Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
VĂN ÁN Nàng - Tề Minh Lan mang danh là nhị tiểu thư của Tề gia nhưng thực chất nàng không khác gì người ở trong Tề gia."Lần đầu tiên gặp hắn cũng là ngày nàng bị bán thành thiếp của hắn . Ấn tượng khi gặp hắn chỉ là một con người máu lạnh, mắt lộ tia khinh bỉ.." Chàng - Cố Nguỵ Thần là người con duy nhất của Cố gia ( một gia đình không tầm thường) . Đã thành thân với Gia Nhĩ ( quận chúa thời ấy ) theo thánh chỉ của hoàng thượng. "Lần đầu tiên gặp nàng - có chút ấn tượng. Lần thứ hai gặp nàng là thiếp của hắn. Trong suy nghĩ của hắn lúc ấy nàng chỉ là một người ham vinh hoa.." Tương lai không ai biết trước, liệu có thể cùng nhau bạch đầu giai lão hay sinh ly tử biệt??…
Tác giả: Mục Đan PhongNgười dịch: Emily TonNàng là chính là một vương bài của đội đặc công, là cao thủ y thuật lẫn độc thuật.Vẻ ngoài trẻ trung xinh đẹp nhưng bản tính lại tà ác. Nhìn thiên chân tuyệt mỹ nhưng lại có thể bất thình lình động thủ không chút do dự.Một ngày kia vì luyện ma thuật đen chưa thành đã khiến nàng xuyên qua trở thành một tiểu phế tài. Nàng sẽ thay đổi nơi nàng xuyên đến như thế nào? Mời các bạn đón đọc và theo dõi truyện nhé.…
Nàng là con ngựa nhỏ của thảo nguyên Vũ Tước, mạnh mẽ hoang dại.Nàng là vị quận chúa tôn quý, đứng nhìn con dân chết dần trong bệnh dịch, nhìn thấy phụ thân và quân binh bị tàn sát.Nàng là vị phi tần được sủng ái giữa kinh thành Tam Dương nhưng ngày đêm mong nhớ về Vũ Tước đã lụi tàn.Nàng có niềm tin, có binh lực, có được tất cả mình mong muốn đoạt lại, nhưng đổi lấy bằng cái chết của những người tỉ muội, bằng sự hy sinh xả thân của bằng hữu.Nàng giết chết người mình yêu nhất. Rồi lại chết trong tay người yêu mình nhất.Cả đời nàng mong đợi một chữ an, nhưng đứng giữa Tam Dương đổ máu mới nhận ra tranh quyền không phải bình an mà cuộc đời nàng theo đuổi.Vũ Tước của nàng đã hoang tàn rồi.Nếu được, ta muốn cùng chàng trở về nơi đó.Chữ An này xin gửi lại cho ngươi.…
Tiêu Vân mới vừa bắt được pháp y tư cách chứng liền xuyên, còn xuyên thành một cái có cha có nương lại bị sinh sôi đói chết tiểu đáng thương.Tiêu Vân nắm trong không gian lấy chi bất tận thịt lương, lập tức thuyết phục ma ốm nương quăng tra cha hòa li, thuận tiện nhặt chỉ đã chết quả phụ nương tiểu sói con.Nhưng ai biết, thư trung tương lai tàn bạo hung ác đại bạo quân đúng là cái này tiểu tể tử.Sau lại vì giúp nào đó ngôi cửu ngũ, Tiêu Vân cải danh đổi họ bắt đầu kịch bản hắn mạnh mẽ nhất đối thủ khác họ vương.Chỉ là một cái dùng sức quá mãnh......Kim Loan Điện thượng, hấp hối hết sức khác họ vương: Hoàng Thượng mệnh trung không con, không bằng lập thần con nuôi vì Thái Tử.Chúng đại thần: Khác họ vương điên rồi!Ai ngờ, nào đó ngôi cửu ngũ lúc này đã mở miệng: Trẫm cảm thấy nam hậu không tồi.Vì không cho Tiêu Vân đương Thái Tử chúng đại thần:???!!! Cầu thế tử gia đương nam hậu!Tiêu Vân:............Trước kia, Tiêu Vân thích nhất lấy ra không gian đồ vật hào khí vạn trượng chụp ở trên bàn: Lại đây ăn thịt.Sau lại, nào đó ngôi cửu ngũ thích nhất vỗ long sàng ý vị thâm trường nói: Lại đây, ăn, thịt.CP: Người mỹ thiện tâm toàn năng xấu tính thụ X trước tiểu đáng thương sau thật phúc hắc ngụy bạo quân công…
