tùm lum về Đạp Gió 2026
lụm nhặt mấy fic của mấy cp nổi trên siêu thoại…
lụm nhặt mấy fic của mấy cp nổi trên siêu thoại…
*highly recommend mọi người nghe Nam Sơn Nam (Mã Địch) khi đọc chiếc shot này: https://www.youtube.com/watch?v=oVY81pnhfnY你在南方的艳阳里,大雪纷飞我在北方的寒夜里,四季如春如果天黑之前来得及,我要忘了你的眼睛穷极一生,做不完一场梦Em đứng trong ánh nắng phương Nam, tuyết bay đầy trờiTôi đứng giữa đêm lạnh phương Bắc, bốn mùa như xuânNếu kịp trước khi đêm xuống, tôi muốn quên đi ánh mắt emSuốt đời chìm trong giấc mơ dài không tỉnh.…
Thể loại: Ngôn tình linh dịTác giả: 0 giờ sángEditor: Khánh Linh VĂN ÁNTôi dùng một ít nước bọt để chà xát mà không hề có chút bay màu nào. Sau khi bỏ lại con dấu đó, Diêm Vương cười: "Hãy mang cô ta về đi." Âm Thiện nhìn tôi, gương mặt lộ rõ vẻ mặt nhục nhã: "Điều này e là không hay chút nào?". "Ổn rồi. Đem về đi, Âm Thập Nhị mà còn động đến cô ta nữa thì ta đổi họ với cô ta!". "À, thưa ngài, lời thề độc này của ngài hơi độc một chút." "Không sao đâu, dù sao hắn cũng không thể phá được lời nguyền đó." Diêm Vương phất tay cho Âm Thiện lui. Tôi không can tâm lao vào và hét lên: "Này! Cái quái gì vậy? Anh đã làm cái quái gì với tôi?".Tuy nhiên, khi Diêm Vương nhìn tôi, tôi thấy toàn thân mình cứng đơ, như thể tôi đã bị dùng thủ thuật định hình để cử động. Và cơ thể tôi bị Âm Thiện đẩy rời khỏi âm phủ. Con người, bệnh viện tâm thần, văn phòng viện trưởng. Khi tôi bước ra khỏi vòng tròn, tôi đã có thể cử động được. Âm Thiện nhìn tôi một lúc rồi mới nói: "Đó là âm phủ, âm phủ nằm trong tay ai, ai là vua của cõi âm. Giờ đây Diêm Vương đã đóng dấu lên cô, tức là đã tuyên bố cô đã là phụ nữ của hắn". Tôi hiểu rồi, "Anh ta sẽ cướp phụ nữ với Âm Thập Nhị à?""Có". "Không cảm thấy hạ mình sao? Diêm Vương của các anh, lại còn làm những việc như thế nữa sao?".. Tôi bực bội nói, chà xát mạnh hơn dấu ấn đó, nhưng đã chà xát đến mức da đỏ rực lên, nhưng dấu ấn đó không có dấu hiệu phai mờ nửa điểm! Dường như, muốn xoá được dấu ấn n…
đọc rồi biết…
đây là những câu chuyện có thật dựa trên trí tưởng tượng của tác giả khi đang mơ ngủ giữa ban ngày...ai tin ráng chịuthể loại: loại nào cũng có…
Anh yêu em, yêu em sâu sắc.......…
Tên truyện: Nếu Như Anh Biết.Tác giả: Dạ Mạn.Độ dài: 89 chương.Tình trạng: Đã hoàn thành.Tình trạng edit: DROP.Văn án:Diệp Nhiên gặp lại Phó Diên Bắc.Hôm đó, cô đang ngồi trước cửa sổ sát đất, tay mới viết được hai chữ "Diệp Nhiên" trên hợp đồng, bút còn chưa kịp thu hồi, bỗng thấy một người đứng trước cửa kính, tây trang sẫm màu được cắt may tỉ mỉ, đang đi cùng mấy người cấp dưới. Diệp Nhiên vội ném bút, mất khống chế tung cửa chạy ra ngoài: "Phó Diên Bắc..."Bước chân anh thoáng dừng lại, ánh mắt bình tĩnh lướt qua người cô, từ từ đến gần rồi lại chậm rãi đi xa. Hỏi: "Bạn trai tôi mất trí nhớ, phải làm sao bây giờ?"Trả lời: "Ngủ với anh ta, theo đuổi để đem anh ta trở về."Câu chuyện ngày xưa của bậc thầy điêu khắc sách và tổng tài mất trí nhớ.…
