Vũ Trụ Khắc Tên Em [ NagiReo ]
nagireo.…
nagireo.…
Tình yêu vượt thời gian…
học bá và trùm trườngcaptain và rhyder…
"Ở Hogwarts, đừng đụng vào Slytherin. Và ở Slytherin, tuyệt đối đừng đụng vào Ydelphie Rose."Người ta nói hội nam thần nhà Rắn là những con "chó điên" bất cần đời.Một Draco Malfoy mở miệng là coi khinh thiên hạ.Một Theodore Nott chuyên đi thao túng trái tim thiếu nữ.Một Mattheo Riddle điên rồ và bạo lực...Bọn họ nguy hiểm, tàn nhẫn và kiêu ngạo đến mức không coi ai ra gì. Suốt hai năm qua, Pansy Parkinson là bóng hồng duy nhất được hưởng đặc quyền bảo hộ của những "vị vua" không ngai này.Nhưng năm thứ ba, cánh cửa Đại sảnh đường mở ra, mang theo một làn gió từ phương Đông xa xôi.Ydelphie Rose Neraphiel trở lại.Nàng thơ hồn nhiên năm 11 tuổi từng khiến cả hội "rắn độc" phải điên đảo, người bạn cũ tưởng chừng đã cắt đứt liên lạc, nay xuất hiện với vẻ đẹp khiến thời gian như ngừng trệ.Một tình yêu chậm nhiệt (Slow burn), những bí mật bị che giấu đằng sau sự ngông cuồng, và cuộc chiến giành lấy vị trí "duy nhất" trong lòng đóa hồng nhỏ bắt đầu."Ydel, em đi hai năm là quá đủ rồi. Bây giờ, em là của Slytherin."…
Cậu nên xem Trái Cấm trước để hiểu rõ cốt truyện rồi qua đây nheeee"Weaslyyyyyyy! Khăn tay của mày nèeeeeeee!!!!!" Cậu thiếu gia mau chóng đuổi theo chồn nhọ đang sợ hãi chạy tứ tung.Tự nhiên đang đuổi theo cậu Weasly thì Theodore đi ngang qua một cái ban công . Tự nhiên Theodore bị Déjà vu. Cậu ta nhận thấy khung cảnh này quen thuộc làm sao ấy. Cũng là lúc tối muộn, cũng là cái ban công này, cũng là những ngôi sao này, cũng còn những con sếu giấy cậu gấp được để ngay ngắn ở một góc của ban công. Chỉ là còn thiếu một thứ gì đó cậu ta chẳng thể nhớ nổi. Cậu ta đoán thứ cậu ta không thể nhớ đó là một điều rất đặc biệt đấy. Cậu ta cầm lấy một con sếu bỏ vào túi áo.Lại đi sang một chỗ khác, cậu Nott lại thấy một cái hồ. Cũng là cái hồ đó, cũng là những chiếc nhẫn cỏ ở đó, cũng là chiếc kẹp tóc màu xanh đó. Cũng còn có một bó hoa xinh đẹp. Nhưng cái thứ gì đó đâu mất rồi? Mọi thứ vẫn còn đó nhưng còn một thứ cậu ta chẳng thể nhớ nổi đó là gì. Cậu ta cầm lấy cái kẹp tóc xanh lục bảo cất vào túi áo.Cậu Nott mang theo chiếc khăn tặng cho Weasly bất thành cùng cái tâm trạng khó hiểu đi về kí túc xá, chẳng để ý trên tay đã dính chút son khi bị ngọn cỏ dại quệt phải. Mọi người cười nắc nẻ khi biết câu chuyện dở khóc dở cười của Theodore. Nhưng có vẻ Pansy không chú tâm vào câu chuyện cho lắm. Cô nàng đã nhìn thấy trên mu bàn tay của cậu thiếu gia Nott có dính son. "Ê, Theo? Tay mày dính son kìa. Mới đi đâu về vậy?" Cô nàng cố giữ lấy chút bình tĩnh để hỏi.…
Mình là HunHanship…
Truyện có chi tiết !…
Đây là câu chuyện nhỏ của một cô gái luôn theo đuổi bạn.…
#Sả#Cà…
Vào sẽ biết…
Vietnam tuy là một quốc gia nhỏ bé , ko có địa vị gì nhiều so với các quốc gia khác ,cũng chẳng khá giả gì mấy nhưng cô luôn mang trong người sự quyết tâm , ước mơ lớn lao 1 ngày nào đó cô có thể tự tin vươn ra thế giới ,được mọi người công nhận nhằm khẳng định vị thế của mình mình ko viết nam x nam hay nữ x nữ đâu , chỉ viết nam x nữ thôi nhé nếu ko thích thì lướt qua đừng có buôn lời cay nghiệt với mình Được rồi nếu bạn đã muốn đọc mời bạn vào dù gì đây là lần đầu mình viết truyện có gì sai sót bỏ qua cho mình nhé :3Ps : mình sẽ update phần cũ liên tục nếu thấy còn thiếu xót…
Tên truyện: Năm tháng ở lại sau lưngTác giả: Thị ẢThể loại: tình trai, 1x1, nông thôn, bình yên, ngọt nhạtNgày bới hố: x/x/2022Giới thiệu vắn tắt:Hạnh phúc của một kiếp người là tìm được người yêu dấu của mình.H'Hong Săn và Lý Giáng Linh là một đôi yêu nhau, trải qua năm tháng tuổi trẻ, đến tuổi trung niên, hai người đàn ông quyết định thực hiện ước nguyện lớn nhất đời này của họ!Truyện chỉ đơn giản là câu chuyện ngày qua ngày trồng rau nuôi cá, hái hoa uống nước chè của hai quý ông lớn tuổi sau khi dắt nhau về quê nhà sinh sống. Cuộc sống bình yên, giản dị và ngọt ê răng. 🌿…
đây là lần đầu tiên mình viết nên mong mọi người thông cảm cho…
Anh chỉ xem em là cô ấy ?…
Câu truyện dựa trên 1 câu chuyện có thật…
w: duro x ruler.r18.…
꒷꒦︶꒷꒦︶ ๋ ࣭ ⭑꒷꒦bach&cong moments~made by dẻo ơii…