Đông Cung - Phỉ Ngã Tư Tồn ( Cảm xúc của tôi)
1 câu chuyện tình yêu buồn, đọc xong có thể sẽ cảm thấy nó trôi qua nhanh... Nhưng thực sự nó khiến bản thân khá ám ảnh... khó mà thoát ra nổi!…
1 câu chuyện tình yêu buồn, đọc xong có thể sẽ cảm thấy nó trôi qua nhanh... Nhưng thực sự nó khiến bản thân khá ám ảnh... khó mà thoát ra nổi!…
Những chương của các bộ truyện có lẽ không bao giờ được hoàn thành. Đăng lên cho vui thôi.…
Câu chuyện về một con nghiện game bị Nguyệt thần biến thành vong xuyên về thời cổ đại nhập vào thân xác trưởng tử nhà họ Diệp.…
Tác giả: tiểu Hồ và Tiểu LyThể loại: ngôn tình, cổ đạiNguồn: vonguyenquan.wordpress.comBeta: Xu XuTóm tắt: Nàng băng thanh ngọc khiết, sở hữu sắc đẹp vạn người mê........ Hắn long mệnh tôn quý, toàn thân toát ra vẻ đẹp uy quyền của bậc đế vương, người người kính nể...... Nàng là tiểu hồ ly, dùng sắc làm vũ khí, từ nhỏ đã phải lăn lội giữa cuộc đời..... Hắn là đấng chân mệnh thiên tử, hô mưa gọi gió đều được, thứ gì đã muốn có nhất định pải có được..... Cánh cửa định mệnh đưa nàng ngược về cổ đại, con người ương ngạnh không chịu khuất phục đế vương, nhập cung rồi lại pải đấu đá với thất thập nhị phi của tam cũng lục viện...... Tiểu hồ ly nàng sẽ pải ứng phó ra sao đây??? Ngay từ giây phút đầu gặp gỡ, hình ảnh người con gái xinh đẹp ấy đã luôn xuất hiện trong tâm trí hắn, vừa mê hoặc vừa mơ hồ, chỉ chực như tay chạm tới sẽ biến mất.... " Thứ gì trẫm muốn có được nhất định phải có, chiếm không được thì hủy hoại nó đi...... Nếu nàng không thuộc về ta thì cũng không thuộc về ai hết....."…
Tác giả : Bảo Tố…
Nỗi cô đơn của những kẻ đơn phương là một bầu trời vô tận. Đây chỉ đơn giản là những trang nhật kí tôi viết lại vào những ngày cô đơn đến nặng lòng, khi lòng mình đã không còn đủ sức chứa cho mớ suy nghĩ hỗn tạp của cuộc sống. Tôi đành phải trút bỏ chúng 1 cách nặng nề vào những trang nhật kí. Tôi đã tốn rất nhiều thời gian của mình để nhớ đến 1 người mãi chẳng thuộc về m. Chắc hẳn trong kí ức thanh xuân của các bạn cũng đã từng có những lần như tôi, những lúc hờn ghen vô cớ với người khác những đêm cô đơn buồn đến nào lòng, rồi những đêm phải khổ sở lết cái thân cùng kiệt sức sống xuống bếp lục rục tìm vỉ thuốc, chỉ mong có thể ngủ để quên đi phiền muộn hôm nay.…
Đây là chuyện xưa của một nữ hoàng khai quốc thời loạn thế.Lời răn của Trần Tử Khôn: "Ta sẽ không vì bất luận kẻ nào từ bỏ chí hướng của chính mình. Từ bỏ hắn, ta sẽ tiếc nuối một thời gian, nhưng từ bỏ mộng tưởng ta sẽ tiếc nuối cả đời."