Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Về Vinh phi nương nương sủng quan hậu cung:Vinh phi Mã Giai thị vinh sủng mười năm sinh hạ ngũ tử một nữ sáu cái hài tử, chỉ tiếc cuối cùng chỉ có một trai một gái tồn tại, đến tận đây yên lặng hậu cung không có tiếng tăm gì.Từ mạt thế xuyên qua quá Tề Nhã Lệ biến thành Mã Giai. Nhã Lệ Kỳ, nàng thề muốn thay đổi mẫu tử nhóm thê thảm kết cục, ở che kín bụi gai hậu cung tranh ra một cái hoạn lộ thênh thang.…
Trưởng phòng hành chính Thịnh Tình xuyên không.Trước khi xuyên không, cô là trợ lý thân cận, không yêu đương, không giao tiếp vô bổ, lúc nào cũng đầy cảm giác nguy cơ, thần kinh luôn căng thẳng, sẵn sàng túc trực 24/24. Cô trở thành lớp áo giáp kiên cường và là người tri kỷ của ông chủ.Sau khi xuyên không, nhìn một đám mỹ nhân vừa có nhan sắc vừa có quyền lực nhưng chỉ biết tranh sủng giành ngôi, cô tặc lưỡi cảm thán: "Con đường làm phi tần này khốc liệt quá, mình vẫn nên làm tay sai cho ông chủ lớn thì hơn..."Thế nhưng, hoàng đế lại thầm chú ý đến cô cung nữ nhỏ này.Một ngày nọ, Thịnh Tình đang thao thao bất tuyệt truyền thụ cho các phi tần và cung nhân cách thu hút (mê hoặc) hoàng đế.Không ngờ, hoàng đế đã âm thầm dọn một chiếc ghế nhỏ ngồi nghe, rồi từ tốn nói: "Hay là ngươi thử xem sao..."…
Bởi vì một nhát đao chắn giúp hoàng đế mà Phượng Thiển đã mất đi ký ức.Nghe nói trước khi ký ức bị mất đi nàng chính là kẻ người gặp người khinh, ai nấy nơm nớp lo sợ. Nhưng vì sao khi tỉnh lại mọi chuyện lại diễn biến theo hướng khác?Ngự thư phòng, thị vệ tới báo: "Bẩm hoàng thượng, nương nương đang đánh bạc trong phủ nội vụ""Kệ nàng đi""Hoàng thượng, nương nương đang nướng cá mà Vân Qúy phí yêu nhất để ăn""Mặc nàng đi""Hoàng Thượng, nương nương nói hậu cung này có Hi phi thì không nàng, cho nên tính toán rời cung ra ngoài!"Hoàng thượng liền hất bào áo, để lại một câu: "Ném Hi phi ra khỏi cung"Một nhìn khuynh thành, hai thấy khuynh tâm, ba đã khiến người không thể kiềm chế."Thiển Thiển, từ trong ra ngoài của nàng đều là của trẫm, nếu ai dám mơ ước nửa phần, trẫm liền......""Tên bạo quân ngươi, sao không thấy từ trong ra ngoài của ngươi đều là của một mình ta!"Đồ không lương tâm, đế giận vì hồng nhan, lục cung giải tán, vẫn chưa tính từ trong ra ngoài đều là của một mình nàng sao?…
Nữ tổng tài công ty giải trí Tạ Thường xuyên không thành Quý phi nương nương kiêu ngạo, hống hách của triều đại Đại Hạ.Cha nàng là đại gian thần đương triều!Mẹ nàng là người đàn bà đanh đá có tiếng!Ca ca là kẻ bất tài vô dụng, ăn chơi trác táng!Còn nàng thì bị trói buộc với hệ thống nữ phụ độc ác, ngày ngày đối mặt với cảnh không tìm đường chết thì sẽ chết thật!Thuở ban đầu, Hoàng đế bệ hạ đối xử với nàng thế này:"Bệ hạ, Quý phi nương nương đánh Thục phi nương nương!""Phạt ba tháng bổng lộc.""Bệ hạ, Quý phi nương nương ăn mất cá chép ngài thích nhất!""Phạt một năm bổng lộc!""Bệ hạ, Quý phi nương nương lén lút gặp gỡ Triệu Vương ở Ngự Hoa Viên!""Phạt ba năm bổng lộc!"Về sau, Hoàng đế lại hóa ra thế này:"Thường Thường, chỉ cần nàng làm nũng một chút, trẫm cái gì cũng muốn trao trọn cho nàng: trao cả con tim, dâng cả thân mình, đến tính mạng này cũng trao cho nàng!"…
