Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mình yêu nhau khi xã hội còn trong thời bao cấp, mấy ai nghĩ cho cuộc tình hai chúng ta. Chỉ vì ta đều là con trai nên chẳng ai tôn trọng cuộc tình này cả, nhưng em thì khác anh ơi.... - Nhân vật chính: Kim Thái Hanh × Điền Chính Quốc - au: ghan - Không được chuyển ver khi chưa được sự cho phép của mình, vì fic là đứa con tinh thần đầu tiên của tớ nên vẫn còn nhiều sai xót, tớ sẽ cố gắng thuyết phục.…
Sơn và An.Mỗi một chương là một thế giới nhỏ, nơi tình yêu được thêu dệt từ những điều bình dị nhất.Cảnh báo: Truyện có chứa những chi tiết 18+. Cân nhắc kỹ trước khi đọc.…
Một người là thợ may nổi tiếng khắp Gyeongseong, sống lặng lẽ với kim chỉ và voan lụa. Một người là tiểu thư quyền quý sắp lên xe hoa, sống trong chiếc lồng gấm được thêu bằng kỳ vọng.Giữa hai thân phận cách biệt, họ từng là tuổi thơ, từng là lời hứa.Nhưng khi gặp lại, chỉ còn lại một bộ váy cưới...Và một đêm cuối không có ngày mai.…
___ Truyện dựa vào trải nghiệm đời sống thực giữa các chị em mà tôi thấy và thêu dệt một chút thành truyện ...___ Truyện nhiều H+ , tục ...___Tác phẩm do chính mình tự viết nên không hay , đến đây các bạn có thể vào đọc hoặc tìm truyện khác đọc !!! ___Cảm ơn đã đọc tới dòng này !!!~~~Thanks for reading!!!~~~…
tại So Mun đáng yêu và toát ra vibe mặt trời ấm áp.Name: [Shin Hyeok U × So Mun] Healing.cgriws•Disclaimer: các nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tôi.•Summary: Hyeok U sau một thời gian rời khỏi Jungji để bắt đầu một cuộc sống mới, làm lại bản thân.Như So Mun nói, anh còn tương lai rất dài. Bản thân anh biết mình nên làm gì và phải làm gì để có thể tiếp tục sống.Nhưng đời người lại trớ trêu làm sao. Shin Hyeok U chết vào một đêm trời đông phủ đầy tuyết. Bị một kẻ tâm thần như bố anh giết chết. Đáng thương làm sao?Nhưng rồi có gì đó lạ lắm? Hyeok U không đến địa ngục hay thiên đàng nào. Anh bị cuống vào một nơi nào đó, đứng ở góc nhìn thứ 3 nhìn những việc xảy ra xung quanh người đã cứu rỗi anh - So Mun. Từ đó anh chợt nhận ra cậu bé đó tốt bụng và mạnh mẽ nhường nào.Đôi mắt ấy thật đẹp.•Warnings: OOC! LỆCH MẠCH TRUYỆN GỐC! OOC NẶNG!•Rating: K+•Pairings: Shin Hyeok U × So Mun•Category: Drama, ngọt, healing, BL, Fanfiction,...•Status: Đang tiến hành...So Mun!bot Shin Hyeok U!top…
Tương truyền rằng,Trên bầu trời xanh rộng lớn bao la kia... Có một chú cá voiTrốn trong những đám mây. Buổi sáng ơi lội tự do dưới ánh mặt trời, Buổi tối nhảy múa ca hát cùng những vì sao. Không lo âuKhông phiền muộn. Chú ấy luôn nhìn ngắm chúng ta mỗi ngày, Chỉ là chúng ta lại không hề hay biếtVà tất cả những điều này... Là bí mật!~ Whale🐋…