Điều tin của Trần Tử Khôn: Thế gian nữ tử có cuộc hôn nhân mỹ mãn nhiều đếm không xuể, nhưng trở thành nữ hoàng thì chỉ có một mình ta."Ta vì cái gì phải đối với chính mình từ xưa đến nay chưa hề có vinh quang làm như không thấy, lại đi hâm mộ các nàng loại này dễ như trở bàn tay bình phàm hạnh phúc?Tag:Vai chính: Trần Tử Khôn ┃ vai phụ: Trịnh Hỉ, Tiêu Thuấn Khâm, Tác Siêu, Tô Phóng ┃ cái khác: Nữ hoàng, tranh bá*truyện là phần 2 của bộ Nữ y thời loạn thế, nói về Trần Tử Khôn, con gái của Văn Đan Khê và Trần Tín.*đây là truyện mình beta lại, đọc khá tâm đắc nên có chỉnh sửa câu từ và đăng lại cho các bạn đọc. Nếu có góp ý gì thì cứ cmt cho mình nha.…
SouthgeekZ is a three member team.We learn EL and JP by the translate country's stories way.Coding null value rules…
Cô yêu anh , vì anh mà cho đi tất cả , vì anh mà đã thay đổi chính mình . Để và rồi cô nhận được gì từ anh . Một ánh mắt khinh bỉ , một cái quay lưng lạnh lùng , và đau đớn hơn tất cả là một vết thương đã hằn trong tim . Để rồi cuối cùng cô nhận ra mình đã sai .- Có lẽ là em sai . Có lẽ em đã sai khi mà trao tim mình cho anh , có lẽ em đã sai khi vì anh mà em thay đổi tất cả . Có lẽ em đã sai khi coi anh là tất cả , có lẽ là em sai ngay từ đầu khi mà đã tin anh . Có lẽ em đã phải trả giá cho sự sai lầm của mình khi mất đi tất cả . Hứa với em dù không có em bên cạnh anh vẫn hạnh phúc nhé , hãy cười tươi để em ở trên cao nhìn thấy anh mà an lòng . Tạm biệt người em yêu . _ Cô nói mà trên mặt nở một nụ cười xa xăm , xa xăm đến mức anh không thể nào chạm tới được .- Không....g.......g....g . _ Anh hét trong sự lo lắng và tuyệt vọng Hết sức mong mọi người ủng hộ !!!…
Đọc thử đi…
''Đọc rồi biết!''Sẽ thú vị lắm đấy! ^^P/s: do au chưa am hiểu nhiều về cổ đại cho lắm nên trg truyện sẽ có một số từ hiện đại....…
HongNgocLee ??"ngẫu duyên nên tình mong manh lắm"☁?.Tất cả quotes đều tự cảm tự viết làm ơn tôn trọng.Camon mọi ng đã ghé ❤…
+ Tên khác_The existence is hard to avoid (Sự Tồn Tại Khó Lảng Tránh)+ Thể loại_Fairytales, lãng mạng, Âu cổ, trùng sinh trả thù.+ Tác giả_Áttt+ Violette Escapitol, một nữ công tước có nhan sắc và tài năng, nhưng vì sở hữu cả tình yêu và mối quan hệ mật thiết với Hoàng Hậu nên cô bị cho là lợi dụng quyền lực của chị gái để thoả mãn thú vui thao túng.Câu chuyện bắt đầu khi chị cô, luôn luôn kể đi kể lại một câu chuyện cổ tích; và như thói quen, chị kể nó cho cả con gái ruột của mình - người được xem là công chúa, thái độ của con bé khác hoàn toàn so với cô - một đứa chẳng biết mơ mộng hão huyền.Năm 16 tuổi được ban tước vị công tước, cô bắt đầu gặp những cơn ác mộng liên tục, như dự báo trước điềm chẳng lành "tận hưởng cái chết". Vị công chúa - đứa cháu gái mà cô hết mực thương yêu sẽ huỷ hoại gia đình mình, bằng gương mặt ngây thơ giả tạo đó. Và người góp phần cho cái kết của đời cô, nam chính của câu chuyện cổ tích ngày nào...Lực bất tòng tâm, cô quyết định đi tìm nam chính của câu chuyện, lợi dụng anh để ngăn chặn cái kết bi thảm của những người thân yêu, nhưng tại sao thế này."Anh và tôi, ai đang lợi dụng ai chứ?"