thấy vậy,liền nắm chặt lấy tay cô ôm từ phía sau,thì thầm"Anh tin em""Vâng,anh tin tôi quá?!"><"Ơ, anh yêu em mà,con chó của anh"có chút giật mình vì môi của anh ta chạm tới cổ cô ấy rồi."Thằng... điên này!"…
mục đích đọc offlineVÒNG TRÒN MÁU - TỔ CHỨC TỘI PHẠM CÓ THỂ KHIẾN CẢ LONDON PHẢI QUỲ XUỐNG.Triệu phú James Beaardmore nhận được thư tống tiền từ VÒNG TRÒN MÁU nhưng ông vẫn cương quyết không chịu nhượng bộ, dù đó là "lời cảnh cáo cuối cùng". Ngày hôm sau, James Beaardmore bị sát hại ngay sau nhà.Bầu không khí hoang mang bao trùm khắp nước Anh, khi ngày càng có nhiều người thuộc tầng lớp thượng lưu giàu có lần lượt nhận được những lá thư đóng dấu tròn đỏ với cùng một yêu cầu: NỘP NGƯỜI HAY NỘP MẠNG. Cảnh sát bắt đầu vào cuộc điều tra, tìm ra manh mối của VÒNG TRÒN MÁU.Liệu trí tuệ của thám tử Yale cùng mưu lước của thanh tra Parr có thể lật tẩy được bí mật của tổ chức tội phạm này, vạch mặt kẻ cầm đầu tổ chức này?Ai dối trá, ai phản bội? Ai là kẻ chủ mưu đích thực.…
Ngày 14 tháng 5, một người biến mất.Không dấu vết. Không lời giải thích.Nhưng điều kỳ lạ là... tất cả nhân chứng đều kể lại cùng một câu chuyện giống hệt nhau.Chỉ có một vấn đề:Không ai chắc chắn ký ức của mình là thật.Khi sự thật bị thao túng, ai là người đang nói dối?Và ai mới là người đang viết lại toàn bộ vở kịch này?…