Giới thiệu:Nói chung là thuật lại toàn bộ nội dung truyện xuyên sách dưới góc nhìn của nữ phụ ác độc.Có ba góc nhìn, hơi ngược.Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Không┃ Nhân vật phụ: Không┃ Nhân vật khác: KhôngTóm tắt bằng một câu: Chúng ta đều là nhân vật chính trong câu chuyện của chính mìnhLập ý: Thiết lập nhân vật của bạn đã thật sự hợp lý chưa?[Giới thiệu được edit bởi Nhà Súp Ngọt]…
Vì chàng, ta nguyện làm tất cả Dù chàng tam thê tứ thiếp Dù chàng là bậc đế vương vô tình Ta vẫn lún sâu Có lẽ ta không nên yêu chàng Vì sẽ khiến chàng khó chịu Vì sẽ khiến chàng không ở bên cạnh người mình yêu được Tạm biệt Sơn Trà không nở hoa rồi…
Truyện:Tên tác phẩm: VẠN GIỚI TRIỆU HỒI: TA CÓ HỆ THỐNG MÈO VÀNG NGÁOTác giả: HOANG DINH CUONGThể loại: Tiên Hiệp, Hệ Thống, Triệu Hồi, Hài Hước, Sảng Văn, Cổ Đại.【 GIỚI THIỆU TÓM TẮT 】Thiên Địa Công Huyên mênh mông vô tận, cường giả như mây, vạn tộc tranh bá.Người ta xuyên không thì bị sét đánh, bị tai nạn xe, hoặc rơi xuống vực. Còn Địch Thần xuyên không chỉ vì... mải ngắm gái nhảy trên "Toptop" mà bị xe tông!Tỉnh lại ở một thế giới xa lạ, Địch Thần phát hiện mình đã trở thành một thiếu niên có nhan sắc "nghịch thiên": Mái tóc trắng xóa dài tận hông, dung mạo yêu nghiệt, khoác trên mình bộ hắc bạch trường bào tiêu sái.Nhưng quan trọng hơn cả, hắn mang theo một Hệ Thống Triệu Hồi có hình dạng là một con Mèo Vàng Ngáo.Một con mèo nhìn mặt rất "ngứa đòn", hay trêu chọc chủ nhân, nhưng lại nắm giữ quyền năng hiệu lệnh chư thiên vạn giới!> "Ký chủ, ngài lại sợ à? Meo~ Yên tâm đi! Có bổn hệ thống ở đây, ngài chỉ việc làm màu, đánh nhau cứ để đệ tử lo!"> Quy tắc bá đạo của Địch Thần: * Triệu Hồi Ngẫu Nhiên: Từ lão nông dân quét rác đến tuyệt thế Kiếm Tiên, từ yêu ma quỷ quái đến Thánh nữ băng thanh ngọc khiết... tất cả đều có thể xuất hiện dưới trướng hắn. * Sức Mạnh Nghịch Lý (+2 Trọng): Bất kể Địch Thần tu vi ra sao, nhân vật được triệu hồi LUÔN LUÔN MẠNH HƠN HẮN ĐÚNG 2 TIỂU CẢNH GIỚI. Hắn Luyện Khí tầng 1, đệ tử Luyện Khí tầng 3. Hắn thành Tiên Đế, đệ tử hắn đấm nát Tiên Đế! * Tuyệt Đối Trung Thành: Dù là đại năng phương nào, đứng trước mặt Địch Thần đều phải cúi…
Rơi xuống vực sâu trùng sinh nghịch thiên, phế vật thức tỉnh linh căn mạnh nhất!"Bùm!" Tiếng sóng dữ cuộn trào nuốt chửng lấy thân xác, nhưng giây tiếp theo, tiếng đá nứt toác cùng luồng linh khí Hỗn Độn cuồn cuộn lại vây lấy tâm trí. Kẻ từng bị chế giễu là phế vật vô dụng của Mộc gia, nay mở mắt ra với huyết mạch thức tỉnh hoàn toàn. Nghe kìa, tiếng bước chân kiêu ngạo của ả muội muội trà xanh đang đến gần cửa hàng Vạn Vật Các, nhưng lần này, ai mới là kẻ phải quỳ xuống cầu xin?Mở đầu bằng tiếng gió rít gào bên vách đá bí cảnh và tiếng chế giễu lanh lảnh của kẻ thù, thính giả sẽ lập tức bị cuốn vào hành trình trùng sinh đầy kịch tính của Mộc Nhiễm Nhiễm. Từ một tiểu thư bị phế bỏ, nàng thức tỉnh Hỗn Độn Linh Căn tối cao, có sự trợ giúp của hệ thống linh thú Tiểu Thạch Đầu với giọng nói non nớt nhưng đầy quyền năng. Từng chương truyện là sự đan xen giữa tiếng kiếm reo vang dội, tiếng vỡ vụn của những âm mưu thâm độc và thanh âm trầm ấm, bí ẩn của nam chính Ngụy Trì Yến. Không còn là những trang chữ khô khan, thế giới tu tiên hiện lên sống động qua từng nhịp thở, tiếng sương mù dày đặc và những trận chiến nghẹt thở vang vọng bên tai bạn.#truyenfullaudio #truyenfullaudiocom #reviewtruyen #truyenfull #viral #fyb #nghetruyen #truyenaudio #xuhuong #codai…