+ Truyện được tác giả xác minh bản quyền và đăng tải tại Wattpad và NovelToon, nếu có thắc mắc vui lòng liên hệ Gmail: [email protected].+ Chúc các bạn đọc truyện zui zẻ :3…
LẠY CHÚA, MÌNH ĐÃ DROP NHƯNG KHÔNG MUỐN THU VỀ NÊN XIN CÁC BẠN ĐỪNG XEM, cám ơn.-+-tác giả: Dzịt cổ lùnthể loại: Bách hợp, cổ đại, ngược, BE (bad ending)cảnh báo: tâm thủy tinh không nên đọcvăn án:Hạ Thương là trưởng tử của Bình Tây Đại Nguyên Soái, trên có kế mẫu, di nương dáng vẻ "từ ái", dưới có thứ đệ "thiện lương đáng yêu", y còn có một vị hôn thê trúc mã - Thụy Lan."Thương lang, chàng nhìn xem ta có đẹp không?""Thương lang, ta muốn gả cho chàng, cả đời này đều sẽ là của chàng""Thương lang..." Tí tách từng giọt rơi xuống, không rõ là mưa hay là máu. Âm thanh nàng dịu dàng gọi y vang vọng trong đêm, đời này rốt cục sát nghiệt quá nặng sao?Đêm kéo xuống, không trăng không sao, khắp nơi kết đèn dán chữ, màu đỏ nhuộm khắp tướng phủ. Thế nhân biết, Hạ Thương đón dâu, chỉ là không có khách nhân nào đến mừng hỉ.…
----Chu Thanh Di sinh ra trong một gia tộc khá phức tạp. Mẹ em là một vu nữ cũng có thể gọi là một bà đồng. Bà tên Lệ Tuyết là một người cực kì nổi tiếng trong giới ma quỷ là một người cân bằng sự sống và cái chết một người vĩ đại như thế nhưng bà lại cấm Chu Thanh Di đi theo con đường của mình. Lệ Tuyết biết sức mạnh của em được thừa hưởng từ mình và bẩm sinh mạnh hơn thế nữa nên bà đã phong ấn nó. Rồi một ngày bà ra đi theo một cách rất quỷ dị . Nhưng Chu Thanh Di lại đi theo hướng ngược lại với sự chỉ dẫn của Lệ Tuyết từ đó em gặp được hắn Thiên Dật .Ba em hiện vẫn là một ẩn số.Chu Thanh Linh không phải một người hiền lành mà chính là một người từ sinh ra từ cõi ác.----…
Tác giả: Ta Là Thanh TửThể loại: Xuyên không, nữ cường, nam cường, HEConverter: ngocquynh520 (diendanlequydon)Editor: LynvaĐộ dài: 339 chươngDiễn viên chính: Trầm Tâm Dao - Tiêu Hàn VũMở đầu:Ban đêm, hoàng hôn trầm trầm, trong khu rừng hoang ngoài kinh thành bộc phát lên hơi thở âm trầm kinh khủng. Đi sâu vào chính giữa rừng sẽ thấy có một bãi tha ma, chất đầy những thi thể, đều là những thi hài của phạm nhân bị Quan phủ địa phương xử quyết rồi vứt bỏ. Cỏ cây khô khốc tiêu điều, theo màn đêm phủ xuống, sương cũng ngày càng dày đặc, không khí u lãnh lạnh lẽo khắc nghiệt. Loáng thoáng có thể thấy được một bóng đen đang từ từ nâng người lên, mắt nhìn xung quanh, không khỏi làm người ta hoài nghi hắn đang tráo đổi thi thể. Mượn ánh trăng, vẫn có thể thấy được kia nhưng là một nam nhân trung niên. Lúc này, hắn đang cố hết sức nâng cao thi thể ném vào giữa bãi tha ma, trong mắt hình như còn có thể liếc thấy một tia sợ hãi. Thế nhưng Tử Thần - danh xưng là Hắc đạo Nữ Bang chủ - Trầm Tâm Dao, chính là vào tình huống như vậy mà thức tỉnh.…
