Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
đây là truyện ngắn dệt nên bằng những trang nhật ký ngộ nghĩnh,nhí nhảnh và bất qui tắc của một cô nữ sinh cấp 2.Nó không có luật lệ,cấu trúc,chủ đề j cả,đơn thuần chỉ là viết ra thôi.Nó cũng có những bí kíp,tâm sự giúp bạn trở nên yêu đời và có ích hơn trong cuộc sống nữa dấy...…
Thể loại: Đoản văn, ngôn tình, BETình yêu đầu chợt đến, mang theo những tình cảm bồng bột của tuổi trẻ, mang theo sự hối hả của thời gian, mang theo những tư vị ích kỷ của tuổi mới lớn, lướt qua từng đứa trẻ, cho nó sự ngọt ngào bất chợt, sau đó rời đi để lại sự xót xa khoét sâu vào tim, để nó tự đứng lên, học được cách quên đi, học được cách trưởng thành. Tháng năm mưa rơi, tình đầu cũng kết thúc, chúng ta cũng lớn lên...Mọi người vào đây để ủng hộ tác giả:http://nhavan.net/?a=POST&post=AUT&uid=371&o=new&p=2…
Hello mọi người đây là "đứa con"đầu lòng của mình nên mong mọi người thông cảm .Chi tiết trong truyện có thể giống các câu chuyện nói về nhóm erza bị hại.Nhất là truyện của bạn Devil Angela(hay còn gọi là Lina Anchana).…
Kook là Đại tỷ của bang Fire,kết hôn với Taehyung là ông trùm máu lạnh thế giới ngầm.2 người chỉ là vk ck tren danh nghĩa.Tae ko yêu thương kook,chỉ coi kook nhu món đồ chơi.Nhưng.................kook đã lỡ yêu nguoi ck vô tâm,lạnh lùng đó mất r..!…
"Dưới ánh nắng hạ dịu dàng, một làn gió ấm áp len lỏi trong tâm hồn tôi, tôi bất ngờ chạm mắt với một chàng trai với vẻ ngoài tuấn lãng phá chút lạnh lùng, một giấc mơ ngọt ngào bỗng hiện ra trước mắt khiến trái tim tôi rung động, và thế giới như chỉ còn lại hai chúng tôi.Nhưng.... "…
Sẽ như thế nào nếu harry potter biết được mình còn có 1 cô em gái sinh đôi bị thất lạc .Sợ hãi hay vui mừng.Đau lòng hay oán giận.Yêu hay ghét.CHẮC CHẮN LÀ YÊU RỒI.Nhưng mà em gái cậu hình như được rất nhiều người yêu thích thì phải?( đây là bộ truyện đầu tiên mình viết các cậu nếu thích thì vote cho mình nha)…
Ương chu thành là 1 nguời bị hiếm thính câm điếc. là một học sinh rất chăm chỉ học giỏi.chu thành là nguời hiếm thính câm điếc nên nhiều nguời xa lánh và bắt nạt cậu,cậu đuợc chuyển đến ngôi truờng mới và gặp Trác a nam cậu là 1 học sinh ngổ nghịch thích trêu chọc nguời khác và đặc biệt là chu thành, một lần đùa quá đà anam đã vô tình làm cho chu thành chảy máu tai, và anam thay thế chu thành trở thành nguời bị tất cả bạn bè trong lớp thậm chí là bạn thân của cậu bắt nạt, khi lên cấp3 anam hối hận về những gì mình đã làm với chu thàmh hồi trung học.Nên muốn gặp cậu và nói lời xin lỗi…
Hồi bé,Juhoon rất ghét mùa đông và cữ ngỡ điều đó sẽ không thay đổi.Nhưng lớn lên cậu lại thích nó,vì trong giá buốt lạnh lẽo đó vẫn còn chỗ cho ấm áp tồn tại.Và có lẽ,anh chính là ánh nắng ấy -vướng lại trong mùa đông của cậu…
