Đoản Văn Bách Hợp
:3…
[ ĐOẢN VĂN BÁCH HỢP ] ĐẾN CUỐI CÙNG VẪN CHỈ LÀ BẠN BÈTác giả : An Nhiên…
Tần Thiên Ưu là một diễn viên mới nổi, ngoài vẻ đẹp động lòng người thì cô còn có tài diễn xuất, vì vậy nên cô rất được ưu ái trong giới showbiz. Bất hạnh thay, khi đang quay tập cuối của bộ phim cổ trang đầu tay, sợi dây cáp bị đứt khiến cô lăn quay từ đỉnh núi xuống vách núi. Nghĩ tới cái vách núi đã cao tới mấy trăm mét, thử hỏi cô có sống nổi không chứ?! Nhưng mà, khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cô đã thấy mình ở trong một thân xác khác cùng tên. Đây không phải là nhân vật phụ trong bộ phim được chuyển thể từ tiểu thuyết mà cô từng diễn sao? Có thể nói đây là vai diễn đầu tiên của cô, dù chỉ là một nhân vật phụ nhưng nó đã giúp cô một bước ngoặt lớn. Cô đã thể hiện rất tốt, sau đó cô nhận được rất nhiều lời mời từ các nhà sản xuất phim. Điều này giúp cô trở thành một trong những diễn viên được tìm kiếm nhiều nhất. Và sau đó...sau đó...khụ khụ, hình như lạc đề mất rồi. -----mời mọi người đón xem-----…
Nếu có ước muốn cho cuộc đời nàyHãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại…
Ngay từ đầu chúng ta đều đã sai rồi, không ai có thể chiến thắng được số phận. Dù cố gắng đến đâu thì cuối cùng mọi thứ vẫn không thế thay đổi. Nhưng em và anh chúng ta rồi sẽ ổn thôi phải không? Bộ fic này là đứa con tinh thần đầu tiên của tui mong mn ủng hộ nhaa…
Toàn mấu câu tui thích...Hi Bông thân thiện ^^…
Anh lướt qua đời em nhẹ như mây, nhưng đó lại là hồi ức tuyệt vời nhất mà em có..... '' Anh như áng mây nhẹ đầu đông Dịu mát hồn em buổi chiều hồng...''…
Chỉ là những dòng ghi vội lúc bâng quơChỉ là tiếc thương người cũ đã đi rồiĐêm lạnh lẽoHải Phòng mờ hơi sương.(Ba xạo, hôm nay có hửng nắng rồi) Bắt đầu viết ngày: 13/2/2018 - 14/2/2018.…
Em đang yêu. Yêu một người chưa từng nói yêu em.…
Những siêu đoản văn nho nhỏ mà mình viết...…
THU BUỒN …
'' dcm anh cut đi ''…
Vấn nạn trẻ trâu, tự kỉ, atsm mà tui liệt kê. Thiếu hay sai thì cứ ném đá, góp ý. Chân thành cảm ơn…
Kiểu như là tớ có mối tình với một cậu nhỏ hơn 2 tuổi...vào cái thời điểm đẹp đẽ nhất thời học sinh. Đó là năm tớ 17 tuổi, vào khoảng thời gian nghỉ Tết âm lịch (Tết ta). Tớ và cậu ấy tuy ở chung một thành phố nhưng chẳng khác nào yêu xa. Cậu ấy ở Bình Thạnh, chưa có phương tiện đi lại, còn tớ ở quận 8, lúc ấy vẫn còn tòn ten trên chiếc cub 50. Mà kể cũng lạ thời gian tớ và cậu ấy quen nhau chỉ vỏn vẹn 2 tháng, gặp nhau được 3 lần, còn lại chỉ qua tin nhắn, gọi video... thế mà đến giờ tớ mãi chẳng quên được những gì đã từngCác cậu đọc ủng hộ tớ nhé, vì là viết thành một câu chuyện, nên chi tiết thêm vào, bớt ra cho lôi cuốn, hấp dẫn thì dĩ nhiên là có. Nên cảnh báo đây không hoàn toàn là 100% sự thật, nhưng chắc chắn đó là câu chuyện dựa trên sự thật của bản thân tớ...À mà cũng quên nói, vì hôm nay tớ thất tình mà không biết trải lòng với ai nên lên đây viết... cũng là lần đầu, nếu lời văn lủng củng, chuyển ý không liền mạch, hoặc viết sai chính tả thì các cậu đừng ném gạch nhé! Tớ chỉ mong các cậu góp ý nhẹ nhàng thôi, để sau này mà có nhỡ thất tình nữa, thì còn dám lên đây mà than thở ? hiiiii vào thôiiii…
Người xấu…