Mỗi thế giới đều có những nữ pháo hôi làm nền cho tình yêu của nam nữ chủ mà nhiệm vụ của Mạc Sơ là xuyên vào những nữ pháo hôi này thay đổi vận mệnh của họ. Đoạn ngắn 1:Hệ thống hưng phấn ra tiếng: "Ký chủ, mau đánh tên tiểu tử này. Cần ta thêm đạo cụ trợ hứng sao?"Mạc Sơ không có việc gì nhún vai nói: "Nếu ngươi cho không."Hệ thống ủy khuất than vãn: "Ây da, ký chủ da mặt thật dày. Ra đường ăn bánh còn phải trả tiền. Huống hồ là đồ cao cấp mà hệ thống ta xuất ra."Mạc Sơ cười quỷ dị, liếm môi: "Vậy thì cũng chịu thôi! Ta sẽ làm ngươi 'sướng' trước rồi xử lý tên tiểu tử kia sau. Như vậy sẽ rất vui đấy!" Đoạn ngắn 2:Mạc Sơ khinh bỉ nhìn khuôn mặt yêu nghiệt của mỗ nam: "Mặt ngươi có thể mỏng chút không? Ta thật khinh bỉ ngươi."Mỗ nam cười cười: "Nếu không Sơ Sơ lột hết hộ ta được không? Ta không tự mình lột được. Rất xấu hổ đó!"Mạc Sơ liếc chủy thủ sắc bén trên tay, mắt sáng lên: "A, vậy để ta lột phần thừa ra trên cơ thể ngươi trước rồi giúp ngươi lột da sau. Mau cởi quần!"Mỗ nam bĩu môi ủy khuất: "Ngươi xuống tay được sao? Dù gì thì đó cũng là phúc khí sau này của ngươi đấy, Sơ Sơ. Không bằng chúng ta đại chiến ba trăm hiệp trước đi, thế nào?"…
- Văn án:Nàng và Bát vương gia đương triều vốn là thanh mai trúc mã... Nhị tỷ, Bát ca, Thái tử và nàng từ nhỏ bốn người vốn đã có giao tình cho nên tình cảm giữa bốn người luôn luôn bền chặt. Chỉ là sau này khi còn thập tam, tình cảm của nàng đối với Bát Ca đã bắt đầu nhen nhóm từng chút, từng chút một trong trái tim nhỏ bé của thiếu nữ mới lớn. Tâm tình nàng từ đó luôn chỉ hướng về một người, là những người khác nàng không để tâm. Mà Bát ca... huynh ấy cơ hồ cùng nàng có tình cảm.... Nàng từ đó ôm mộng uyên ương...Mười bảy trăng tròn, hoàng thượng hạ thánh chỉ phong nàng làm phúc tấn mà tướng công của nàng không ai khác chính là người mà nàng thương thầm trộm nhớ nhiều năm. Còn ba tháng nữa hôn lễ sẽ diễn ra vậy mà nàng, Đông Hương Từ Vỹ tưởng chừng như dài ba thu. Nàng ngỡ như những tia nắng ấm áp dường như cuốn lấy chính bản thân mình...Đêm tân hôn, Từ Vỹ trống ngực đập thịch thịch. Là thư phòng của chàng sáng đèn, là bước chân nhỏ nhắn từ từ nhẹ bước đến cánh cửa, ôn nhu giọng điệu Bát ca lớn dần..." Đông Hương Từ Vỹ, nàng ấy không nên xuất hiện... Nhu nhi, nàng yên tâm, ngày mai sẽ không còn cái nữ tử Từ Vỹ nào đó nữa"... Nàng bất động... tướng công, chàng muốn giết a ư?…