Sau lại, ta mới biết được, ngươi mới là tàng sâu nhất người kia. Thiên hạ này gì đó đối với ngươi mà nói rất đơn giản, muốn cướp lấy, không thương phá hủy. Thủ đông lăng thâm quặng tinh túy nghiên thành châm, trạc bắc trân da thú mao chế thành tuyến, cận vì thành tựu ta tay áo khâm y thêu. Bọn họ nói, này phân yêu có thể tên là khuynh thành. Nhưng là, có một ngày, ngươi nếu phát hiện ta kỳ thật sớm không phải nguyên lai" nàng" , ngươi hội thế nào?—— ( lời tựa. Duệ Vương phi đề )Vốn tưởng rằng xuyên qua thành đế quốc quyền sở hữu lĩnh chủ nữ nhi, xác nhận vinh hoa phú quý mệnh, lại nguyên lai không phải con vợ cả sẽ không được sủng ái. Nàng cha không sủng tiểu lão bà làm sao còn muốn đem nàng nương lấy về nhà? Làm hại nàng chịu đủ trong nhà đại nương cùng tỷ muội ức hiếp. Thật vất vả áp bách nhân dân quần chúng ác thế lực —— tỷ tỷ rốt cục gả đi ra ngoài một cái, gả cũng là Chính mình thích đế quốc thái tử.Này sát ngàn đao thái tử! rõ ràng mới trước đây cùng nàng định rồi hợp đồng, nguyện ý cùng nàng xác nhập, hiện tại nhưng cấu ác thế lực. Cố tình nàng nương nhà mẹ đẻ gặp nạn, làm cha lại mặc kệ, nàng đành phải ngàn dặm xa xôi đến triều đình tham gia thái tử đệ đệ —— cái kia nghe nói thân có tàn tật thần bí duệ vương tuyển phi đại tái. Duy có đem Vương phi danh hàm lấy đến thủ, mới có thể cứu nương nhà mẹ đẻ, cũng mới có thể có cơ hội yết kiến cái kia quyền khuynh thiên hạ phụ lòng hán! Chính là sao, tái kiến thời điểm, sứ quân có phụ, la phu có phu , nói vậy hảo ngoạn!…
Lang quân, người quên ta rồi sao? Trong đêm vắng, hắn tay cầm bầu rượu bên cạnh một bài vị lẳng lặng cùng nhau thưởng nguyệt. Trong lòng văng vẳng giọng nói thê lương của y, thều thào in sâu trong từng giấc mộng. Làm sao có thể quên được vị công tử phong hoa tuyệt đại ấy? Hắn tự giễu. Hạ chí Đại Thiều năm thứ bảy, Định quốc Huyền vương người người kính ngưỡng là chiến thần Đại Thiều cuối cùng đã ngã ngựa. Trên sa trường đầy cát bụi và xác người, không phân biệt nổi đâu là địch đâu là ta, Lăng Kình Hạo một thân chiến giáp màu máu nằm giữa mênh mông sa mạc từng chút từng chút trôi đi sinh khí. Trong phút chốc còn sót lại, hắn nhìn thấy trời xanh cao vút, yên bình nhẹ nhàng mà cả đời hắn chưa từng có được. Hắn nhớ người ấy từng vui vẻ cười trêu hắn là một tên mặt đen không hiểu nhân tình, cũng từng buồn bã hỏi hắn có thể từ bỏ không. Nụ cười nhợt nhạt hiện lên giương mặt căng cứng bao năm, đâu đó vang lên tiếng thì thào thâm tình tựa như đôi uyên ương. "Hiên Nhi, chờ ta đến tìm ngươi."…
[𝘼 𝙝𝙤𝙢𝙚 𝙬𝙞𝙩𝙝𝙤𝙪𝙩 𝙮𝙤𝙪 𝙞𝙨 𝙟𝙪𝙨𝙩 𝙖 𝙝𝙤𝙪𝙨𝙚.]Người ta vẫn thường nói, nhà là nơi có trái tim. Nhưng từ ngày ba nhỏ rời đi, trái tim của căn nhà này dường như đã đập chậm lại một nhịp. Nó không ngừng hẳn, vì tim mà ngừng thì nhà sẽ chết mất; chỉ là mỗi nhịp đập đều yếu ớt, nặng nề như đang cố gắng duy trì lấy sự sống mong manh. Máu không còn đủ mạnh để chảy đi thật xa nuôi dưỡng cơ thể, cũng giống như tình cảm tại nơi đây, vẫn còn tồn tại nhưng không thể vẹn nguyên như trước.Không có ba nhỏ, hình như nhà cũng chẳng còn là nhà nữa. Trái tim đã đập quá yếu đến mức những người sống trong đó cũng chẳng còn đủ sức để vui tươi. Tiếng cười thưa dần, bữa cơm nguội nhanh hơn, những câu chuyện từng rôm rả giờ chỉ còn lại sự im lặng kéo dài. Một căn nhà mà không có niềm vui thì rốt cuộc cũng chỉ là bốn bức tường trơ trọi đứng cạnh nhau cho đủ hình hài. Vậy phải làm sao đây, khi người đi rồi, mà trái tim của ngôi nhà vẫn còn ở lại, đập chậm chạp, cố níu giữ những điều đã không còn trọn vẹn nữa?…
