Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Sài Kê Đản"Có một loại ngườiTựa như ma túyDính vào một cáiCuộc đời này khó có thể cai"------------------------------------------------------------Bản này mình edit lại từ bản dịch của Tieuphongdamdang…
Một tên tội phạm tâm thần rất thích thú với Song Ngư, hắn yêu anh điên dại như một con thú hoang đang thích thú ăn miếng mồi ngon của nó. Hắn có thể tiếp tục phạm pháp vì anh, bất kể ai làm người hắn yêu phải buồn, phải rơi lệ thì hắn đều cho là đáng chết. Cho đến một ngày hắn bị người ta dồn đến đường cùng... thì hắn vẫn không từ bỏ Song Ngư.Nội dung truyện hoàn toàn không có thật.…
Năm 2079, Kaning tình cờ đọc được tin về cái chết của một doanh nhân nổi tiếng - Kavin, người cả đời không kết hôn và tuyên bố chỉ yêu một người con gái. Cô không ngờ, định mệnh lại kéo mình xuyên không về quá khứ để dạy anh cách yêu. Giữa những rung động và khoảng cách thời gian, liệu một tình yêu chỉ kéo dài trong chớp mắt... có đủ để khắc sâu vào cả một đời người?…
Thể loại: Cảnh sát tội phạmCp: Ảo thuật gia Joker - Cảnh sát SeanSean là đặc vụ FBI nằm vùng tại Bắc Kinh Trung Quốc. Thân phận của anh ở đây là một cảnh sát địa phương tên Tiêu Chiến. Sau thời gian chờ đợi dài đằng đẵng cuối cùng anh cũng nhận được nhiệm vụ điều tra một vụ án giết người hàng loạt, nạn nhân là những cô gái trẻ bị hủy ngũ quan và chặt đầu.Joker là ảo thuật gia nổi tiếng thế giới. Tên thật của hắn là Vương Nhất Bác, sau một thời gian lưu diễn dài ở nước ngoài, hiện tại hắn đang sống trong một ngôi nhà tại Bắc Kinh cùng bạn trai đồng tính.WARNING: Tất cả các yếu tố và nhân vật trong truyện đều là hư cấu, vui lòng không áp đặt lên người thật.• Truyện có yếu tố OOC, bạo lực và kinh dị nhẹ, ai đọc được thì hãy ở lại.(nói vậy thôi chứ hông có kinh dị đâu :))• Cần một trái tim thép ♡. (hố sâu thủy tinh tâm ngàn vạn lần đừng nhảy)Xin cảm ơn!~Mong rằng câu chuyện nhỏ của tớ sẽ hợp với cậu, chúc cậu có những phút giây thư giãn trọn vẹn ^^~…
Mười năm trước, một bản hợp đồng chuyển nhượng đẫm máu đã chôn vùi đế chế Dechapanya và biến Fifa - người tình, người tri kỷ duy nhất của Copper - thành kẻ phản bội vạn người phỉ nhổ. Fifa bước vào ngục tối với sự im lặng đến tàn nhẫn, còn Copper bước lên ngai vàng của quyền lực với một trái tim rỉ máu và lòng thù hận sôi sục.Mười năm sau, khi Fifa trở ra với thân xác héo hon và tâm hồn vụn vỡ, Copper đã chờ sẵn để biến cậu thành một "nô lệ" trong chính vương quốc cũ của mình. Những trận đòn roi tâm lý, những cuộc chiếm hữu đầy hận thù tưởng chừng đã đẩy cả hai xuống vực thẳm. Thế nhưng, đằng sau sự im lặng của Fifa là một bí mật kinh hoàng nhằm bảo vệ người mình yêu khỏi những mưu đồ tàn khốc của dòng tộc.Khi sự thật phơi bày, cũng là lúc Fifa rời đi, để lại Copper trong sự dằn vặt muộn màng. Tại quán ăn mang tên Santiphap ở một vùng biển vắng, hành trình theo đuổi lại tình yêu bắt đầu. Không còn xiềng xích, không còn gông cùm, chỉ còn một người đàn ông quyền lực chấp nhận vứt bỏ hào quang để học cách trồng nhài, nấu cơm và chờ đợi một cái gật đầu tha thứ. Từ đống tro tàn của quá khứ, một tình yêu mới đã tái sinh - rực rỡ và tự do hơn bao giờ hết.