Nữ tổng tài công ty giải trí Tạ Thường xuyên không thành Quý phi nương nương kiêu ngạo, hống hách của triều đại Đại Hạ.Cha nàng là đại gian thần đương triều!Mẹ nàng là người đàn bà đanh đá có tiếng!Ca ca là kẻ bất tài vô dụng, ăn chơi trác táng!Còn nàng thì bị trói buộc với hệ thống nữ phụ độc ác, ngày ngày đối mặt với cảnh không tìm đường chết thì sẽ chết thật!Thuở ban đầu, Hoàng đế bệ hạ đối xử với nàng thế này:"Bệ hạ, Quý phi nương nương đánh Thục phi nương nương!""Phạt ba tháng bổng lộc.""Bệ hạ, Quý phi nương nương ăn mất cá chép ngài thích nhất!""Phạt một năm bổng lộc!""Bệ hạ, Quý phi nương nương lén lút gặp gỡ Triệu Vương ở Ngự Hoa Viên!""Phạt ba năm bổng lộc!"Về sau, Hoàng đế lại hóa ra thế này:"Thường Thường, chỉ cần nàng làm nũng một chút, trẫm cái gì cũng muốn trao trọn cho nàng: trao cả con tim, dâng cả thân mình, đến tính mạng này cũng trao cho nàng!"…
Trầm Nhạn xuyên không về thời cổ đại, trở thành đích nữ của Đại tướng quân với thân phận vô cùng tôn quý. Bằng ký ức từ kiếp trước, nàng mở một cửa hàng ngọc khí, cuộc sống giàu có và trôi qua rất êm đềm.Vốn muốn sống một đời tự do tự tại, không ngờ nàng lại lọt vào mắt xanh của Thái hậu, được đưa vào cung và phong làm Mỹ nhân. Vừa nhập cung, nàng đã biết hoàng đế vốn có sủng phi. Nàng dự định sẽ an phận thủ thường, sống an nhàn qua ngày rồi tìm thời cơ thích hợp để từ bỏ vị hôn quân này.Thế nhưng, trước những âm mưu từng bước tính kế của ác phi và sự chèn ép của hoàng đế, nàng quyết định trả thù: quyến rũ vị hôn quân kia rồi bóp nát trái tim hắn. Kế hoạch lại không như mong đợi, chỉ trong ba năm ngắn ngủi, dù không hề tình nguyện, nàng vẫn từng bước bị hắn đẩy lên ngôi vị Hoàng quý phi.Lần đầu gặp mặt, Trầm Nhạn cải trang thành nam nhân, ép Bùi Tu Thành vào tường cưỡng hôn khiến hắn hận không thể sát hại nàng ngay lập tức. Đến khi gặp lại, nàng lại rơi vào danh sách những người hắn ghét nhất, nhận về lời cảnh cáo: "Ở trong hậu cung an phận thủ thường thì mới giữ được mạng."Về sau, khi Trầm Nhạn bước vào tẩm cung của Bùi Tu Thành, hắn lại si mê hương thơm trên cơ thể nàng rồi dần chuyển sang sủng ái, không ngờ sự sủng ái ấy kéo dài suốt cả cuộc đời. Nhiều năm sau, trái tim hắn chật hẹp đến mức chỉ chứa nổi một mình nàng, coi nàng chính là "mị cốt hương" duy nhất của riêng mình.…
Thật ra, làm sủng thiếp sủng phi của người ta cũng chẳng khó. Nàng chỉ cần nắm chắc hai yếu tố lớn.Một là: Nàng phải để cho nam nhân biết nàng không phải người tốt, để tránh bị mưu hại.Hai là: Nàng phải luôn mồi chài... quyến rũ... À không! Phải là hấp dẫn nam nhân đến ngủ với nàng, ngủ với nàng, ngủ với nàng, hơn nữa tuyệt đối không được để chàng ngủ đến phát chán!Vậy vấn đề đặt ra là, nàng phải làm thế nào mới có thể khiến nam nhân biết mình chẳng phải kẻ tốt lành, mà chàng vẫn bằng lòng ngủ với nàng, ngủ với nàng, ngủ với nàng?Còn về những bóng hồng nơi hậu viện hậu cung kia ấy à, chỉ cần ôm chặt lấy đùi nam nhân, mẹ già chẳng bao giờ còn phải lo chuyện cung đấu của ta nữa! Tuyệt cú mèo!…
