Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vì yêu thích Chinh mà viết raVì mình ship Chinh với tất cả mọi ngườiVì có quá ít fic dạng chat như nàyVì thõa mãn bản thân nên mình tự viết tự đọc.Vì đây là lần đầu viết. Nên sẽ có rất nhiều sai sótMọi người góp ý để mình sửa nhé Mình là người cực kì dị ứng lỗi chính tả nên không thể viết theo cách Chinh viết đượcCảm ơn và yêu thương Hà Đức Chinh thật nhiều.…
cái tựa đã nói lên mọi thứ, đây là nơi mình xả những bức ảnh mình rảnh rỗi sinh nông nỗi mà vẽ, vì không có được luyện và hướng dẫn kĩ càng nên xấu như shit vậy. thông cảm nhé~…
Bà cháu Cửu là loạt truyện được lấy bối cảnh vào khoảng thế kỉ XIX, thời phong kiến ở Việt Nam. Tại một ngôi làng nghèo không có địa chủ, hai bà cháu sinh sống cùng nhau. Người bà khoảng bảy mươi lăm tuổi, tóc đã bạc còn người cháu tên Cửu sáu tuổi. Cuộc sống tuy khốn khó, nhưng người bà vẫn luôn cố gắng vất vả để chăm sóc, nuôi nấng cháu thật tốt. Cửu là một cậu bé rất ương bướng, khó bảo, lúc nào cũng chỉ muốn bà chiều theo ý mình. Cậu bé đâu hề hay biết trong lòng bà cụ có rất nhiều nỗi khổ đau, và nỗi khổ của bà là bà không thể cho nó biết sự thật rằng nó chỉ là đứa cháu nuôi...May thay, bà cháu họ có một người hàng xóm tốt bụng tên là Đán. Anh ta là một tiều phu nghèo tới từ phương xa, không còn người thân ở bên cạnh. Anh giúp bà cụ đến gặp thầy lang chạy chữa mỗi khi bà cụ ốm sốt. Mối quan hệ giữa hai người ngày càng trở nên thân thiết và họ bắt đầu coi nhau là mẹ con. Một người con nuôi ngoan ngoãn, hiếu thảo như Đán, đối với bà cụ chính là một niềm hạnh phúc bù đắp được cho nỗi đau bà đã để lạc mất đứa con trai ruột hư hỏng năm năm trước. Bà cụ còn mừng rõ hơn nữa khi nghe Đán hứa với bà sẽ cố gắng kiếm tiền để Cửu được ăn học đàng hoàng. Tuy nhiên, bà cụ lo sợ nếu sau này Đán trở thành con rể thầy lang Vương, anh ta sẽ rời xa bà cháu họ, tới sống ở ngôi làng địa chủ - nơi làm gợi nhớ bà tới nỗi ám ảnh khủng khiếp suốt bao nhiêu năm nay vẫn chưa thế quên đi được..Liệu cuộc sống của họ sau này sẽ diễn ra như thế nào? Hãy theo dõi truyện nhé!…
Chuyện chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả.Link truyện gốc: https://www.wattpad.com/story/399871635-rhycap-th%C3%ADch-c%E1%BA%ADu-lu%C3%B4n-l%C3%A0-l%E1%BB%B1a-ch%E1%BB%8Dn-%C4%91%C3%BAng-%C4%91%E1%BA%AFn-nh%E1%BA%A5t"An ơi, em có bao giờ hối hận khi thích một người chẳng biết nói quá nhiều lời yêu thương hay ngọt ngào như anh không?"" Minh Hiếu kì quá à. Em thích Hiếu mà nên dù anh thế nào đối với em Trần Minh Hiếu vẫn luôn là tuyệt vời nhất" Dưới ánh ban mai rực rỡ trên khoảng sân trường còn lác đác vài cánh hoa phượng đỏ, đám học trò quần âu áo trắng tinh tươm túm tụm trò chuyện, cười nói. Đứa nào đứa nấy đều mặt mày hớn hở, mang nét ngây thơ, trong trẻo như nắng sớm. Đây chính xác là thời điểm mà bất kể ai trong chúng ta đã trưởng thành đều muốn xuyên về để tận hưởng từng giây phút đẹp đẽ vô tư vô lo ấy phải không? Vì chúng ta nhớ những giờ học căng não trong căn phòng bí bách, nhớ gương mặt thầy cô lúc nghiêm lúc hiền, nhớ đám bạn thoải mái nô đùa, nhớ hàng cây xanh, nhớ góc ghế đá, nhớ...cái chạm tay vô tình lúc nhặt bút rơi, nhớ ánh mắt thoáng chạm nhau trong một khoảnh khắc, nhớ bóng hình nhau dưới ánh hoàng hôn đỏ rực sau buổi chiều tan muộn. Chào mừng bạn trở về những năm tháng ấy!…
