NHỮNG NGUYÊN TẮC TRONG CÁ CƯỢC
Dùng trong tác chiến…
Dùng trong tác chiến…
"Không được trực tiếp ra mặt,Cấm tuyệt đối được trực tiếp ra tay"Miễn trừ trách nghiệm/ DescramblerTruyện được xây dụng dựa trên suy nghĩ, nhận định và sự tưởng tượng của tác giả về các thời điểm đương thời; nhằm hợp lý hoá các tình tiết, sự kiện và mối quan hệ giữa các nhận vật trong câu chuyện. Tất cả các nhân vật, sự kiện, địa điểm, tổ chức,... đều là hư cấu và không liên quan tới các cá nhân, tổ chức ở thức tế.Tác phẩm không mang tính tham khảo hay có ý xúc phạm đến bất kỳ ai, mà chỉ là sự sáng tạo…
chỉ là vài dòng ngẫu hứng của cô ấy.⋆𐙚₊˚⊹♡…
Tất nhiên là khu vực tung ảnh tự chụp của mềnh rồi uvuCó thể sẽ có những tấm lụm lặt đâu đó nữa:3…
Có những người đến với đời ta như một cơn gió. Nhẹ nhàng. Lướt qua. Nhưng để lại cả một mùa thương nhớ.Mai Hạ Vũ Lâm - cô gái lớn lên giữa thị trấn biển nhỏ, nơi mỗi con sóng đều biết tên cô vì tiếng cười rộn rã hàng ngày. Cô sống như ánh mặt trời, như gió trời - phóng khoáng, nhiệt thành, thẳng thắn đến ngốc nghếch. Ai cũng nói cô rực rỡ quá, đến mức người khác phải chói mắt. Nhưng chẳng ai biết, cô cũng từng cô đơn, cũng từng lặng lẽ khóc khi không ai thấy.Rồi một đêm định mệnh, hội chợ ồn ào và ánh đèn lập lòe, cô gặp Vũ Lê Hải Phong. Một chàng trai chỉ hơn cô một tuổi, nhưng ánh mắt lại già cỗi hơn cả thế giới. Anh không khóc, không nói, không xin giúp đỡ - dù đang bị chính người thân đánh đập giữa chốn đông người. Cô không biết anh là ai. Nhưng vẫn lao vào. Cãi tay đôi với chủ quán. Bảo vệ một người xa lạ như thể đã quen từ kiếp trước.Kể từ hôm đó, thế giới của Hải Phong không còn chỉ là màu xám.Anh là gió - vô định, hoang dại, từng nghĩ không ai có thể chạm vào mình. Nhưng Vũ Lâm là ánh sáng. Và ánh sáng... làm ấm cả cơn gió lạnh.Họ yêu nhau theo một cách vừa điên rồ vừa dịu dàng. Không hoàn hảo, nhưng chân thật. Không nhiều lời hoa mỹ, nhưng lại khắc sâu từng hành động. Cô dạy anh cách tin, cách cười, cách sống lại. Anh dạy cô cách lặng im, cách thấu hiểu nỗi đau không có hình hài.Nhưng ánh sáng - rực rỡ nhất, lại là thứ dễ tắt nhất.Và khi mất đi rồi, người ta mới biết... có những người chỉ xuất hiện để cứu rỗi một linh hồn.Rồi rời đi. Nhẹ như chính cách họ đến.…
NỬA KIẾP HOA TRÔI "Linh Lan - giọt nước mắt của mẹ"Tên truyện: Nửa Kiếp Hoa TrôiThể loại: Kỹ nữ, tình yêu, cổ đạiTác giả: NátTình trạng: Đang hoàn thànhTóm tắt:Chuyện kể rằng nhiều năm về trước, một đóa Mẫu Đơn xinh đẹp nhất nhì vùng Đông Bắc vì số phận đẩy đưa đã bị nhà chồng ép buộc thả trôi sông mà không có lấy một lời oán trách, để lại tiểu Linh Lan bất hạnh một mình sống với người vợ cả nhà Lý Gia.Từ khi sinh ra, Linh Lan tội nghiệp đã ôm phận làm con ở trong chính mái ấm của mình. Càng lớn, nàng càng xinh đẹp giống mẹ nhưng rồi chẳng lâu sau cũng bị người mẹ cả bán vào lầu xanh, bắt