Thể Loại: Đồng NhânNguyên Tác: Hệ Thống Tự Cứu Của Nhân Vật Phản DiệnCouple: Băng Ca x Thẩm Cửu (Lạc Băng Hà x Thẩm Thanh Thu)Thể loại: tu tiên, đam mỹ, hành động, sư đồ luyến, ngọt ngược xen kẽ, có H:)) Lưu ý: Bối cảnh cùng một số chi tiết như tính cách từng nhân vật sẽ có phần khác so với trong nguyên tác truyện (Nhưng mình sẽ cố gắng viết làm sao cho tính cách nhân vật không khác quá so với trong truyện để mọi người cảm thấy thoải mái và thư giãn khi đọc truyện của mình). Và nhiều chi tiết trong truyện là do mình tự bịa tự nghĩ nên nếu có sai sót gì thì mong mọi người góp ý và thông cảm cho mình.Ở phân mô tả và tiêu đề mình có lấy ý tưởng của một tác giả viết truyện Băng Cửu rất hay và cũng là người truyền cản hứng viết truyện cho mình, mình xin phép nêu tên ở đây và nếu mọi người có nhu cầu đọc Băng Cửu thì có thể vào ủng hộ tác giả Hanazora_Miki nha!Cảm ơn vì đã kiên nhẫn ở lại để đọc hết phần mô tả này của mình!…
"Giang, em tôi.Có lẽ tôi đã từng nhiều lần thể hiện ra rằng tôi chẳng mảy may quan tâm đến cảm xúc của em. Tôi luôn giữ kín trong lòng, không bận thể hiện gì mấy. Đôi mắt em híp lại, bờ môi em nhoẻn cười, hai má đào hồng phớt nhẹ dệt nên hình hài mà tôi yêu. Tôi thương em, dù chẳng giỏi thể hiện. Tình yêu này, tôi chỉ đành gửi gắm vào những dòng mực tím trên mảnh giấy nâu cũ kĩ, mong em cảm nhận. Bằng cả trái tim, linh hồn và thể xác: Tôi yêu em.Xx/xx/1968Lê Chí Thanh""-Anh Thanh, anh có ngại ngùng gì không, khi họ gièm pha anh?-Tại sao tôi phải ngại? -Họ.., chẳng phải đây là khác với lẽ thường sao?-Vậy tại sao, em lại mến yêu tôi?-Em..Anh Thanh! Em không biết nên diễn tả tâm tư của mình ra sao nữa, chỉ là..Khi ở bên anh, em hạnh phúc lắm!-Những thứ khiến bản thân ta hạnh phúc, được sống với chính mình, thì vì cớ gì phải xấu hổ.."…
----------------------Văn án--------------------- Một đoạn duyên không kịp khai hoa, chỉ kịp úa. Có người là trăng, có kẻ là nước. ... Mà trăng, vốn chẳng bao giờ cúi mình để ở lại nhân gian. Họ từng bước qua nhau như hai dải khói: một lạnh, một thơm ... Gặp nhau không phải trong khoảnh khắc, mà trong một khe hở số mệnh, nơi thiên cơ lỡ tay rơi mất một nhịp, còn nhân duyên thì lặng lẽ quay lưng. Một người dùng tơ lòng thêu nên những ngày thanh xuân tịch mịch, một người dùng gió vô ngôn mà xoá sạch mọi sắc màu trong tĩnh lặng. Cô yêu bằng trái tim mang phong vị của hoa lê sớm nở, Còn anh lại chọn dừng chân dưới gốc cây ... chỉ vừa kịp rụng lá. Có đoạn tình tưởng đang xuân, hoá ra là đóa quỳnh nở sai mùa, gượng hương trong gió héo. Khi anh quay về, vầng trăng đã quá tuổi tròn. Hoa đã nở lệch canh, lòng người cũng thôi không còn ngửa mặt chờ trăng xuống. Trái tim từng vì một ánh mắt mà ngả nghiêng, nay chỉ khẽ lay, rồi yên như gió tàn cuối mùa. Không phải ai rời đi cũng mong được giữ lại, Và không phải ai ở lại ... cũng còn là chính mình. Đây không phải chuyện tình, mà là một đoạn kiếp trót trễ duyên. Không khởi đầu, chẳng kết thúc - chỉ có những hồi ức mang hình hài sương mù, vờn qua vách ký ức rồi tan biến. Yêu, đôi khi chẳng cần ai rời ai, chỉ cần hai người cùng quay lưng ... đúng một khoảnh khắc, cũng đủ để đời nhau ... vĩnh viễn không còn chỗ đứng. Trăng từng in xuống đáy hồ, nhưng hồ chẳng giữ được ánh trăng. Người từng ở trong tim nhau, rồi hóa thành người khách ... đứng bên ngoài ngực…