Vừa mở mắt thức dậy, Thẩm Kiệu phát hiện bản thân đã trở thành vị Hoàng hậu thứ ba mang số mệnh phải bỏ mạng trong tương lai.Hắn thủ đoạn tàn độc, làm việc lão luyện, được hậu thế xưng tụng là bậc đế vương muôn đời, duy chỉ nâng niu một mình nàng trong lòng bàn tay, cho phép nàng tự do tự tại sống giữa chốn hậu cung.Bị ép bước vào hành trình thâm cung, nàng phải đấu Hoàng hậu, đấu phi tần, thu phục Tứ hoàng tử thành con mình, lại còn phải tiện tay chăm bẵm đứa trẻ...Nàng vốn chỉ muốn vui vẻ sống cùng các tỷ muội xinh đẹp nơi hậu cung, vậy mà tên móng heo đáng ghét này rốt cuộc từ đâu chui ra thế không biết?!…
Vừa bước chân vào phủ đệ, Nhược Âm gần như suy sụp. Nàng mang họ Tác Xước La thị, vốn chẳng có chút liên hệ nào với những bậc "nữ nhân thành danh" trong hậu cung Ung Chính sau này, thân phận mờ nhạt chẳng khác gì một kẻ vô hình.Đối diện với vị phu quân cuồng công việc, Nhược Âm chỉ mong làm một kẻ an phận thủ thường, ăn no ngủ kỹ sống qua ngày. Nào ngờ một tai nạn bất ngờ rơi từ trên tường xuống lại đưa nàng ngã thẳng vào sâu trong lòng hắn.Kể từ đó, đám thê thiếp lớn nhỏ khắp phủ luôn nhìn Nhược Âm bằng ánh mắt gai góc, năm lần bảy lượt tìm cách gây khó dễ.Nhược Âm đành bất đắc dĩ thở dài. Đã không thể sống đời an nhàn bình lặng, vậy thì nàng đành bước lên làm một vị sủng phi. Nàng quyết tâm ôm chặt lấy chỗ dựa vững chắc của Tứ gia để lội ngược dòng, thần cản giết thần, Phật chặn trừ Phật!…
Hứa Uyển Nguyệt, tứ cô nương do thứ xuất của Hứa Quốc công phủ, trời sinh lệ chất, tài hoa xuất chúng. Sống dưới tay Đại phu nhân từ nhỏ, nàng quen giấu mình, trải qua những ngày tháng cẩn trọng chặt chẽ. Cứ ngỡ không tranh không đoạt sẽ đổi được một đời bình an, nào ngờ sự ghen ghét của Đại phu nhân cùng những màn tranh đấu và hãm hại giữa các tỷ muội đã bức nàng phải nhanh chóng trưởng thành. Trong một lần xoay xở đầy nguy khốn, nàng vô tình lọt vào mắt xanh của bậc cửu ngũ chí tôn.…
Xuyên về thời nhà Thanh, lại còn là người hâm mộ cuồng nhiệt trung thành tuyệt đối của Tứ gia, Cố Thản Nhiên vừa ngơ ngác lại vừa mừng rỡ!Vốn dĩ vẫn còn là một cách cách, vậy mà lại bị vị Tứ gia bụng dạ đen tối kia dễ dàng giáng xuống làm thị thiếp! Chết tiệt! Mối thù này kết lớn rồi!Nàng thân phận thấp hèn, lại chẳng có chỗ dựa, ai nấy đều có thể dẫm lên một cái. Ô Lạt Na Lạp thị ngoài cười mặt phật, Lý trắc phúc tấn ngang ngược lộng quyền, Tống cách cách ra tay tàn độc, lại thêm đủ trò đâm sau lưng khó lòng phòng bị......Chẳng còn cách nào khác, nàng đành phải ôm chặt lấy bắp đùi của Tứ gia, giả vờ ngây thơ nhào tới, dùng nhan sắc để hầu hạ chàng!Cũng may da mặt nàng đủ dày, tài diễn xuất đủ giỏi, chỉ là dường như Tứ gia lại còn cao tay hơn một bậc --Tứ gia xoay nhẹ chiếc nhẫn ban chỉ: "Gia giúp nàng, nàng lại chẳng có chút biểu hiện nào sao?"Cố Thản Nhiên: "......"Có cần phải thẳng thắn đến thế không chứ ~【Truyện sủng nhẹ nhàng hài hước, sủng phi không muốn gây chuyện đối đầu với Tứ gia cứ nhất quyết bắt nàng phải làm sủng phi】…