Thể loại: 1×2, ngọt, sủng, trọng sinhLần trước, nàng bị người mình yêu giết chết, thề rằng không bao giờ dính vào hắn nữa. Lần này, nàng cư nhiên dính vào đến hai đoạn tình ái một với vị thừa tướng ngoài mặt nghiêm túc, thật ra lại siêu cấp vô sỉ. Nuông chiều nàng vô độ, mặc cho chuyện gì xảy ra thì phu nhân luôn đúng người ngoài luôn sai. Nàng mới 12 tuổi thì sao chứ, dù cho 12 hay nhỏ hơn thì đều là người của bản tướng!Hai với vị giang hồ sát thủ, ngoài mặt ít nói, trầm tính, mạnh mẽ, thật ra lại vô cùng nhút nhát, đáng yêu. Bảo vệ nàng mọi nơi mọi lúc, thấu đáo, đụng vào nàng là đụng vào ta. Các ngươi có luật thì ta chính là người phá tan nó. Có nàng không có chúng, có chúng ta đều diệt…
#Mèo_Lười Nàng là Hạ Cẩm Thiên, là đứa con tội nghiệp bị vứt bỏ năm 1 tuổi. Được nuôi dưỡng bởi thiên nhiên và động vật trong cánh rừng Bách Lạc-chốn người trần không ai dám vào, bởi có nhiều thú dữ và lời nguyền ngàn năm. Người là Châu Nhược Thất, là thất hoàng tử của triều đại Châu Thịnh, người con có năng lực nhất trong tất cả. - Kiếp này ta đã được trải qua yêu là gì, cũng đã được trải qua hận là gì. Ta yêu chàng và cũng hận chàng, hận chúng ta không thể bên nhau đời đời kiếp kiếp. - Ta là vua, nàng là thê của vua. Một vua có thể có nhiều thê nhưng nàng chỉ được yêu mình ta cho dù ta ngược đãi nàng bao nhiêu đi nữa. - Nguyện kiếp sau không mong gặp lại nhau, yêu chàng là lỗi của ta. Nàng hi sinh bản thân mình giúp chàng hồi sinh nàng ta. Đến cuối cùng, chỉ có nàng là thật lòng.…
Liền tính chậm, cũng muốn từng bước một hướng lên trên bò.Tùng Âm nguyên bản chỉ là cái nông gia nữ, ở nhà muốn đem chính mình đưa lên trấn trên đương nha hoàn thời điểm, bị tuyển đi lên tu tiên, có cơ hội này Tùng Âm tự nhiên phải nắm chặt, từng bước một bước lên thiên cực chỗ.…
Mô tả truyệnCung nữ Vân Tự, mặc dù thừa nhận không phải người tốt nhưng lại sở hữu nhan sắc nổi bật. Nhận ra vị trí thấp hèn của mình, cô vẫn quyết tâm trèo lên cao hơn trong tương lai. Với những ngày tháng sung sướng trong cung, Vân Tự đã quên quá khứ và giật mình để tập trung vào vị trí người ngồi trên long ỷ. Mặc dù được ví như một kẻ mưu mô, Vân Tự đã sống như một đứa trẻ trong hai năm, trước khi được Đàm Viên Sơ trao cho danh phận mà cô mong muốn.Ban đầu, Đàm Viên Sơ chú ý đến Vân Tự là vì cô tỏ ra thông minh và đặc biệt, nhưng thực tế thì cô lại phải nịnh hót để được gần gũi với anh. Anh ta giữ Vân Tự bên cạnh mình trong hai năm trước khi trao cho cô danh phận. Tuy nhiên, sau đó anh lại ức hiếp và áp đặt lên người khác, cho tới khi nhận ra rằng anh không chỉ ước muốn sắc đẹp của cô mà còn muốn có tất cả mọi thứ của cô, thậm chí cả những suy nghĩ tí hon như "họ đã thông minh, tôi sẽ là người ngốc" hay "tôi muốn họ thấy thứ gì, cho dù họ không muốn". Những suy nghĩ giản đơn như thế vô tình lòe lên trong tâm trí của Vân Tự và cô cho rằng mình đã che giấu chúng rất kín đáo.…