-----Thông điệp: "Tình yêu đích thực không phải là sợi dây xích để trói buộc, mà là đôi cánh để tự do và là liều thuốc để chữa lành những vết sẹo của quá khứ."…
Trần Thanh Hà là một nữ luật sư trẻ đầy tài năng ở thành phố Phú An. Có cha là tổng giám đốc công ty luật Thành Thắng, mẹ là giảng viên đại học dày dặn kinh nghiệm, hiển nhiên khí chất của cô không hề tầm thường.Người ta gọi cô là luật sư trăm trận bất bại.Mọi chuyện đều có thể được cô giải quyết một cách êm đẹp. Nhưng đến khi cô tiếp nhận vụ án Đặng Quang Viễn-phó chủ tích tập đoàn Đặng Thịnh.Thanh Hà đã gặp Hải Trúc.Một cô con gái nuôi không hơn không kém của gia tộc họ Đặng. Và Hải Trúc chính là nghi phạm hàng đầu của vụ án, tất cả bằng chứng đều đang chỉ rằng nàng là kẻ phạm tội. "Trần Thanh Hà, tôi cầu xin chị đừng cố gắng vô ích nữa...chị sẽ không cứu được tôi đâu...""Không, chị sẽ cứu được em mà...hãy tin chị"...."…
Nơi tôi cất giữ những mẩu truyện nho nhỏ giữa từng cp mà tôi thích trong tác phầm "Tôi phong thần trong trò chơi kinh dị" của Hồ Ngư Tiêu LạtSẽ có cp: Charles x Vương Thuấn, Daniel x Mộc Kha, Armand x Mục Tứ Thành,...-- Nếu có những cp bạn không thích xin vui lòng mặc kệ.Không reup, không chuyển ver, không switchVăn phong chưa được mượt mà nhưng tôi sẽ cố gắng trau chuốt.…
Câu chuyện ở cái bãi đậu xe này không giống như trong bộ phim đó, khác nhiều. Bởi vì người cha này không đi xe đạp, ông đi ô tô, có tài xế riêng. Ông không móc ra cây kẹo kéo hay là cái micro gì hết, mà là ông móc ra từng xấp, từng xấp đô la, đều là mệnh giá cao nhất.Ông cố nhét vào tay của cô, nhưng bị cô ném lại, là ném thẳng vào mặt như ném đi cái cục nợ của cuộc đời mình vậy. Khi ông vẫn chưa chịu buông tay, cô chụp lấy cái vỏ chai đang lăn lóc gần đó rồi thành thục mà đập vỡ nó, rồi kê sát vô cái cổ trắng ngần của mình mà gào lên, son đỏ dính răng, cuống họng như muốn tự xé: "Ông mà để tôi thấy bản mặt của ông thêm một lần nữa, thì chờ mà hốt xác của tôi đi."Cô gào lên, trào cả nước miếng, gương mặt trét son phấn rẻ tiền thì tái đi vì rượu hay vì giận, nhưng đôi mắt thì long đỏ lên sòng sọc. Người ngu nhất nhìn vào cũng biết là cô ấy sẽ làm thật đó.Rồi cô vẫn cầm cái mảnh chai đó, bước đi, không quay đầu lại. Dù là bóng đêm phía sau hay phía trước, cũng chẳng thể bằng cô, lạnh lùng như đêm nay.Trong góc sân chỉ còn người đàn ông trung niên, tay cầm xấp tiền, tiều tụy, đang tự đấm vào ngực mình thình thịch, thình thịch.Cô gái đó sai rồi, sai rõ ràng quá rồi, không nói tới chuyện nhà, chuyện riêng, chuyện cha con, chuyện quá khứ tương lai...chỉ nói tới việc có tiền đưa tận tay mà không chịu cầm thì đã là quá sai lầm rồi. Gái vũ trường, massage, bia ôm... mà bày đặt sang chảnh sĩ diện, cô không vì tiền thì cô khoe vú khoe mông, kề vai áp má, tuột quần cởi áo rờ hết thằng này tới thằng nọ…
