Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Author: SadSkyBeta: Silver/Micah 👉 Fic này được mình viết đúng ngày Bông thương yêu trở về từ Nhật với dáng vẻ mệt mỏi ở sân bay, viết cho những ngày Vàng Vàng khát thính do anh Lịt bơ Bông ở Fanmeething. 👉 SadSky nhìn thấy hình ảnh bơ phờ của Bông thì rất lo lắng và khó ngủ, thế nên oneshot đầu tiên này đã ra đời vào ngay đêm hôm ấy.…
Chuyện về một Sung Hoon với tình yêu đơn phương khốn khổ dành cho Jiwon. Nhìn chung, đây là một câu chuyên nhẹ nhàng nhưng lại mang màu sắc gợi buồn khi bắt đầu. Author : SadSky…
DunkNatachai Joong, người ta lại nói chúng ta chỉ là fan service, tất cả chỉ là diễn thôi đấy.JoongArchenThế cậu thấy sao? Chúng ta đang diễn hay là thật?DunkNatachaiDiễn chứ, sao lại thật được.... Đừng để văn án nó lừa=]]]…
Nơi ghi lại những oneshort về RusPru ( Russia x Prussia ) của tôi =))) -Trong truyện có nói về các nhân vật trong Hetalia nhưng họ thuộc về Himaruya-sensei.Còn tôi sở hữu fic và nhân vật tôi tự tạo trong fic này. -Có một số thuộc seri ngắn vì tôi không hợp longfic - Vì tôi cưng Russia nên có lẽ sẽ có nhiều ngọt ngào hơn mấy fic khác chăng ? -Có lẽ sẽ xoay quay cái tật nói không nghĩ và tính tsudere của Prussia là nhiều =))) Thêm cả tính yandere của Russia nữa~-Không có thời gian ra nhất định vì tôi chỉ có thể viết khi có hứng thú- Sở thích kì quái là viết SE OvO OE cũng thích lắm - Thích đào hố mà ít khi lấp =)) viết theo cảm hứng nên lâu có fic mới mà có thì cũng ngắn ( ít khi dài) - Các nhân vật thường được gọi bằng tên riêng chứ không phải tên nước ( VD : Ivan thay cho Rusia ) - Fic chỉ được đăng trên wattpad và wordpress nếu bạn muốn mang đi đâu xin hãy nhắn với tôi một tiếng. Cuối cùng, hãy tận hưởng nhé các bạn của tôi ♪…
Kiếp này không được...thì kiếp sau.Câu nói ấy từng nhẹ như gió, như nụ cười dưới mái hiên ngày nắng nhạt. Nhưng khi thời gian trôi qua, khi cái gọi là "kiếp sau" cứ lặp đi lặp lại như một bản án không hồi kết, thì mới hiểu...không phải tất cả lời hứa đều là hy vọng.Qua bao vòng luân hồiKhông biết đã từng ch3t đi bao nhiêu lần, từng sống lại bao nhiêu kiếp, từng lạc bao nhiêu chốn nhân gianChỉ có mình là nhớ.Chỉ có mình là gánh cả ký ức của trăm năm, của ngàn năm, của hàng vạn lần gào thét trong tuyệt vọng, khóc cạn nước mắt rồi, vẫn không thể thoát Như một đứa trẻ đứng giữa lễ hội đèn trời, ngẩng đầu nhìn ánh sáng bay lên, trong tim bỗng dâng trào cảm giác mất mát dữ dội. Nhìn thấy một người đứng giữa dòng người đông đúc, quay đầu nhìn lại. Đôi mắt lạ nhưng thân thuộc đến rợn người. Không gọi được tên, không nhớ được điều gì, chỉ biết chạy theo. Nhưng đèn tắt. Người lẫn vào bóng đêm. Lạc mất.Mỗi kiếp, lại đau thêm một chút.Mỗi lần tái sinh, vết thương trong lòng không mất đi, chỉ sâu hơn.Tình yêu ấy không còn đẹp. Không còn dịu dàng.Nó trở thành ám ảnh. Trở thành gánh nặng. Trở thành xiềng xích siết lấy cổ, khiến mỗi nhịp thở đều nghẹt thở, mỗi bước chân đều nặng như đá đeo chân.Biết là không nên tiến lại gần.Biết là nên quay đi.Nhưng không làm được.Lại bắt đầu một hành trình mới. Một cuộc đời mới để lặp lại những điều cũ. Gần nhau- rồi lạc nhau. Thương nhau- rồi tổn thương nhau. Nhận ra nhau- rồi mất nhau.Luôn là mình nhận ra trước.Luôn là người ấ…