Trên đời này có nhiều việc bạn không thể dùng con mắt của người thường để nhìn thấu vạn vật của thế gian được. Phù thủy cho dù có nhiều quyền năng đến mấy, quy tắc của Vũ Trụ cũng không được phép vi phạm. Nếu làm sai có khi phải dùng cả nghìn đời để đổi lại. Đau lòng nhất là việc : Một người có thể giúp trăm vạn người khác , trước mặt người mình yêu nhất lại không thể làm gì, trơ mắt nhìn người ấy từ từ mất dần hơi thở, mất dần sinh mạng, ngay cả linh hồn cũng bị tan đi.…
Nội dung: Hắn - Cổ Tự Bạt là nhân viên văn phòng vì tai nạn giao thông mà xuyên tới giới tu tiên. Có được hệ thống dạy dỗ chỉ bảo cho rất nhiều kỹ năng từ cầm, kỳ, thi, họa lẫn tu hành. Mọi kỹ năng đã đạt tới mức max 999. Thế nhưng hắn vẫn bị mắc kẹt ở thế giới đó đã 3 năm rồi. Hành trình tiếp theo là cuộc sống an nhàn của hắn ở trên núi với 1 căn nhà nhỏ. Với rất nhiều mối quan hệ mới lạ trong giới tu tiên, các môn phái đều liên tiếp tới thăm hỏi muốn được hắn chỉ bảo và cho tiên khí. Thế nhưng hắn vẫn khiêm tốn chỉ muốn làm 1 phàm nhân.…
Có con chồn bước lang thang,Ở trên đập đá đắp ngang sông Kỳ.Lòng em luống những sầu bi.Nỗi chàng quần thiếu ai thì may cho ?Lang thang chồn bước một mình.Sông Kỳ đã thấy băng ghềnh chỗ sâu.Lòng em luống những bi sầu,Nỗi chàng thiếu nịt, ai đâu may giùm?Có con chồn bước một mình,Lang thang đi dọc ở bên sông Kỳ.Lòng em lo ngại sầu bi:Áo quần chàng thiếu, ai thì may cho ?(Hữu Hồ - Kinh thi - dịch thơ: Tạ Quang Phát)Nàng, vốn là cửu công chúa của Tây Lương quốc, ở Tây Lương nàng được vô vàn ân sủng, chỉ vì cầu thân mới phải lên đường đến Trung Nguyên.Hắn, thân là đương kim thái tử, địa vị chỉ khom lưng dưới một người mà đứng trên cả ngàn vạn kẻ khác, vì hôn nhân chính trị, bất đắc dĩ mới phải lấy công chúa của dị quốc.Hắn có ái phi của riêng mình, Triệu lương đệ. Nàng cũng có cuộc sống của riêng nàng, ấy là lén xuất cung, chặn ngựa lồng dở chứng, trừ gian diệt ác, đuổi trộm cắp, tiễn trẻ lạc về tận nhà, lại còn có uống rượu, ngao du kỹ viện....Họ tưởng đâu chỉ là 2 đường thẳng song song vĩnh viễn không bao giờ giao nhau.Thế rồi những tranh đoạt địa vị trong Đông Cung, những phải trái vô duyên cớ, những nham hiểm ngấm ngầm, lại cứ từng bước từng bước cuốn nàng công chúa ấy vào dòng nước xoáy."Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, ngắm nhìn ánh trăng.Ô thì ra không phải nó đang ngắm trăng, mà đang đợi cô nương chăn cừu trở về.....Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, sưởi nắng.Ô thì ra không phải nó đang sưởi nắng, mà đang đợi cô nương cưỡi ng…
Tác giả: Vệ Phong/卫风(Wèi fēng)/Wei FengThể loại: Cổ đại, Tu tiênEditor: Tiêu Thần YXuyên qua ? -- chớ sợ chớ sợ, ký lai chi tắc an chi.( Ký lai chi, tắc an chi - 既来之,则安之 - jì lái zhī,zé ān zhī (câu trong Luận ngữ, Họ đã (do mình phủ dụ) đến rồi, tất phải làm cho họ được an ổn; sau còn mang nghĩa Mình đã đến (một nơi nào đó) rồi, thì phải bình tĩnh lại). -> tương tự câu tục ngữ "Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng" của Việt Nam).Trải qua rất nhiều năm, lăn lộn chốn tu chân, còn bị tác giả "mở bàn tay vàng" giúp nữ chính gặp được một người kim quang thiểm thiểm (sáng lòe lòe :)), cao ráo đẹp trai lại còn giàu có. Vẻ mặt cao thâm, bí hiểm hỏi: "Ngươi còn nhớ rõ một trăm tám mươi năm trước XXX - trượng phu của ngươi không?"A a a? Đó là tình huống gì?…