Thời gian gần đây đối với nó là khoảng thời gian buồn nhất, cô đơn nhất và lạc lõng, trơ trọi nhất giữa cuộc sống này.Cách đây đúng một tuần,ba mẹ nó đã qua đời trong một tai nạn giao thông. Công ty do ba nó là tổng giám đốc cũng vì thế mà đứng trên bờ vực phá sản. Bắt buộc người ta phải siết lấy nhà nó mà trả nợ.Nó bị tống ra ngoài đường,bà con, họ hàng ngoảnh mặt làm ngơ với nó,không muốn nhận nó là cháu mình.Vì thế mà nó đi lang thang ngoài đường như một đứa trẻ hư bỏ nhà đi bụi.Nước mưa cứ tạt vào mặt nó không ngớt nhưng nó chằng còn cảm giác gì nữa.Nó đã chịu đựng cái cảm giác lạnh nhạt này quen rồi.Nó muốn khóc nhưng nó không thể nào khóc được nữa.…
-Nếu cuộc sống đã đẩy ta lại gần nhau thì xin em đừng vì có chút sống gío mà rời xa anh ... Vì anh đã lỡ yêu em mất rồi... -Em xin lỗi...nếu như trước đây thì em sẽ trở về bên cạnh anh nhưng bây gìơ... Muộn rồi anh à... -Chả lẽ em đã hết yêu anh rồi? -Còn... Nhưng không phải yêu mà làm em quên được anh đã đối xử với em như thế nào!…
Từ mối tình đơn phương ở một phía của Ngọc Hân, cuối cùng cũng được Duy Hoàng đáp lại bằng cả tấm chân tình. Cô hiền hoà, hoạt bát, dung mạo xinh xắn rất được lòng người. Còn anh tính tình nhã nhặn, thư sinh lễ phép, vẻ ngoài dịu dàng sánh đôi với nhan sắc như tượng tạc, học thức phải gọi là cao ngút trời. Cứ tưởng hình tượng hoàn hảo đó sẽ đi với anh đến hết cuộc đời...nhưng rốt cuộc, ẩn sâu bên trong đó là những điều mà anh luôn cố che giấu đi....Hôm nay anh ấy hẹn tôi đến công viên, nơi mà lần đầu chúng tôi kết bạn với nhau. Chúng tôi ngồi trên băng ghế đá, cũng đã là gần chiều tối, bầu trời không còn mang trên mình sắc xanh dương nữa, thay vào đó là đang nhuộm dần thành màu cam đỏ. Anh nắm tay tôi, khẽ mân mê từng ngón tay. Tôi nhìn anh, lòng không khỏi ngập tràn hạnh phúc. Tôi khẽ nghiêng người, cố nhìn nét mặt của anh khi cất giọng trêu chọc."Duy Hoàng, anh thích tay em đến vậy sao?""...Thích""Vậy còn tóc của em?""Cũng thích""Mắt của em?""Rất thích""...""Vậy anh thích nhất điều gì ở em?""Tên em, Ngọc Hân"Tôi ngẩn người, chớp chớp mắt nhìn anh. Rồi bỗng nhiên anh ngẩng lên, nhìn tôi một cái rồi lại nhìn ra khung cảnh nơi bầu trời đang dần ngả sắc chiều tà. Làn gió nhẹ thổi qua mang theo hương thơm nhè nhẹ của hoa lá. Anh siết chặt lấy tay tôi rồi khẽ cất giọng."Anh thích hoàng hôn...Nếu tên của anh được đứng cạnh tên của em thì sẽ rất đẹp".Mắt tôi mở to, lại chớp chớp vài cái như đang cố tiếp nhận thông tin, rồi cuối cùng cũng hiểu được ý của anh. Tôi bật cười, anh quay sang nhìn tôi r…