đầu chuỗi ngày dài tù túng giữa đèn hoa và rượu thịt. Vẫn là ánh mắt lẳng lơ đến quyến rũ năm xưa, từng đường nét hài hòa trên gương mặt thanh tú của nàng một lần nữa khiến bao nam nhân phải đê mê giữa chốn trăng hoa chẳng hay ngày giờ. Nhưng cái đẹp luôn tồn tại song song cùng cái đắng cay, bi đát; sinh ra trên đời mang thân phận nữ nhi vốn đã là một điều bất hạnh, nay còn phải sống với cái kiếp đời suốt ngày mua vui cho kẻ lạ người dưng thì còn gì trớ truê hơn."Nửa Kiếp Hoa Trôi" - một câu chuyện nói về cuộc đời của kỹ nữ Linh Lan tội nghiệp, trải qua từng đắng cay này đến đau đớn khác để mưu cầu bình yên, mưu cầu hạnh phúc. Bạn có muốn sống thử cuộc đời gian truân của một kỹ nữ qua từng trang sách?…
Author: WindyPairing: Yoonsic…
"Hắn ta là một tên lạnh lùng, điên cuồng, máu lạnh và tàn nhẫn sát hại không biết bao nhiêu là mạng người.Nhưng người đã khiến hắn ta thay đổi tất cả và nghe lời chỉ có duy nhất một mình Jeon JungKook."Một tên sát nhân đem lòng yêu một chàng trai nhỏ vô cùng xinh đẹp, rất xinh đẹp không điều gì có thể diễn tả được sự xinh đẹp ấy, và từ đó cuộc đời của Kim Taehyung đã thay đổi một cách hoàn toàn.…
Một vài tác phẩm truyện ngắn của nhà văn Nam Cao…
There goes my heart beating, cause you are the reason.…
Mùa hạ năm ấy đến rất chậm.Không rầm rộ, không ồn ào,chỉ là một ngày thi giữa sân trường đông người.Tôi khi đó chỉ là một học sinh đứng trong đám thí sinh,mệt, lo và hơi sợ.Cho đến khi có một người đưa cho tôi một chai nước.Anh đứng trước mặt tôi, áo tình nguyện viên hơi ướt mồ hôi.Anh nói rất khẽ:"Em uống đi cho đỡ mệt."Tôi nhận lấy chai nước, gật đầu cảm ơn.Chúng tôi không hỏi tên nhau.Thậm chí còn không nhìn nhau lâu.Nhưng không hiểu sao,giữa rất nhiều người trong sân trường hôm đó,tôi lại nhớ rõ anh hơn tất cả.Có lẽ mùa hạ của tôi bắt đầu từ lúc ấy.Từ một người lạ,và một rung động tôi chưa kịp gọi tên.…
Bắc Kinh lạnh lắm, mà không ai ôm em.Em cô đơn, nhớ anh,tìm hoài vẫn không thấy bóng lưng ai dịu dàng như sớm ban chiều.…
Canada vốn là một người biết ăn nói, cậu sống khép kín và chưa bao giờ gây hứng nay đột nhiên tỉnh giấc sau một cái chớp mắt trong rừng.mở mắt , bản thân đã đang ở trong một tình huống éo le với nhiều xiềng xích khóa chặt bản thân...cậu gương đôi mắt mò mẫn xung quanh👀 tìm ánh sáng và cố tiếp thu sự việc và biết chắc rằng kèo này cậu toang cuộc đời của cậu rồi sẽ trôi về đâu? Đố ai biết đc👁️👄👁️✨Bộ này Canada độc thân đến già✨( dự định)✨Chuyện đầu tay✨✨Tất cả nhân vật đều có bồ trừ Canada✨( dự định)✨Sự xuất hiện của vài vị thần✨…
"Anh cảm nhận qua thi thể , nhưng quên mất hung thủ là kẻ sống" _Tả Hàng_"Cậu biết đọc tâm lý người khác mà chẳng biết chính mình đang muốn nói gì?" _Trương Cực__ᡣ𐭩_"Tôi là pháp ý nhìn hàng ngàn thi thể mà chẳng hay biết đã yêu cậu rồi" _Trương Cực__ᡣ𐭩_"Tả Hàng, tôi yêu em!" _Trương Cực_…