huhuhh lo sỉmp gấu mèo qass. Chưa viết truyện bao giờ nma top1 gan dạ nhất sivi nên tui quyết định chấp bút viết bé con nho nhỏ này. Không phải là tình yêu dồn dập hay chiến đấu vì niềm khao khát cháy bỏng nơi con tim.. bé con này chỉ là đơn thuần những ngày Gấu Mèo bên nhau và trao cho nhau những chiếc kẹo ngọt và những lời thật lòng. Lần đầu tui viết nên hỏng tránh khỏi sai sótt, từ ngữ xàm meo meo có khi sai chính tả nuaa, từ ngữ giản dị 🥹 những ng dep oi đọc ròi góp ý cho tui biết ý kiến của mọi ng với nha, luv.…
Up truyệnTh3-th6-th7---💬Truyện dài: 250 chapter📱Trạng thái: đang updateℹ️Thể loại: kinh dị, học đường, tâm lý tội phạm, cuồng yêu, xã hội đen, đời sống, ngôn tình, đấu đá.✨Nguyên tác: Tasu Suni✨mô tả: khi quá khứ không còn gì để mất và khi anh ấy là tia hy vọng thắp sáng cuộc đời tôi…
“Là duyên, là phận, là tình. Ngàn năm mới có mối lương duyên mình.”"Chân tình nghe mà nhẹ nhưng sao là cả một chặng đường dài đầy chông gai để hiểu. Yêu mà, đắng đấy nhưng rồi ngọt đấy, lạnh đấy mà ấm áp vô cùng. Tấm chân tình nhận hay không nhận, nắm bắt hay không là ở mỗi người vì tình đó là trái tim, là Nguyệt lão se duyên bằng hàng ngàn sợi tơ mong manh thành một sợi dây trói lấy hai người và từ đó hợp hay tan là tùy thuộc vào sự cố gắng của mỗi người."…
𝕿𝖎𝖙𝖑𝖊: Chỉ riêng điều này, tôi muốn dành cho em𝕬𝖚𝖙𝖍𝖔𝖗: Hồ Điệp Chi Phương𝕯𝖎𝖘𝖈𝖑𝖆𝖎𝖒𝖊𝖗: Truyện gốc và nhân vật trong truyện thuộc về tác giả, riêng nội dung truyện là của mình. Mọi hành vi sao chép, đăng tải truyện đi bất kỳ nơi khác không được sự cho phép của mình đều là hành động phải lên án.𝖂𝖆𝖗𝖓𝖎𝖓𝖌𝖘: OOC, ngược, HE (SE?). Từng chương trong câu truyện có thể liên kết với nhau thành một câu truyện lớn, hoặc không, điều đó phụ thuộc vào bạn. 𝕻𝖆𝖎𝖗𝖎𝖓𝖌: IzuKatsu. Tuy nhiên khả năng lớn trong truyện không có cảnh R-18.Với mình, những chỉ cần là họ ở bên nhau, thương nhau, yêu nhau, thì vai vế trong tình yêu đó thật sự không quá quan trọng.𝕾𝖚𝖒𝖒𝖆𝖗𝖞: "Izuku để mặc cho nước mưa rơi trên khuôn mặt anh, hoà với máu và nước mắt, rơi xuống người anh đang ôm chặt. Thân thể Katsuki lạnh toát, hơi ấm duy nhất từ dòng máu đã chảy ra của cậu đã nhanh chóng bị nước mưa hoà tan. Izuku cố gắng ôm lấy cậu, như ôm lấy nhành hoa tàn dưới mưa bị dẫm đạp không thương tiếc." Từng chap trong truyện có thể liên quan, lại cũng có thể không, là bao nhiêu câu truyện nhỉ? Điều đó mình nhường lại cho bạn trả lời, còn với mình, dù có là bao nhiêu đi chăng nữa, thì trong từng dòng mà mình viết ra, họ vẫn luôn yêu nhau.…