" Trên thế giới này tôi chẳng tin tưởng ai...Nhưng từ khi gặp anh tôi đã đặt niềm tin, tin tưởng vào anh...Nhưng cái tôi nhận được chỉ là sự giả dối...Tại sao...Tại sao chứ...Tất cả mọi người đều có thể xa lánh tôi, phản bội tôi...Nhưng tại sao...cả anh cũng giống như họ...Bây giờ tôi chẳng muốn tin tưởng ai đặt niềm tin vào ai nữa...Số phận của tôi có lẽ cũng như cánh hoa đào kia, dù cố bám chặt lên cành nhưng chỉ cần cơn gió thổi qua cánh hoa đó cũng sẽ lìa cành và rơi xuống đất thôi..."" Tôi chẳng biết nói gì ngoài hai từ " xin lỗi "...Xin lỗi vì tôi đã xuất hiện trong cuộc đời em, xin lỗi vì đã làm em tổn thương, xin lỗi...vì tôi đã lừa dối em...Khi tôi và em gặp nhau tôi nghĩ chúng ta chỉ là người xa lạ nhưng số phận đã an bài...Dù tôi đã cố trốn tránh không làm cho em khóc, không để em tổn thương nhưng... Tất cả đã quá muộn...Bây giờ ánh mắt em dành cho tôi chỉ còn là hận thù...Nhưng như vậy cũng tốt...Nếu như thù hận có thể làm em quên đi những tổn thương mà tôi đã gây ra...Thì cho dù em có giết tôi thì tôi cũng sẽ không oán trách..."…
🌷Tên Hán Việt: (GB) ám luyến thập niên hậu tha mỗi vãn cấp ngã bổ tập🌷Tác giả: Lê Vị limi🌷Số chương: 60 chương + 19 phiên ngoại🌷Tình trạng convert: Hoàn thành🌷Tình trạng edit: Đang tiến hành🌷Nguồn convert: wikidich🌷Link raw: https://truyenwikidich.net/truyen/gb-yeu-tham-10-nam-sau-nang-moi-dem-cho--ZnBs_FS4CANtYTUp📣Lịch đăng: Không có lịch cụ thể, mình chỉ rảnh khi nào thì edit r đăng thôi nhé🏷Tag: Yêu sâu sắc, Thanh mai trúc mã, Ngọt văn, Trưởng thành, Thanh xuân vườn trường, Hằng ngày, 1v1, HE💐Đôi lời: Chân thành cảm ơn bạn Tử Đằng đã cung cấp bản convert cho nhà mình nhé!!💐…
Tôi đã từng tự hỏi mình rằng...lý do con người ta sinh ra phải mang trong mình những gánh nặng và khổ đau để làm gì.Rồi những niềm vui tuy nho nhỏ lại chen chân vào như một cuộc du hành tiến sâu vào tâm hồn.Không bao lâu,niềm vui ít ỏi đó lại bỏ lại tâm hồn con người ta mà đi rồi sau đó tai họa, những ưu phiền lại tiếp tục ập đến như một con sóng lớn dữ dội..Con đê trong tâm hồn không chịu được nữa mà bộc vỡ òa.Phá hủy mọi gồng gánh,chèn ép mà lý trí áp đặt.Tuổi thơ của chúng ta là một vương quốc mà ở đó chúng ta không bao giờ chết.Nhưng tôi...ngay từ khi lên 10,tâm hồn và tuổi thơ tôi đã chút rụi rồi.Nó như một nhánh lá non xanh mơn mởn nhưng lại bị ép đặt mà héo úa theo thời gian.Nhưng đâu ai biết mạch sống của nó đã chết,vì nó chỉ là một trong một trăm chiếc lá trên cành cây mà thôi.Ngục tù là nơi giam giữ con người ta,là nơi áp đặt ta khỏi những quy tắc xấu xa độc ác.Ngục tù tách biệt ta khỏi thế giới bên ngoài bằng một lớp tường thành vô cùng kiên cố,trong ra ngoài là vô số người canh gác nghiêm khắc áp đảo ta.Ngục tù luôn là nơi tối tăm và cam go nhất.Ở đó,ta phải cân đo giữa ly trí và trái tim..nhưng ta không bao giờ được quyền quyết định...Người quyết định duy nhất,chỉ có thể là những người lính gác kia mà thôi.Tôi đã tự dấn thân mình vào ngục tù một cách nửa miễn cưỡng nửa tự nguyện.Chính tôi cũng không biết rằng,mình đã ở trong cái ngục u ám đấy bao lâu.Ngục nào tôi cũng từng đi qua,gia đình có,bạn bè có,tình yêu có.Ngục tù ấy,đã giam giữ tôi,kiên cường quật ngã tôi một cách tàn bạ…