[HP|Blaisy] Anh, em, chuyện chúng ta
Blaise ngồi nhìn Pansy lên cơn giận dỗi Theodore Nott lần thứ hai mươi tư trong tuần. Cậu tự hỏi sao trên đời lại có cô gái ngang ngược vô lí đến vậy, đi đòi hỏi một thằng 'bạn thời thơ ấu' phải cung phụng mình.Pansy Parkinson chưa bao giờ là mẫu người yêu lý tưởng trong mắt Blaise. Ấy vậy mà chỉ vài năm sau đó cậu lại yêu cô gái này như một kẻ ngốc."Đại tiểu thư của tôi ơi, lại làm sao nữa?""Anh đi mà hỏi cô Juliet của anh ấy!""..." Salazar Slytherin sống lại cũng không biết Pansy đang nói tới "cô Juliet" nào.-----Đây là phần spin-off của series "Ánh sáng cứu rỗi" by _biruby.Main characters: Blaise Zabini, Pansy Parkinson...Warning:• Nam nữ chính k sạch• Redflag• Nam chính là tay chơi hàng thật giá thật• Ngôn từ thô tục…
Câu chuyện thứ nhất
một câu chuyện tình yêu.…
Đại Âu và Hoàng Yến
-Một tên côn đồ và một nữ sinh trung học bị bắt cóc…
( caprhy ) làm quen ~
học bá và trùm trườngcaptain và rhyder…
One shot - Đã Dơ Thì Không Thể Sạch
One shot…
[Theodore Nott] Déjà Vu
Cậu nên xem Trái Cấm trước để hiểu rõ cốt truyện rồi qua đây nheeee"Weaslyyyyyyy! Khăn tay của mày nèeeeeeee!!!!!" Cậu thiếu gia mau chóng đuổi theo chồn nhọ đang sợ hãi chạy tứ tung.Tự nhiên đang đuổi theo cậu Weasly thì Theodore đi ngang qua một cái ban công . Tự nhiên Theodore bị Déjà vu. Cậu ta nhận thấy khung cảnh này quen thuộc làm sao ấy. Cũng là lúc tối muộn, cũng là cái ban công này, cũng là những ngôi sao này, cũng còn những con sếu giấy cậu gấp được để ngay ngắn ở một góc của ban công. Chỉ là còn thiếu một thứ gì đó cậu ta chẳng thể nhớ nổi. Cậu ta đoán thứ cậu ta không thể nhớ đó là một điều rất đặc biệt đấy. Cậu ta cầm lấy một con sếu bỏ vào túi áo.Lại đi sang một chỗ khác, cậu Nott lại thấy một cái hồ. Cũng là cái hồ đó, cũng là những chiếc nhẫn cỏ ở đó, cũng là chiếc kẹp tóc màu xanh đó. Cũng còn có một bó hoa xinh đẹp. Nhưng cái thứ gì đó đâu mất rồi? Mọi thứ vẫn còn đó nhưng còn một thứ cậu ta chẳng thể nhớ nổi đó là gì. Cậu ta cầm lấy cái kẹp tóc xanh lục bảo cất vào túi áo.Cậu Nott mang theo chiếc khăn tặng cho Weasly bất thành cùng cái tâm trạng khó hiểu đi về kí túc xá, chẳng để ý trên tay đã dính chút son khi bị ngọn cỏ dại quệt phải. Mọi người cười nắc nẻ khi biết câu chuyện dở khóc dở cười của Theodore. Nhưng có vẻ Pansy không chú tâm vào câu chuyện cho lắm. Cô nàng đã nhìn thấy trên mu bàn tay của cậu thiếu gia Nott có dính son. "Ê, Theo? Tay mày dính son kìa. Mới đi đâu về vậy?" Cô nàng cố giữ lấy chút bình tĩnh để hỏi.…
Em!!!.... Anh chỉ yêu mình em.
Tiểu Trương: Một cô gái thôn quê, thông minh, giỏi dang, có chút nhan sắc, nhưng sinh ra trong một Gia dinh nghèo khó. Hạo Thiên : chàng trai con nhà giàu tài hoa, đẹp trai.... Hắc Hân: người bạn thân của tiểu trương, đẹp trai, lạnh lùng rất tốt với tiểu trương.Tiểu lý : người đính hôn với Hạo Thiên, một cô gái Ngang tầng nhưng tình cảm.…
[Kekkai Sensen] Theodora
"Nếu cứ để cái chết chia lìa đôi ta thì bóng tối đã không bủa vây lấy anh rồi.""... Vậy nên là đừng bỏ rơi em lại chốn hắc ám này."___Hệ liệt với [Kekkai Sensen] Schatz bên acc chính @EirlysYukiChỉ đăng duy nhất tại Wattpad.…
ánh trắng lạc trôi
Tình yêu vượt thời gian…
CỘNG SINH
Hai người họ vốn đã từng gặp nhau từ rất lâu, khi mọi thứ còn đơn giản và chưa bị cuộc đời bào mòn. Khi ấy, cô chỉ vô tình cho anh một chút ấm áp, một sự quan tâm rất đỗi bình thường, nhưng lại là thứ anh chưa từng có trong thế giới của mình. Với cô, đó chỉ là một khoảng thời gian nhỏ, không đủ để ghi nhớ. Nhưng với anh, đó lại là ký ức duy nhất khiến anh biết rằng, hóa ra con người cũng có thể được đối xử dịu dàng đến vậy.Rồi họ rời xa nhau, không một lời hứa hẹn, cũng chẳng có cơ hội gặp lại. Nhiều năm sau, khi cuộc sống đã kéo mỗi người về một hướng khác, họ gặp lại nhau giữa một thành phố đông đúc và lạnh lẽo. Cô không còn nhớ cậu bé năm ấy, còn anh thì vẫn nhớ rõ từng ánh mắt, giọng nói và cảm giác ấm áp mà cô đã từng mang lại.Từ những lần gặp gỡ tưởng chừng ngẫu nhiên, họ bắt đầu va chạm, hiểu lầm, rồi vô tình bước sâu vào cuộc sống của nhau. Những tổn thương, những góc tối mà mỗi người cố giấu đi dần bị kéo ra ánh sáng. Nếu nói đó là định mệnh sắp đặt, có lẽ cũng không sai. Nhưng sự thật là, ngay từ đầu, chính anh đã không cho phép bản thân quên đi cô, và cũng là người từng bước kéo khoảng cách giữa hai người lại gần.…