Truyện viết lúc trẩu, đừng để ý🙈Atsushi, một cậu nhóc 18 tuổi tuy có hơi đanh đá nhưng lại rất hòa đồng, không ghét ai được lâu. Vậy mà một ngày nọ, Akutagawa đã khiến cậu ghét anh. Xứng làm thánh nhân! Thế mà cuối cùng, ghét thì yêu thôi! Do tớ biết đến khá là muộn nên giờ mới viết trong khi mấy bộ fanfic khác thì end từ 1, 2 năm trước rồi, khác người ghê (cười trừ). Văn phong của tớ không tốt lắm nhưng được cái là cốt truyện nó phi logic (khúc này là cười mất dạy nè), mong mọi người ủng hộ tớ nhé! Cảm ơn các cậu nhiều ạ😘😘 Nhân vật không thuộc về tớ, họ thuộc về tác giả Kafka Asagiri nhưng ở đây, cuộc sống của họ là do tớ quyết định. Lưu ý là có yếu tố OOC nhé!…
Đây là review theo quan điểm của mình về các truyện mình đã đọc,chủ yếu về thể loại ngôn và xuyên nhanh, có thể mình sẽ đề cử thêm vài loại truyện tranh nữa Lưu ý:đây là quan điểm cá nhân của mình,nếu các bạn thấy khó chịu thì vui lòng dừng lướt,không bình luận tiêu cực ,mình cảm ơn :<…
An Hạ từng tin rằng, chỉ cần yêu đủ chân thành thì sẽ có một cái kết đẹp.Nhưng thanh xuân của cô lại được lấp đầy bởi những cuộc tình dang dở. Mối tình đầu tan vỡ vì những trò đùa vô tâm. Người cô từng bỏ lỡ. Người bỏ lỡ cô. Người đến rồi rời đi không một lời hứa. Và cả những tổn thương khiến cô dần khép kín trái tim mình.Suốt những năm tháng ấy, luôn có một người âm thầm đứng phía sau.Là người chứng kiến mọi lần cô yêu, mọi lần cô khóc, mọi lần cô gượng cười sau những cuộc chia tay. Anh luôn nghĩ rằng mình chỉ là người bạn thân nhất, là nơi cô sẽ quay về mỗi khi mệt mỏi.Cho đến ngày lễ tốt nghiệp.Một câu nói vô tình.Một lời tỏ tình chưa kịp cất lên.Một người lặng lẽ rời đi.Bước vào cánh cổng đại học, An Hạ gặp một đối thủ mà cô ghét cay ghét đắng. Hai con người luôn tranh giành từng vị trí, từng điểm số, từng cơ hội. Thế nhưng, càng đối đầu, họ càng nhìn thấy những góc khuất mà không ai biết của đối phương.Khi người ở phía sau cuối cùng cũng nhận ra trái tim mình đã lạc mất từ rất lâu...Liệu còn kịp để quay đầu?Hay thanh xuân vốn dĩ chỉ là hành trình của những lần bỏ lỡ, để rồi đến cuối cùng, người ta mới học được cách yêu một người đúng lúc.**Có những người bước ngang cuộc đời để trở thành ký ức. Có những người ở lại để trở thành tương lai. Nhưng đáng tiếc nhất... luôn là người ta nhận ra điều đó quá muộn.**…
• Author : RinKkaebsong• Chuyển : Voi • Category : Pink, NC21, dụ thụ x ôn nhu công. • Rating : H+• Pairing : Jackson x Mark (Bản gốc ChanBaek)• Nguồn : https://www.wattpad.com/story/70774156-oneshot-nc17-chanbaek-_-tr%C3%B2-ch%C6%A1i-k%C3%ADch-t%C3%ACnh• Summary : " Trò chơi hoan ái giữa Jackson và Mark xảy ra vào một đêm giáng sinh. Cuối cùng, kẻ thua cuộc là ai?Anh hùng dù có oai phong lẫm liệt, trăm trận trăm thắng, bất bại trên chiến trường thì khi bên cạnh mỹ nhân, anh hùng cũng chỉ là một kẻ thua cuộc mà thôi. " FIC CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA AUTHOR…
Vào mùa thu năm 1845, vừa đúng lúc Robert Goldman cảm thấy chản nản với cuộc sống hiện tại của mình, thì Władysław Szymański xuất hiện, đưa ra một lời đề nghị mà cậu không thể chối từ.…