Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Dưới tán phượng đỏ rực, tình yêu đầu đời chớm nở như một bản hòa ca ngọt ngào của thanh xuân. Những rung động đầu tiên, những ánh mắt lén lút trao nhau, và những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé lại trở thành ký ức không thể phai mờ.Tình yêu ấy nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua sân trường, nhưng đủ ấm áp để sưởi ấm cả một tuổi trẻ. Liệu nó có thể vượt qua những thử thách của thời gian, hay mãi mãi chỉ là một giấc mơ đẹp của năm tháng rực rỡ?…
"Những ngày tháng bên cậu thật bình yên biết bao. Chỉ tiếc là đoạn thời gian đã qua đi sẽ chẳng thể quay trở lại. Nhưng như vậy cũng tốt, để trong trí nhớ của tôi... cậu mãi là thiếu nữ có nụ cười rạng rỡ đã làm tan chảy trái tim tôi năm đó.""Đã 10 năm rồi, cậu... vẫn sống tốt đúng không? Còn tôi thì vẫn thế, vẫn không ngừng nhớ cậu. Thật ra là không quên được..."…
Thể loại: Viễn tưởng, cyberpunk, 1vs1, HECP: Mặt đơ nóng nảy kiệm lời thụ X ẩn nhẫn thỉnh thoảng lên cơn chó điên côngGiới thiệu :"Tôi từng không có hy vọng, cũng chẳng biết thế nào là khao khát, giống như cái tên Zero này, tất cả chỉ là con số không, mờ mịt và trống rỗng.Vậy mà chẳng biết từ khi nào, có thể cùng người mình yêu ngồi trên đỉnh toà tháp cao nhất, ăn mỳ cay, ngắm biển hiệu đèn led giữa những sợi dây điện trập trùng... đã là điều tôi luôn mơ về.Atu này, tôi, có thể sánh bước cùng anh không?"…
Khi thấy học bá mà các em gái thầm đơn phương phì phào điếu thuốc. Tôi liền chụp lại vài phát để đăng lên cfs nhưng tôi nhận ra rằng mình quên bật chế độ im lặng của máy ảnh!!Thanh Phong phát hiện chuyện đó nhưng chẳng hề quan tâm chỉ phát ra một từ " Ngốc" . Tôi sững người chẳng biết sao cậu ta lại nói như thếNhưng mà việc quan trọng nhất của tôi ngay bây giờ là chuồng Đừng hỏi tại sao tôi lại làm như thế nhé bời vì cậu ta chính là kẻ thù không đội trời chung của tôiTrong kì thi vào mười cậu ta chính là thủ khoa còn tôi chỉ là á khoa nên ganh ghéc là chuyện hình thường...…
Tíc...tắc...tíc...tắc...Boong...Thời điểm 12h, cõi âm bắt đầu chạy - giờ thì đi đâu ? - đi tìm cô ấy Cô ấy là con của thần chết, sắc đẹp khiến lòng người mê mệt Ở địa phủ - cha ơi - hửm ?- họ tới rồi ...- CON SẼ RA ĐÓN HỌ NHÉ ? ...…
Nhà họ Huỳnh, một hào môn trứ danh Lục tỉnh Nam Kỳ, từ lâu đã được bao phủ bởi ánh vàng son của quyền thế, đất đai và đồn điền cao su trải dài khắp miền. Bên trong lớp vỏ hào nhoáng ấy là những mối quan hệ chằng chịt, bốn bà vợ, những cậu chủ, cô tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, cùng hàng loạt bí mật được che đậy bằng lễ giáo và danh vọng.Sự xuất hiện của Quốc Bảo, một cậu ấm phong lưu từ Pháp trở về, đã vô tình thổi cơn gió lạ vào không gian tưởng chừng bất biến ấy. Giữa những đêm dạ tiệc lung linh và cánh rừng cao su rì rào gió, có những ánh mắt vô tình giao nhau, những xúc cảm tưởng như lặng im nhưng lại bùng cháy dữ dội.Thế nhưng, trong mái ngói quyền quý, nơi từng bước đi đều bị trói chặt bởi truyền thống và kỳ vọng, liệu có chỗ cho một đoạn tình đi ngược dòng? Khi hào quang rực rỡ nhất cũng là lúc bóng tối lặng lẽ phủ xuống, chỉ còn lại một vết thương chẳng thể nguôi ngoai, mãi mãi hằn sâu trong ký ức của những kẻ từng đi qua...[ TÁC PHẨM ĐẦU TAY CỦA MÌNH, MỌI CHI TIẾT VÀ NHÂN VẬT ĐỀU LÀ GIẢ TƯỞNG, KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN CHI TIẾT LỊCH SỬ CỤ THỂ, VÀ ĐẶC BIỆT KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN CÁ NHÂN NÀO, XIN CẢM ƠN ]…