Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Canon x canon và nó là gay 😔🗣️ Lưu ý: đây là tác phẩm do trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng không áp dụng lên người thật nếu gặp bọn nó ngoài đời <3 *Đôi lúc sẽ có vài chap viết bằng TA vì tui hết vốn từ tiếng Việt (sẽ có khả năng đc dịch)…
và đã có sự cho phépmn vô nhớ qua nguồn ủng hộ cho họ lun nhacre ảnh bìa: https://www.google.com/search?q=chifuyu+thousands+winters&tbm=isch&ved=2ahUKEwiu4d7nn6z1AhWvz4sBHaFGAKcQ2-cCegQIABAA&oq=chifuyu+thousands+winters&gs_lcp=CgNpbWcQAzoHCCMQ7wMQJ1DrCVi0F2DeG2gDcAB4AIABZYgBqAaSAQM4LjGYAQCgAQGqAQtnd3Mtd2l6LWltZ8ABAQ&sclient=img&ei=JM7eYa6_C6-fr7wPoY2BuAo&bih=625&biw=1366#imgrc=hs50x894ylr2KM…
Memory - kí ức, hồi ức - niềm vui, đau buồn, mất mát, gần như mọi cảm xúc đều gói gọn trong quá khứ, trong kỉ niệm. Nó có rất nhiều, là vô vàn thứ cảm xúc hỗn loạn với nhau. Nhưng khi nhắc đến màu xanh, ta sẽ nghĩ ngay đến xanh của buồn, một nỗi buồn ngun ngút trên bầu trời, một nỗi buồn như đại dương sâu thẳm bao la, một nỗi buồn không thể diễn đạt hết được. Tuy vậy, xanh còn là yên bình, hoà bình; hoa hồng xanh cũng có nghĩa là tình yêu mãnh liệt, bền vững. Màu xanh cũng như cảm xúc vậy, nó mang nhiều sắc thái và hoà lẫn vào với nhau. Đây là câu chuyện mang sắc xanh với nhiều cảm xúc song hành với nhau.--------------------------Một nơi để mình sìn OTP hoặc bias, văn phong mình không quá hay nên cũng sẽ không thể đảm bảo được độ hay của câu từ. Thời gian ra cũng rất ngẫu hứng, không có sự cố định vì khi nào có ý tưởng thì mình viết. Mình không nhận request dưới mọi hình thức.…
"Cảnh sát đây! Giơ tay lên..." chính là một câu nói cứu nguy cho nhân loại, nó như một loại hình thức chính nghĩa được thể hiện bằng lời nói. Khi bạn bị kẻ xấu bắt nạt, ức hiếp hay thế giới đang nguy hiểm chỉ cần một lời nói mạnh mẽ như tuyên án, mọi thứ lại trở về bình an. Nhưng liệu bạn có biết những con người có thể thốt ra câu nói đó đã trải qua những gì, họ đã phải đối mặt với thứ gì để đánh đổi sự bình an cho thế giới. Với họ, tình yêu, tình bạn, gia đình, đồng nghiệp và tất cả thứ khác chỉ là hư vô. Họ không có nhiều thời gian để hẹn hò, để vui chơi, để ấm cúng bên những bữa cơm gia đình. Nghề nghiệp của họ, số mệnh của họ không cho họ được như mọi người. Vì hòa bình thế giới, vì sự bình an của mọi người họ đã đánh đổi bằng cả nước mắt, bằng những giọt máu đỏ và cả tình yêu của họ.__________________________TRÍCH ĐOẠN:Đôi mắt ngọc bảo như ngấn như lệ chập chừng như rung bảo nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách đầy kiêu ngạo mà mạnh mẽ kia, giọng nói mạnh mẽ mà kiên quyết:-Syaoran! Hạnh phúc của em chính là anh. Hạnh phúc của em là được ở bên cạnh anh. Mặc dù em sẽ phải chịu nhiều đau khổ và đáng buồn. Chỉ bởi vì chúng ta ở bên nhau. Nhưng em đều sẽ chịu đựng, chấp nhận hết. Bởi vì đối với em, điều đau khổ nhất trên đời chính là không được ở bên anh và yêu anh.Vì vậy, xin hãy để em được ở bên cạnh anh, xin hãy để em tận hưởng niềm hạnh phúc duy nhất mà em có trên cuộc đời này.…