Kiếp trước, Hoàng phi bất tài, yếu đuối không tranh giành, để rồi chết không nơi chôn cất, xương thịt chẳng còn, lại còn bị tru di ba họ.Sống lại đời này, ta thề sẽ khiến hậu cung không còn phi tần, tự tay đâm chết kẻ tiện nhân.Đời này, ngôi vị Hoàng hậu, ta sẽ khiến ngươi hối hận vì đã ngồi lên.Đời này, việc công chúa đi hòa thân, ta sẽ để con gái ngươi tự mình trải nghiệm.Đời này, ngôi vị Thái tử, để xem con trai ai mới có đế vương tướng hình.Nỗi đau kiếp trước, đời này ta sẽ đòi lại gấp bội!…
Hoa Miên Miên không thể ngờ được rằng có một ngày bản thân lại bị một con mỹ tang thi bức đến đường cùng. Khi tỉnh lại lần nữa, cô đã xuyên thành nữ phụ ác độc có kết cục bi thảm trong một cuốn sách.Chỉ số thông minh của cô nàng nữ phụ ác độc này thật khiến người ta phải sốt ruột; có chiếc đùi vàng to bự như thế không ôm, lại cứ cố tình đâm đầu vào chỗ nam chính để tìm kiếm cảm giác tồn tại. Vì vậy, Hoa Miên Miên quyết định thay đổi chiến thuật: trên thì ôm chặt lấy người cha quyền khuynh triều dã, dưới thì bám chắc đùi của các vị ca ca mỗi người một bản lĩnh, từ đó một bước bước lên đỉnh cao nhân sinh.Vai ác đại lão lên tiếng:"Miên Nhi, ngươi cách đỉnh cao còn thiếu một bước nữa."Hoa Miên Miên:"???"Vai ác đại lão:"Chinh phục ta!"Hoa Miên Miên:"!!!"Xin lỗi nhé, cô chẳng có chút hứng thú nào với gương mặt giống hệt con mỹ tang thi đã bức tử mình kia cả.【 Tiểu kịch trường 】Dân gian thịnh truyền rằng, Hoàng thượng sủng ái Quý phi nương nương đến tận xương tủy, yêu Quý phi nương nương đến mức hèn mọn.Hoa Miên Miên chỉ khịt mũi coi thường: Gặp dịp thì chơi mà thôi.Thế nhân mắng Quý phi nương nương không biết tốt xấu, cậy sủng mà kiêu, đáng bị đày vào lãnh cung. Hoàng thượng lại xem như gió thoảng bên tai, hàng đêm đều ngủ lại Hoa Ảnh cung. Cặp mắt sâu không lường được của ngài luôn khóa chặt lấy cô, khiến cô không tài nào trốn thoát.Hoa Miên Miên chống tay lên ngực Hoàng thượng, cẩn trọng nói:"Hoàng thượng, ta thấy rất cần thiết phải nhắc nhở ngài một câu, coi chừng di…
Về Vinh phi nương nương sủng quan hậu cung:Vinh phi Mã Giai thị vinh sủng mười năm sinh hạ ngũ tử một nữ sáu cái hài tử, chỉ tiếc cuối cùng chỉ có một trai một gái tồn tại, đến tận đây yên lặng hậu cung không có tiếng tăm gì.Từ mạt thế xuyên qua quá Tề Nhã Lệ biến thành Mã Giai. Nhã Lệ Kỳ, nàng thề muốn thay đổi mẫu tử nhóm thê thảm kết cục, ở che kín bụi gai hậu cung tranh ra một cái hoạn lộ thênh thang.…
