SooKay| 115°C
đơn giản...vì là AbO…
đơn giản...vì là AbO…
- Bạn có người yêu sao ?- Phúc : ừm , bạn trai Phúc là Chín Muồi ._• Nhạt , xàm , OOC• Hèn…
- Tính cách khó tránh khỏi bị OOC.- Các nhân vật gồm Ngao Thụy Bằng và các vai diễn của mình. Bao gồm chiếu rồi, chưa chiếu và đang quay.- Không có yếu tố yêu đương. Đơn thuần là sống chung một nhà.- Truyện không có nhân vật nào khác các nhân vật trên. Kèm theo là không logic, mang tính giải trí.- Không hợp, không thích xin rời đi nhẹ nhàng và không buông lời cay đắng.…
+sinh tử văn, ngược kết HE…
Lần đầu tiên viết truyện luôn á, cứ đánh giá mạnh vô nha…
Mộc Thất gặp chuyện luôn luôn bình tĩnh mặt không biểu cảm, thẳng đến một ngày nào đó nàng phát hiện chính mình tựa hồ không quá bình thường ......Cao Đình: Tuy rằng không bình thường , nhưng hay là muốn nhớ được ăn điểm tâm.Hề Thiên Tường: Ân, hảo hảo xem bệnh.Tưởng Vân Kiệt: Ta đã nói thôi, thường xuyên hoạt động bộ mặt cơ bắp có trợ giúp khỏe mạnh.Cố Mi: Nhớ được đầu óc để cho ta tới giải phẫu.Tôn Đống: Chúng ta sẽ không ghét bỏ ngươi !Lục Diệp: Đừng quên uống thuốc, đúng rồi, thuận tiện giúp ta xứng điểm tiêu thực phiến.Mộc Thất: Không phải một cái khoa......…
Cô gặp anh lần đầu tiên cái ngày mà cô vẫn là một đứa trẻ còn anh thì đã sắp trưởng thành. Cô kém anh tới 9 tuổi. Nhưng bất chấp tuổi tác mà cô vẫn chờ anh mãi yêu anh thầm lặng như lần đầu gặp mặt. Cô chấp nhận chờ anh nhưng lần này gặp lại anh bỗng dưng lại thành người mà cô tưởng chừng như không thể nào chạm đến. Liệu giữa anh và cô có thể đến được với nhau hay không thì mời theo dõi nội dung câu truyện!…
Mùa hạ năm ấy đã trở về. Những xúc cảm về ngày hạ hôm ấy vẫn mãi in sâu vào trong tâm khảm của mọi đứa trẻ miền quê. Và, chúng ta ngờ nghệch, chẳng biết gì về cuộc đời này, đến khi đời xô ta ngã một cái thật đau. Trong những đêm hạ, trong mọi giấc mộng, ta thầm mơ được quay về ngày hạ năm ấy...…
tác giả: Nghèothể loại: Tình trai, song tính, thầy trò, chữa lành, luân phiên, h văn.Tóm tắt: Trà Hoài Đông thuộc người song tính luôn có chướng ngại tâm lý về bản thân, Trần An Đức được ví như thuốc của cậu nhưng đã là thuốc thì sẽ có tác dụng phụ.…
•Tên tác phẩm: Dưới bức màn đen của vũ trụ và bầu trời xanh. •Tác giả: Nguyễn Ngọc Quỳnh ( nttq )•Thể loại: Thanh xuân vườn trường, đời thường, tình yêu đôi lứa, lãng mạn. •Nhân vật trong cốt truyện: Huyền Thư Mẫn, Thiên Nguyệt Dạ, Lam Lâm Kiên, Lưu Bùi Nhạc Sâm, Quách Vĩnh Bân, Hoắc Kiều Hạo Lân,...•Tóm gọn: Mẫn là một cô gái nghèo đến mức không thể có tiền đi học. Nhưng vô tình hay do ông trời thương mà từ một cô gái bán rau cùng mẹ vô tình trở thành một bé gái được cưng yêu chiều chuộng. Phía sau đó còn có thêm nhiều câu chuyện khác nhau. Hãy cùng chờ xem đó là gì nhé!-Gửi độc giả thân mến- -Chào bạn thân yêu, tớ là tác giả của bộ truyện này. Tuy đây chẳng phải tác phẩm đầu tay của tớ nhưng về mảng văn phong thì tớ vẫn còn khá chập chững trong cách hành văn. Từ ngữ cũng chưa được phong phú lắm nhưng tớ sẽ cố hết sức mình để viết nên những chương truyện thật hay với mục đích là để phục vụ cho nhu cầu đọc truyện của các bạn-•Tác giả xin chân thành gửi lời cảm ơn thân thương nhất đến các bạn đọc giả.…
Câu chuyện xoay quanh mối quan hệ giữa thầy Nhất Trung điển trai nhiều cô gái theo đuổi và cô học trò của mình là Ngọc Vy, một cô gái xinh xắn được nhiều bạn nam quý mến. Chuyện tình thầy trò không biết sẽ như thế nào nếu hai người cùng sinh sống và làm việc trong một môi trường nhỉ. Mọi người chờ xem nhé.…
Câu chuyện nói về tình yêu của một cô học sinh cấp 3 đối với thầy giáo của mình."Thầy ơi! Em yêu anh" (My teacher 2017) là bộ phim của Nhật Bản. Tử thấy hay nên viết thành truyện thôi, mà trong truyện sẽ có một vài chỗ không giống phim, ví dụ như tên của các nhân vật, vì Tử muốn Việt hóa một chút. Đọc xong nhớ bình chọn đấy, mình không thích thể loại đọc chùa đâu :)…
Ngôn tình,Hài,NgượcNu9:Tô Thanh KỳNa9:Bảo Gia Lâm…
Chúng tôi đã có với nhau những ngày quấn quýt vui vẻ, chúng tôi không nghĩ nhiều về tương lai mà chỉ sống trọn vẹn nhất những ngày của hiện tại. Dẫu thế , đó thật là một điều không may....…
Yêu thật ra là gì ? là đau đớn tủi hờn khi nhận được cái nhìn im lặng như đang thương xót , là trái tim đập loạn xạ khi gặp người mik thương và cũng chính là cảm giác có nhưng chẳng thể cầm lấy nổi . tôi đứng đó chờ anh mong cái ngoảnh đầu và cái nhìn dịu dàng như cái cách anh nhìn cô gái ấy . Nhưng... tôi thật sự đợi không được ! Tôi cầu xin thứ tình cảm mà bản thân tôi khao khát chẳng khác nào một con chó đáng thương hại cầu xin miếng xương mà người ta đã nhai gặm . Biết là không đáng , vậy mà tim tôi đau quá , đau như hàng trăm nghìn con kiến ba khoan đốt vậy . Ngày xưa khi còn nhỏ ngỡ rằng thứ đáng sợ nhất là những con kiến ba khoan bé nhỏ , sau này rồi tôi chợt nhận ra có thứ còn đáng sợ hơn , nó làm tim tôi tê tái , khiến tôi ngay cả việc đơn giản nhất là hít thở cũng cảm thấy thật nặng nề , khó chịu…
Dạy trang điểm, dạy trang điểm cô dâu, dạy trang điểm cá nhân…
anh thường hỏi cậu rằng tại sao mỗi lần đều để anh đợi 33 phút?…
so you ain't got to give my loving away…