Thú nhân chi pháp sư
…
à nhô à nhô mina đây là lần xém đầu tiên ta viết truyện a~~ nếu có gì sài sót mong mọi người góp ý, chân thành cảm ơn ♡♡♡, nhưng ta cũng không cần nhiều nguyên liệu để xây nhà đâu a~~ có gì các tề êu của ta nương tay lượng thứ mà bỏ qua a~~ 😍😍😍…
Truyện này lúc đầu lii ko định viết đâu mà đùng cái mê cái fic này ghê nên viết :))Nó- Phan Bích Ngọc(15/11): một con ngu kinh hoàng , nhưng đó chỉ là chuyện học thui còn nó rành về truyện tình cảm lém , và là fan ngôn tình chính hiệu a~~ Cao lém tận m68 lựn hồi bé xinh lém , giờ vẫn xinh vẫn đẹp nhưng hơi mập trông cute lém!!-Hắn -Nguyễn Minh Duy (13/9): là bạn thanh mai trúc mã của nó từ trong trứng , thằng này lạnh lém nhưng với nó thì ko chỉ tỏ ra ngầu lòi thôi ,cao m80 đập chai gái bu đầy đầu ,học giỏi lém toàn 10'9' thôi Nội dung đê:2 đứa nó là thanh mai trúc mãVì mẹ nó lúc sinh nó ra ở chung phòng phụ sản ,nó cứ thắc mắc mãi là sao hắn sinh ra trc nó tận 3 tháng mak sao lạ chung phòng phụ sản của mẹ nó tận 3 tháng , về sau nó mới bik là thằng này sinhnon pải ở lại dưỡng mà yếu quá nên dưỡng hơi lâu , lúc về nhà lại bik là căn biệt thự kế bên mới chuyển đến ,rồi tuổi thơ của 2 bọn nó ra sao thì đọc truyện sẽ bik ;)) nhớ vote cho lii Love nhìu!!!!/tim tim /…
Tác giả lần đầu tiên viết, có gì xin góp ý, lò vé.Đây là đam mỹ, ai không thích thể loại này thì có thể click backRating:16+, cực thuần khiết, song phương thầm mến, vườn trường, trầm ổn mạnh mẽ công x loi nhoi đáng yêu thông minh thụVăn án:Hai người là thanh mai trúc mã, nhà ở trong cùng 1 khu, thậm chí sinh trong cùng 1 bệnh viện, là anh em tốt, là bạn bè hoạn nạn có nhau, càng yêu thương quý trọng nhau đến vô cùng. Thế nhưng, càng lớn, thứ tình cảm ấy càng ngày càng biến chất.Đời người, liệu còn bao nhiêu cái 10 năm để đợi chờ...…
Tác giả: Listars Cẩm Tú Gấp lại cuốn nhật ký mang theo bao hy vọng và ước mơ. Chàng thiếu niên có chút thoáng buồn. Nơi thế giới đó, có cô, nhân vật chính của câu chuyện. Anh ghi lại dòng ký ức qua từng giấc mơ mỗi đêm, bằng trái tim đã lỡ đem lòng yêu một cô gái dường như không tồn tại trên thế giới thực mà ngày ngày anh phải đối mặt với bao khó khăn ấy... Cô mở mắt sau giấc ngủ sâu, không gian xung quanh cô chỉ còn là một màu trắng xoá mờ ảo. Thế giới của cô cứ vô thức mà dừng lại theo ngòi bút của anh. Anh nhớ lại tất cả những điều dù là nhỏ nhặt, mỗi lần anh gặp cô, yêu cô, và chơi đùa cùng cô. Anh vẫn từng bước, từng bước mà tiến lên theo lời động viên thầm lặng của cô. Còn cô, dựa vào bờ vai rộng ấy mà tự nhắc mình không được chùn bước, phải thật mạnh mẽ khẳng định bản thân. Anh khóc, dù sao đó cũng chỉ là một giấc mơ được lưu lại trên trang giấy. Anh khóc, một chút nhớ nhung và một chút hy vọng. Anh khóc, không phải khổ đau, mà đó chính là giọt nước mắt của hạnh phúc. Ước mơ của anh, đơn giản mà thật hoang đường. Nhưng không, anh vì cô mà đã làm được. Giọt nước mắt in sâu vào cuốn nhật ký, anh nhẹ hôn lên, hy vọng sẽ không làm cô thất vọng. Cô cũng khóc, trong một thế giới không có thực dựa theo nét chữ của anh. Cô ngất lịm. Tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, cảnh vật quanh cô thật kỳ lạ làm sao. Cô gặp anh. Cô không nhớ những ký ức vương lại trên trang giấy ước mơ kia nữa. Một khởi đầu mới, sự tồn tại của cô trên sân khấu hào quang này, cùng với anh.…