Hoa Miên Miên không thể ngờ được rằng có một ngày bản thân lại bị một con mỹ tang thi bức đến đường cùng. Khi tỉnh lại lần nữa, cô đã xuyên thành nữ phụ ác độc có kết cục bi thảm trong một cuốn sách.Chỉ số thông minh của cô nàng nữ phụ ác độc này thật khiến người ta phải sốt ruột; có chiếc đùi vàng to bự như thế không ôm, lại cứ cố tình đâm đầu vào chỗ nam chính để tìm kiếm cảm giác tồn tại. Vì vậy, Hoa Miên Miên quyết định thay đổi chiến thuật: trên thì ôm chặt lấy người cha quyền khuynh triều dã, dưới thì bám chắc đùi của các vị ca ca mỗi người một bản lĩnh, từ đó một bước bước lên đỉnh cao nhân sinh.Vai ác đại lão lên tiếng:"Miên Nhi, ngươi cách đỉnh cao còn thiếu một bước nữa."Hoa Miên Miên:"???"Vai ác đại lão:"Chinh phục ta!"Hoa Miên Miên:"!!!"Xin lỗi nhé, cô chẳng có chút hứng thú nào với gương mặt giống hệt con mỹ tang thi đã bức tử mình kia cả.【 Tiểu kịch trường 】Dân gian thịnh truyền rằng, Hoàng thượng sủng ái Quý phi nương nương đến tận xương tủy, yêu Quý phi nương nương đến mức hèn mọn.Hoa Miên Miên chỉ khịt mũi coi thường: Gặp dịp thì chơi mà thôi.Thế nhân mắng Quý phi nương nương không biết tốt xấu, cậy sủng mà kiêu, đáng bị đày vào lãnh cung. Hoàng thượng lại xem như gió thoảng bên tai, hàng đêm đều ngủ lại Hoa Ảnh cung. Cặp mắt sâu không lường được của ngài luôn khóa chặt lấy cô, khiến cô không tài nào trốn thoát.Hoa Miên Miên chống tay lên ngực Hoàng thượng, cẩn trọng nói:"Hoàng thượng, ta thấy rất cần thiết phải nhắc nhở ngài một câu, coi chừng di…
Bởi vì một nhát đao chắn giúp hoàng đế mà Phượng Thiển đã mất đi ký ức.Nghe nói trước khi ký ức bị mất đi nàng chính là kẻ người gặp người khinh, ai nấy nơm nớp lo sợ. Nhưng vì sao khi tỉnh lại mọi chuyện lại diễn biến theo hướng khác?Ngự thư phòng, thị vệ tới báo: "Bẩm hoàng thượng, nương nương đang đánh bạc trong phủ nội vụ""Kệ nàng đi""Hoàng thượng, nương nương đang nướng cá mà Vân Qúy phí yêu nhất để ăn""Mặc nàng đi""Hoàng Thượng, nương nương nói hậu cung này có Hi phi thì không nàng, cho nên tính toán rời cung ra ngoài!"Hoàng thượng liền hất bào áo, để lại một câu: "Ném Hi phi ra khỏi cung"Một nhìn khuynh thành, hai thấy khuynh tâm, ba đã khiến người không thể kiềm chế."Thiển Thiển, từ trong ra ngoài của nàng đều là của trẫm, nếu ai dám mơ ước nửa phần, trẫm liền......""Tên bạo quân ngươi, sao không thấy từ trong ra ngoài của ngươi đều là của một mình ta!"Đồ không lương tâm, đế giận vì hồng nhan, lục cung giải tán, vẫn chưa tính từ trong ra ngoài đều là của một mình nàng sao?…
Nàng là một cung nữ hèn mọn, vì một phút bốc đồng mà cưỡng hôn hoàng đế. Từ đó, nàng rơi vào tầm ngắm, được hắn sủng ái đến mức muốn đẩy ra cũng không xong.Hắn là vị đế vương cao cao tại thượng, nhưng vì nàng mà sa chân vào lốc xoáy tình yêu. Cụ ông phúc hắc năm nào giờ hóa thành kẻ si tình, chiều chuộng nàng hết mực. Cung nữ nhỏ bé hàng đêm thừa sủng, từng bước thăng tiến.Nói nàng mị hoặc quân tâm? Ngượng ngùng quá, chính hắn mới là người cần mị hoặc để bước vào "hậu cung" của nàng!Nàng vì hắn khuynh tẫn toàn lực, giúp hắn nhất thống thiên hạ. Hắn vì nàng sẵn sàng chắp tay nhường lại ngai vàng, ngông cuồng tuyên bố:"Nàng chính là nữ hoàng của trẫm.""Nữ hoàng bệ hạ, xin hỏi đêm nay người muốn lật thẻ bài của ai?"Nàng nhướng mày: "Còn có thẻ bài của ai khác sao?"Hắn mỉm cười. Thật ra là không có. Dù có, cũng đã bị hắn thiêu rụi từ lâu!…