Một vài qoute để deep…
Không chuyển ver. Không reup.Chỉ đăng tại wattpad và acc facebook chính.…
cái tên nói lên tất cả, toàn bộ đều là mớ tạp nham hỗn độn của tớ thôi...…
"Love Story"Yeen Phương.…
[Mong mí pạn ủng hộ :3] "Anh Karl ơi, ước mơ của anh là gì vậy?""Ước mơ của anh là được làm bạn đời của em. Được không?""Đ-được ạ."…
Mỹ Hạnh khó khăn tới bên cạnh Gia Linh, nâng ly rượu trước mặt cô:" Cô buông tha cho anh ấy đi được không?"Trương Gia Linh dừng lại động tác ở tay, mỉm cười nhưng không nhìn sang bên cạnh, " Tôi và anh ta không có gì cả, đừng nhầm lẫn!" " Anh ấy suy sụp rồi, anh ấy sắp không trụ nổi nữa rồi, anh ấy không nên như vậy cô xem tôi nói có đúng không?" Mỹ Hạnh vẫn cố gắng bình tĩnh, hơi thở lại dồn dập hơn." Không phải bây giờ anh ta làm ăn rất tốt à? Công ty ngày càng thăng tiến như vậy. Tôi thấy hai người đừng dùng chiêu này thì hơn."" Linh! Cô dễ dàng phủi đi mọi thứ như vậy?" Trương Gia Linh đặt ly rượu xuống, hướng mắt nhìn về phía biển hiệu, cô đương nhiên không dễ dàng gì.Chỉ là có một đoạn kí ức nào đó nên quên đi thì hơn, cô cũng không còn thời gian nữa. Anh ấy không thể xuất hiện ở thế giới của cô được!Rất lâu sau cô mới trả lời, giọng lạnh hơn khi nãy:" Cô thích anh ta mà! Sao không ở bên an ủi anh ta đi?"Mỹ Hạnh lập tức rùng mình, không thể tin vào những điều mình vừa nghe thấy. Cô ấy cảm thấy lòng mình dâng lên một nỗi tức giận." Cô đúng là người không để ai vào mắt thật này. Vậy mà những năm trước Bảo không màng bảo vệ cô như thế. Cô coi điều này là hiển nhiên à? Cô nhất định ác độc như thế?"" Vậy mà anh ấy vẫn muốn bảo vệ cô tiếp đấy. Tôi không hiểu cô đáng thương đến mức nào. Anh ấy vậy mà ... vậy mà ngu ngốc như vậy!" Nói đến đây, đôi mắt Mỹ Hạnh đỏ au, nước mắt không kiềm được nữa mà tràn ra. Cô cố gắng nói tiếp nhưng chỉ nghe được tiếng nghẹn, " Anh ấy…
Một chải chải tới đuôi, tình duyên vẫn đứt đoạn.Hai chải răng long đầu bạc, chẳng phải người trong tâm.Ba chải con cháu đầy nhà, ngươi đoán xem vì sao nàng cười rồi lại khóc?~~~Chàng nói ta rằng chàng sẽ yêu ta cả đời, ta thật ngốc, lại quên mất không hỏi chàng, "Cả đời" mà chàng nói là kiếp này, hay kiếp sau?Mỗi ngày ta đều cười, chàng đoán xem ta sống tốt hay là không tốt?Khổ vô tương khiếm, chẩm hội tương kiến.(Nếu không nợ nhau, làm sao gặp gỡ)Có một người, đời này định sẵn không thể ở bên nhau, nhưng lại ghi tạc trong tim ta suốt cả cuộc đời.~~~Bên tình bên nghĩa, rốt cuộc bên nào nặng hơn?Truyện chỉ được mình chính thức đăng tải tại watpat.com và dtruyen.com. Những web khác đều là lậu. Mọi người hãy ủng hộ bản quyền tại watpat.com và dtruyen.com nhé. Cám ơn các bạn.…
Tao anti :)…
Chu Chính Đình là tiểu bảo bối của Đại Ma Vương Thái Từ Khôn!❤️…