ATSH | Textfic | Chung Cư Vui Vẻ
Càng xem càng mê mấy ảnh…
Càng xem càng mê mấy ảnh…
Dù cho những đám mây mỏng trên nền trời hay là đám đông xô bồ ngoài kia, em chỉ nhìn thấy một mình anh, trong giấc mơ không màu ấy.Anh là "Flouxetine" của nó...…
tự nhiên có ý tưởng nên triển khai =))…
tiệm bánh ồn nhất cái thành phố ྀི…
Sơn:"Hào, Trần Phong Hào, thương anh...mèo ngoan của em"…
fan ficjsol x nickyDương Domic x Pháp KiềuNegav x Quang Hùng Maáterdcó 1 couple chính và 2 couple phụ-nghiêm cấm không đục thuyềnsẽ có nhiều thành viên trong atsh dc nhắc tới-không toxic…
Anh có biết, nếu mình có ước nguyện lúc sao băng xuất hiện, nó sẽ thành sự thật không?…
"Sống là để còn nhau...!"…
NSFW | 18+ | OOC…
ngọt ngọt chát chát…
Chết Không Phải Là HếtĐây là câu chuyện về cuộc đời, về tình yêu của hai con người có thật. Họ mất nhau vì buông tay nhau quá sớm, tình yêu cuối cùng bị vùi dập bởi sự sắp đặt của số phận và những tham vọng của con người. Tình yêu không có lỗi...lỗi ở hai từ " Định Kiến "…
OiiTụi chíp bôngg lại tán tỉnh nhau trên trường kìaaa!Người thật, truyện không!!KHÔNG ĐEM ĐẾN CHO CÁC CHỒNG!…
...vì những lựa chọn của chính mình Khi ATSH ở thế giới ngầm đẩm máuLou Hoàng - NickyHùng Huỳnh - Dương DomicHieuthuhai - Hurrykng…
Trong một lần tìm cảm hứng sáng tác cậu trúng độc đắc xuyên thành nam chính hai trong tiểu thuyết ngôn tình. Không những thế cậu còn vô tình phát hiện người cậu ghét cũng xuyên và hắn ta xuyên thành nam chính một…
nơi những con người đơn phương sống chung Chuyện sẽ ko có gì nếu ko có những hiểu lầm tại hại nhưng cũng ko kém sự hài hước Liệu họ có đến được với nhau? Hay nhìn nhau bên người Khác =))))Truyện Do Giang đăng tải nên là ko đem đi nơi khác khi Giang chưa đồng ý !!!!…
đã he đã he…
khu đô thị petite amie, nơi sinh sống của 30 mảnh ghép có màu sắc riêng biệt!!OCC!!Vui lòng không mang đến trước mặt chính chủVui lòng không mang truyện của tôi đi đâu cảTất cả mọi chuyện xảy ra trong câu truyện đều không có thật.…
Thái Sơn đứng trước cửa căn biệt thự của mình, ánh mắt tối sầm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.Trên nền gạch trắng tinh, một người đàn ông hơn hắn bốn tuổi đang ngồi xổm, hí hoáy vẽ bậy bằng... tương cà chua."Anh đang làm gì đấy?" Hắn nghiến răng, giọng lạnh như băng.Người kia ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe, long lanh như viên bi thủy tinh, miệng nở nụ cười hồn nhiên:"Anh vẽ con chó đó! Em thấy giống không? Nó tên là Bánh Mì!"Thái Sơn nhìn đống loằn ngoằn đỏ đỏ trên sàn, trán giật giật.Chó? Cái thứ kia mà là chó á?!"Anh..." Hắn bóp trán. "Anh có biết mình đang làm gì không?""Biết chứ!" Phong Hào gật đầu rất nghiêm túc. "Anh đang sáng tạo nghệ thuật! Em không hiểu đâu!"Không, hắn không hiểu thật.Ba ngày trước, hắn còn là một tổng tài lạnh lùng, giỏi giang, ghét nhất mấy tên ngốc nghếch gây rắc rối.Giờ thì sao? Hắn đang sống chung với một "ông anh" ba mươi tuổi, vô tư vô lo như đứa trẻ năm tuổi mà còn là do chính hắn đâm xe trúng.Hắn thở dài, tự hỏi liệu có khi nào mình nên đâm luôn lần nữa để sửa lỗi không.…
nhóm sinh viên aka phòng trọ hâm mộ các anh trai của chương trình anh trai say hicác anh trai say hi thì lại mê các em sinh viên…
Đây là nơi tôi viết về câu chuyện của các otp của tôi nha. Mong mọi người hoan hỉ khi đọc nha…