Hoàn toàn ngẫu nhiên, được viết dựa trên cảm hứng của tác giả. Bao gồm nhiều mẫu chuyện ngắn đời thường, không có gì đặc biệt. Bạn đọc cũng có thể xem đây là tập Podcast (đại loại như vậy), nếu bạn tìm thấy bản thân mình trong chính Câu Chuyện Của Tôi.…
"cậu không thấy làm tình ở đây sẽ tình thú hơn à, ngay phòng họp của các giáo sư?"Jack là một broadcast jockey nổi tiếng với thể hình nóng bỏng.Park Jimin là fan bự của anh ta, chưa hề bỏ qua lần live nào của của Jack mà ngồi trước màn hình "tự thẩm"nhưng bất ngờ hơn nữa, khi Jack, lại là Kim Taehyung, học trưởng gương mẫu và nghiêm túc của cậu…
"Chờ đợi không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là không biết phải chờ đợi đến bao giờ."Sáu nghìn năm dài đằng đẵng chính là khoảng thời gian mà cô gái nhỏ Hilda chờ đợi để được gặp lại vị vua của mình. Gió sẽ khiến những đốm lửa nhỏ tắt vụt nhưng sẽ thổi bùng lên những ngọn lửa lớn. Sáu thiên niên kỷ vô vọng, không những không làm cho Hilda bớt yêu Siegfried mà thậm chí nó lại càng làm cho tình cảm đó trở nên mãnh liệt hơn rất nhiều. Dù có phải đợi lâu hơn, nó cũng không bao giờ thay đổi.Qua câu chuyện, chúng ta thấy được không phải thần linh nào cũng đáng tin cậy, thờ phụng, tôn kính, và không phải ai cũng dễ dàng trở thành anh hùng. Liệu có đáng trách, khi chỉ vì hơn người một chút mà phải mạo hiểm cả tính mạng, thân thể hay thậm chí người mà mình yêu thương để đổi lấy những danh nghĩa hư ảo? Cuối cùng, mình mong các bạn sẽ luôn trân trọng những gì quý giá đang ở bên chúng ta, vì có thể sẽ đến một ngày bất chợt chúng ta phải nói lời từ biệt. Và hy vọng các bạn thật hạnh phúc vì chúng ta được là một con người, được sống một cuộc sống tự do không bị gò bó trong căn phòng thí nghiệm hay bối cảnh chiến tranh tàn ác, giống như ánh rạng đông màu xám - Hilda.…
Một số ý tưởng nho nhỏ mà tôi nghĩ ra được dựa theo cốt truyện của Doctor Who.Các câu chuyện, tình tiết trong fic đều là headcanon/noncanon/AU, vậy nên đừng thắc mắc về tính logic của nó với mạch truyện gốc nhé :)Cảnh báo nội dung: -Hầu hết các 1shot đều về các nhân vật từ thời kì của doc 10th và doc 11th.-Sẽ có RẤT NHIỀU nội dung về couple Tenrose (và Doctor x Rose nữa)-Có thể có OOC-Có chứa yếu tố LGBTQA+, ai không đọc được/kì thị thì biến lẹ dùm.*p/s: Tôi không phải là một người viết hay, và cái quỷ này ra đời là vì tôi quá vã hàng DW, Doc 10th và Rose Tyler, cộng thêm một nùi idea tôi nghĩ ra sau khi xem phim :DTruyện cũng được đăng tại AO3! (vào bio để xem chi tiết)…