Ở khoa học kỹ thuật cực độ phát đạt tương lai, trí năng quản gia đã muốn hoàn toàn tiếp quản nhân loại cuộc sống.Khoa học kỹ thuật công ty vì tranh đoạt khách nguyên, cho mỗi nhất khoản trí năng quản gia đều bắt đầu thiết trí nhân thiết, trong đó lấy idol vì nguyên hình thiết trí trí năng quản gia được đến fan quần thể cực lực truy phủng.Vũ trụ ngôi sao Bùi Nguyên, chịu đi xa khoa học kỹ thuật công ty mời vì bọn họ mới nhất trí năng quản gia chế định nhân thiết.Không nghĩ đang tiến hành tư duy phục khắc thời điểm, hắn tư duy bị thay, đặt ra tốt trình tự thành Bùi Nguyên, Bùi Nguyên thân mình lại bị vây ở trí năng quản gia trình tự trung.Cùng lúc đó, một cái tân trí năng quản gia đi vào ở hoang tinh lớn lên Trần Mộc trong nhà.Cần cần cù và thật thà khẩn đọc sách săn thú hai mươi tái Trần Mộc: Cảm tình ta mặc cái tinh tế văn?Này trí năng quản gia có toàn vũ trụ tối khuôn mặt dễ nhìn cùng tối khêu gợi dáng người.Hắn hội quỳ một gối xuống nói: Tốt, chủ nhân của ta.Trần Mộc: ...…
Khế ước của con người với những kenshin đã có từ lâu những người khế ước được gọi là tenshi và người được khế là kenshinVà câu truyện này nói về một kenshin hoàn hảo và một tenshin vô vụng(Kenshin những Tinh Linh sở hữu sức mạnh bá đạo )(Tenshin những người có sức mạnh khế ước với Kenshin)…
Đêm qua tôi đã có một giấc mơ khủng khiếp....Không hểu sao mỗi lần nhớ lại, tay chân tôi cứ rát sần sùi những mục như da quỉ. Thấy thế tôi liền đi khám bác sĩ nhưng thật khác thường khi tôi đến nơi dường như dưới chân tôi có cái gì nắm lại một cách bí ẩn.Tôi cứ cho rằng đó là do tưởng tượng hay suy nghĩ quá nhiều nên không bận tâm việc đó cho lắm. Khi đến nơi, bác sĩ bảo tôi không bị sao cả, da tôi vẫn bình thường mặc dù trước mắt tôi lại là cảnh tượng cũ.…
Một câu chuyện bí ẩn, tâm linh và kinh dị về thế giới mang sắc thái u tối của một con xóm treo leo và cách biệt ở vùng núi Cấm Sơn vào thế kỉ XVIII. Ông Liễu - một người dân trong ngôi làng tại vùng núi Cấm Sơn.Sở dĩ mọi chuyện kinh quái bắt đầu từ ngày ông trở về trong một lần hái nhân sâm mưu sinh, kiếm cái ăn và gặp loạt sự kiện sởn gai óc.Thuở đầu, đối với ông Liễu, thoạt nhìn thì nơi này mang một vẻ bình dị và đơn sơ của vùng núi. Nhưng dần dần, sau những tầng sương mù dày đặc che phủ sự thật về con xóm này, ông bắt đầu mờ mịt phát hiện ra điều gì đó u uất và đen tối, đáng sợ đến từ chính ngôi làng, từ chính những người vốn dĩ thân thuộc xung quanh ông. con xóm nơi Cấm Sơn giờ trở thành một mạng lưới tàn ác, một nơi mà tập thể giết người hoạt động một cách vô nhân đạo. Về sau lại càng rối ren cho những vụ án đẫm máu, đồ sát từng người dân trong ngôi làng vào khoảng nguyệt toàn. Linh hồn bị vấy bẩn cả tâm lẫn thể và những lời nguyền như không thể giải thoát mà ngôi làng phải gánh chịu ác báo.…