Năm ấy vào mùa đông, tuyết rơi mù trời. Nàng nhìn thấu ván cờ tranh quyền đoạt lợi, ra tay phò tá tân đế đăng cơ.Về sau nàng qua đời, linh hồn quẩn quanh nơi bãi tha ma - nơi vùi chôn thân xác.Rồi nàng lại gặp một người không nên gặp.Đi theo sau lưng, lặng nhìn người ấy nhặt nhạnh từng mảnh hài cốt của mình, nàng chợt nghĩ... nếu thực sự có kiếp sau...…
Ta vốn là kẻ hèn mọn, một lòng muốn làm Thái Hậu thì đã sao?"Cung nữ Ngu Phi Vãn trọng sinh trở về, mục tiêu vô cùng minh xác. Ngôi vị phi tần không thỏa mãn được nàng, ngay cả vị trí Hoàng Hậu nàng cũng chẳng hề hiếm lạ. Đích đến duy nhất của nàng: Nhất định phải trở thành Thái Hậu.Hoàng đế đang độ sung mãn, một chốc một lát chẳng thể băng hà, trong khi thân phận nàng lại thấp kém, cách đỉnh cao quyền lực cung khuyết còn quá xa vời.Nhưng điều đó không thành vấn đề. Trước tiên, nàng sẽ khiến hoàng đế thèm khát thân xác mình, sau đó, nàng sẽ từng bước bào mòn, vắt kiệt thân xác của hắn!Cuối cùng, nàng cũng thực hiện được nguyện vọng, bước lên đỉnh cao chín tầng vàng son, hưởng trọn vạn trượng vinh quang. Kẻ thù không đội trời chung phủ phục dưới đất, nghiến răng nghiến lợi oán hận: "Ngu Phi Vãn! Ngươi vì trèo lên cao mà không từ thủ đoạn, tính kế mọi người, lợi dụng vạn người. Kết cục gánh chịu cảnh chúng bạn xa lánh, hai tay trắng trơn, ngươi thật sự có thể vui vẻ sao!"Phi Vãn chỉ điềm nhiên mỉm cười: "Sự vui vẻ của ta, ngươi vĩnh viễn không tưởng tượng nổi."Thịnh thế vô đói cận, long xa quá vãng tần. (Thời thịnh thế không còn nạn đói, xe rồng qua lại thường xuyên.) Một thái bình thịnh thế không còn ai bị ức hiếp này, hoàn toàn đúng như tâm nguyện của nàng.-- Ta trăm phương nghìn kế trèo lên đỉnh cao, không phải để làm kẻ đứng trên người khác, mà là vì thiên hạ này, từ nay về sau sẽ không còn ai có quyền đứng trên người khác nữa.…
Một ngày nọ, hoàng đế tươi cười rạng rỡ nói với ai kia: "Hôm nay trẫm vui, ái phi muốn được ban thưởng thứ gì?"Người nọ thấy thế, lập tức xun xoe chạy tới đấm lưng xoa vai, nắn bóp bắp chân cho hoàng đế đại nhân, rồi nở một nụ cười đầy vẻ quyến rũ: "Hoàng thượng, thiếp muốn làm sủng phi!"Hoàng đế nghe xong, mắt chẳng buồn chớp lấy một cái, gật đầu liền xoa tay chuẩn bị làm chuyện xấu...Về sau...Ở trên triều đình bị một đám đại thần vây quanh lải nhải can gián suốt nửa ngày, hoàng đế trở về hậu cung mới bàn với ai kia: "Cái đó... ái phi, chúng ta thương lượng một chút, trẫm phong nàng làm hoàng hậu được chăng?"Ai kia từ đầu đến chân đều toát ra vẻ cự tuyệt: "Không, được-- thần thiếp chỉ thích làm sủng phi!"…